Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 11 – Chương 11.1


Chương 11.1

Edit: V.A

Beta: darkangel

Thời gian thấm thoát, năm tháng như nước chảy, nháy mắt đã mười mấy năm, trời vẫn trong xanh, núi non vẫn tráng lệ như cũ, nhưng võ lâm hiện giờ đã sớm triển khai một cục diện khác.

Một phen cục diện khiến người trong võ lâm cảm thấy bất an, sợ hãi, người người hoảng loạn.

Năm đó thất Diêm La Diêm La Cốc danh chấn giang hồ, uy hiếp võ lâm, làm hắc bạch đạo sợ hãi, thua chạy như cỏ lướt theo ngọn gió, không biết vì sao từ mười năm trước liền bắt đầu dần dần rời xa giang hồ, tới hai, ba năm gần đây thậm chí không xuất hiện, kẻ giành lấy chính là Hồng Y Giáo đã từng hùng bá võ lâm năm mươi năm.

Năm mươi năm trước, Hồng Y Giáo nổi dậy ở Miêu Cương, võ học âm độc, thành một phái riêng, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, ngay cả chưởng môn Thiếu Lâm Võ Đang cũng không địch nổi, không thể không tự than thở. Bởi vậy, tuy rằng Hồng Y Guaó bắt người cướp của gian dâm, giết người phóng hỏa không từ bất cứ việc xấu nào, tác phong hung tàn khiến cho người trong võ lâm căm ghét, nhưng cũng chỉ tức giận nhưng không dám nói.

Cho đến ba mươi lăm năm trước, bảy vị kỳ nhân võ lâm liên thủ đánh Hồng Y Giáo thất bại thảm hại đến nguyên khí bại thương, từ đó, Hồng Y Giáo không chuyện ác nào không làm đã biến mất khỏi võ lâm.

Không ngờ tới ba mươi năm sau, Hồng Y Giáo ngóc đầu trở lại, thanh thế càng lớn hơn so với năm mươi năm trước, hành động càng ác độc thô bạo, năm năm ngắn ngủn liền khiến võ lâm long trời lở đất, sinh linh đồ thán, vô luận hắc bạch đạo, người không thuận theo liền bị Hồng Y Giáo ra tay đuổi giết đếm không hết.

Thất Diêm La chỉ là tâm tính ngoan độc giết người không chớp mắt, lại hỉ nộ vô thường làm theo ý mình, Hồng Y Giáo lại vọng tưởng xưng tôn nói phách ở trong võ lâm, lãnh tụ hắc bạch đạo.

Vì thế, lúc đó bảy vị võ lâm sớm không có tin tức, mà hắc bạch đạo lại đều không thể nhịn được nữa, bạch đạo lại lần nữa phát ra thiếp hiệp nghĩa, hắc đạo cấp truyền tên Lục Lâm, song phương quyết định phải cố gắng, hắc bạch đạo quyết  liên thủ đánh bại Hồng Y Giáo.

Cho nên, vào một buổi tối trong tháng, cao thủ ở các nơi đồng thời xuất thủ, trong đêm đó tiêu diệt gần như tất cả các phân đàn của Hồng Y Giáo, lại không dự đoán được các phân đàn chủ sớm xuất phát đến tổng đàn chúc mừng ngày sinh giáo chủ, bởi vậy một trăm lẻ chín vị phân đàn chủ cũng không ở phân đàn…

“Bọn họ quyết định như thế nào?” Nhiếp Văn Siêu lo lắng hỏi.

“Bởi vì trừ bỏ mười ba vị tổng đàn, đường chủ cùng ba trăm người áo hồng cưỡi ngựa ở ngoài, phân đàn chủ các nơi cũng là chủ lực của bọn hắn, ” Tư Mã Nghị nghiêm trọng trả lời. “Bởi vậy chưởng môn Thiếu Lâm bọn họ quyết phải tụ tập các cao thủ bang phái hợp lại tập kích tổng đàn hồng y giáo.”

“Khi nào thì đi?”

“Ngày kia.

“Huynh muốn đi sao?”

“Đương nhiên, đệ thì sao?”

“Vô nghĩa, chẳng những đệ muốn đi, hơn nữa phải bảo mọi người cùng cẩn thận.”

“Vì cái gì?”

“Thế mà cũng hỏi sao?” Nhiếp Văn Siêu thở dài. “Tổng đàn Hồng Y Giáo ở Sào hồ, chẳng khác gì là ở cách vách nhà của ta, không cần giết bọn họ, sớm muộn gì bọn họ sẽ tìm được đến ta nha!”

Bởi vậy, ngày hôm đó trời vừa sáng thì hơn hai trăm vị cao thủ hắc bạch đạo suất lĩnh năm trăm thủ hạ đệ không tiến động đi đến tổng đàn Hồng Y Giáo, tính giết bọn hắn trở tay không kịp, không ngờ Hồng Y Giáo sớm đã có chuẩn bị, cũng kế hoạch một trận loại bỏ các cao thủ hắc bạch đạo, bọn họ liền dễ dàng nhất thống giang hồ.

Vì thế, hơn bảy trăm người bị giết trở tay không kịp, trận chiến đại loạn.

Một lúc lâu sau, Hồng Y Giáo chỉ tổn thất gần trăm người, bên kia hơn bảy trăm người cũng đã ngã xuống một nửa, tuy rằng chủ lực còn đang đánh, cũng đã bị vây bất lợi thực rõ ràng…

“Thuận nương,” trong lúc đó, tìm một khoảng trống, Nhiếp Văn Siêu tìm dâu cả khi đang giao đấu ở trong biển người, nhanh chóng truyền đạt chỉ thị. “Nếu tình thế ngày càng không có lợi, con lập tức trở về mang theo bọn nhỏ rời khỏi Nhiếp phủ!”

“Nhưng mà, cha…”

“Im miệng! Đây là trách nhiệm của con, vì lưu lại huyết mạch Nhiếp gia chúng ta, chẳng lẽ con không hiểu sao?”

“… Đã hiểu, cha.”

Lại qua nửa canh giờ, tình hình chiến đấu càng xấu, chủ lực hắc bạch đạo bắt đầu xuất hiện thương vong, tất cả ba con trai Nhiếp Văn Siêu đều đã bị thương không nhẹ, cắn chặt răng, ông đang muốn lệnh dâu cả tức khắc thoát khỏi chiến trường, lại nghe được thuận nương kinh hô.

“Cha, cha xem!”

Nghe tiếng, Nhiếp Văn Siêu phản xạ nhìn theo hướng Thuận nương chỉ, chỉ liếc mắt một cái liền ngẩn người, thiếu chút nữa bị đối thủ chém tới đầu.

“Cha, kia… Đó là muội muội sao?”

Là Nhiếp Đông Nhạn sao? Mười năm trước đột nhiên nàng mang theo đứa nhỏ mất tích chẳng biết đi đâu.

“Còn có kia… Đó là… Không phải là muội phu sao?”

Là Ác Diêm La, người mà bọn hắn đánh mất lương tâm mà liên thủ đánh chết, là hắn sao?

Lúc này, không chỉ có là Nhiếp Văn Siêu, phàm là người bị vây dưới sườn núi đều nhận thấy được khác thường, mỗi người đều kìm lòng không đậu mà phân tâm nhìn lên hướng trên sườn núi ở giữa trận đấu, ở đàng kia, không biết khi nào đột nhiên hiện ra một chiếc xe ngựa, hơn hai mươi người cả nam lẫn nữ, thậm chí còn có trẻ con.

Trong đó một nam nhân cười híp mắt, một nam nhân hào hoa phong nhã, một nữ nhân lạnh lùng, một nữ nhân e lệ, một nam nhân lửa giận đầy trong mắt cùng một nam nhân có vẻ mặt cợt nhả, vẻ mặt bọn họ thản nhiên, đứng ngang thành một hàng lặng lẽ trước mặt đối phương.

Mà chính giữa sáu người bọn họ là một nam nhân thanh tú, từ khuỷu tay trái của hắn xuống dưới trống rỗng, một mỹ phụ nhân dẩu môi nhỏ nhắn, nhìn qua nói có bao nhiêu mất hứng còn có bấy nhiêu mất hứng, một thiếu niên thanh tú mười ba, mười bốn tuổi, hắn ha ha cười trộm.

Trên một chiếc xe ngựa khác, một bé gái tám, chín tuổi, ngũ quan rất giống mỹ phụ nhân dẩu môi, trong lòng ôm một tiểu cô nương thanh tú đang hờn dỗi, hai bên trái bên phải có đứa trẻ hai, ba tuổi, còn lại bên cạnh là một nam hài tuấn mỹ năm, sáu tuổi, vẻ mặt hưng trí dạt dào, người người xem náo nhiệt, hai đứa nhỏ nhất còn cầm một cây mứt quả cắn lấy cắn để.

Chung quanh xe ngựa chia làm tám vị trang phục đại hán, hơn ba mươi tuổi, đều là bộ mặt lạnh lùng kiên nghị, cử chỉ trầm ổn điêu luyện.

Đột nhiên, lời nói của mỹ phụ nhân trong gió bay tới, rõ ràng truyền vào trong tai mọi người đang đánh nhau.

“Chàng thật sự muốn giúp bọn hắn?” Oán giận chất vấn.

Nghe không được nam nhân thanh tú trả lời những gì, chỉ nghe mỹ phụ nhân căm tức mắng.

“Chàng ngu ngốc! Thật sự ngốc mà!” Quay đầu, hỏi những người khác, “Các người cũng muốn giúp bọn hắn?”

“Sai rồi, Lục tẩu,” nam nhân vẻ mặt cợt nhả vui cười không ngừng. “Chúng ta không phải giúp bọn hắn, là giúp Lục ca!”

“Các người cũng ngu ngốc! Hết thảy là ngu ngốc!” Mỹ phụ nhân càng phẫn nộ.

“Ai nha nha!” Nam nhân cười nhẹ vẫn là cười mỉm. “Lục đệ muội, tại sao ngay cả chúng ta cũng mắng vậy, ta là đại ca tướng công của muội đấy!”

“Thế thì sao? Là ngu ngốc muội liền mắng!”

“Lục đệ muội,” nam nhân cười nhẹ nhìn nam nhân thanh tú với ánh mắt mập mờ, thoáng nhìn. “Lục đệ là vì yêu muội! Bọn họ là thân nhân của muội, không giúp bọn hắn phải giúp ai? Cũng vì như vậy Lục đệ mới kiên trì muốn thuận tiện đem bốn đứa nhỏ mang đến cho bọn hắn nhìn một cái…”

“Muội không có cái loại thân nhân này,” mỹ phụ nhân tức giận phủ nhận. “Thân nhân của muội từ mười bốn năm trước đã chết sạch, bọn họ chính là một đám súc sinh vong ân phụ nghĩa, cái gọi là bạch đạo này cũng đều là cầm thú lấy oán trả ơn, các ngươi sẽ không sợ bị hắn cắn ngược lại một cái sao? Mọi người lại nghĩ đến có bao nhiêu cái mạng, bao nhiêu cánh tay có thể cho bọn hắn cắn?”

“Ôi ôi ôi,” nam nhân cười nhẹ thở dài, lại vẫn là miệng cười không thay đổi. “Loại vấn đề này thật sự là… Lục đệ, vợ của đệ vẫn là bản thân đệ thu phục đi!”

“Đánh một chút vào mông nàng không phải sẽ nghe lời hay sao!”

Đột nhiên nam nhân có lửa giận trong mắt xen vào một câu như vậy, những người khác không khỏi thất thanh cười to, mỹ phụ nhân giận tím mặt.

8 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 11 – Chương 11.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s