Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 11 – Chương 11.3


Chương 11.3

Edit: V.A

Beta: darkangel

Ánh mắt xem thường, “Đừng gọi ta là Nhạn nhi,” mỹ phu nhân lạnh lùng nói. “Ngươi không phải cha ta, ta cũng không phải của nữ nhi của ngươi, ta là thê tử của Ác Diêm La, ngươi có thể bảo ta Ác phu nhân.”

Nhiếp Văn Siêu há miệng thở dốc, sau đó thở dài.

“Muội… À, Lý phu nhân, thì ra các người đều…” Tư Mã Thanh Lam nhìn người trên sườn núi. “Tốt lành không có việc gì.”

“Vô nghĩa!” Người đứng trước mặt hắn mà còn hỏi điều này, thật sự là lãng phí nước miếng!

“Rất tốt?”

“Vô cùng tốt,” mỹ phu nhân nâng cằm, kiêu ngạo mà nói. “Chúng ta rất bình thường, rất hạnh phúc.”

“Vậy là tốt rồi.” Tư Mã Thanh Lam chua xót nói. “Hiện tại cuối cùng ta có thể an tâm để cha tìm vị hôn thê cho ta thành thân.”

Mi mắt mỹ phụ nhân khẽ giương lên. “Ngươi chưa thành thân?” Thật không tưởng tượng được.

Tư Mã Thanh Lam lắc đầu. “Cõi lòng đầy áy náy, cả đời bất an, làm sao ta có thể thành thân?”

Mỹ phụ nhân liếc nhìn hắn thật sâu. “Hiện tại ngươi có thể an tâm.” lương tâm người kia hình như không bị chó cắn mất.

Tư Mã Thanh Lam cười khổ. “Nhưng phần áy náy này đi theo ta cả đời.”

“Ngươi không…” Bắt đầu muốn nói cho hắn không cần như thế, nhưng vừa mới ngẩng đầu lên liền bị thanh âm không nên xuất hiện ở đây đánh gãy.

“Mẹ.”

Mỹ phu nhân ngạc nhiên quay đầu. “Hả, sao con lại đến đây?”

Thiếu niên thanh tú hì hì cười. “Cha để cho con đi theo mẹ.”

“Đi theo mẹ làm gì?”

Thiếu niên thanh tú không nói với nàng, thẳng mặt hướng Nhiếp Văn Siêu lớn tiếng nói: “Cháu tên là Lý Si Nguyệt, mười bốn tuổi.”

Mỹ phụ nhân ngẩn ngơ. “Con làm thế để làm gì?”

Thiếu niên thanh tú nhún nhún vai, chợt xoay người bỏ chạy, mỹ phu nhân đầu đầy mờ mịt.

“Hắn uống lộn thuốc sao?” Hoang mang lắc đầu, nàng lại quay lại đối mặt Tư Mã Thanh Lan. “Ta nói ngươi không cần lại…”

“Lục tẩu.”

“Gì?” Câu chuyện lại bị đánh gãy lần nữa, mỹ phu nhân không khỏi có chút tức giận, vừa quay đầu lại, nhất thời dở khóc dở cười. “Đệ ôm nó tới làm gì?”

Quỷ Diêm La cũng không trả lời nàng, chỉ lo thúc giục cô gái lớn trong lòng. “Nói mau đi!”

Cô bé lớn đối mặt Nhiếp Văn Siêu lộ ra nụ cười ngọt ngào má lúm đồng tiền, xinh đẹp vô cùng.

“Cháu gọi là Lý Tầm Điệp, năm nay tám tuổi.”

Mỹ phu nhân lại ngẩn ngơ. “Con làm gì vậy?”

Quỷ Diêm La cũng nhún nhún vai, sau đó phi thân rời đi, Nhiếp Đông Nhạn choáng váng hồi lâu.

“Rốt cuộc bọn họ đang làm cái quỷ gì vậy?” Lẩm bẩm, nàng lại quay lại Tư Mã Thanh Lam. “Tóm lại, ngươi có thể không cần…”

“Mẹ.”

Mỹ phụ nhân tắc nghẹn, hít một hơi thật sâu, chậm rãi quay người, “Xin hỏi đến tột cùng các người đang làm cái quỷ gì vậy?” Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Thiếu niên thanh tú cười hắc hắc, vẫn không trả lời nàng, hãy còn lắc lắc tiểu cô nương trong lòng.

“Muội tên là gì đấy?”

Tiểu cô nương nháy mắt mấy cái, suy nghĩ một chút. “Lý Tích Nô.”

“Mấy tuổi?”

Tiểu cô nương lại dừng một chút, sau đó giơ ba đầu ngón tay. “Ba tuổi.”

Tiểu cô nương vừa nói xong, không đợi mỹ phụ nhân nổi bão, thanh tú thiếu niên liền chạy trốn.

Nhất thời chán nản, mỹ phụ nhân nhịn không được rống giận với bóng lưng của hắn, “Trở về ta sẽ làm thịt con… Đệ… Đệ lại tới làm gì?”

Còn chưa rống xong, Quỷ Diêm La lại tới nữa, đương nhiên, trong lòng vẫn là ôm một đứa nhỏ. Gặp mỹ phụ nhân trừng mắt dối với hắn, hắn ha ha cười không để ý tới, lại cúi đầu nói với đứa nhỏ trong lòng: “Cháu là người cuối cùng rồi, mau, mẹ cháu muốn nổi giận … À nhớ rõ nói lớn tiếng một chút, nếu không ông ngoại cháu không nghe được.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn mỹ mang chút ngại ngùng nhìn Nhiếp Văn Siêu, “Cháu gọi là Lý Liên Thu, sáu tuổi.” Tiểu nam hài nhỏ giọng nói.

“Đệ…”

Mỹ phụ nhân muốn móc trái tim của Quỷ Diêm La, nhưng, vù một cái, trong nháy mắt Quỷ Diêm La biến mất không thấy, chỉ để lại một chuỗi tiếng cười to.

“Yên tâm, Lục tẩu, đệ sẽ không đến nữa, dù sao, tẩu thay Lục ca sinh bốn đứa nhỏ thôi!”

Rốt cục hiểu được là ai đang làm cái quỷ gì, mỹ phu nhân oán hận nhìn lại hướng trên sườn núi, bên kia nam nhân thanh tú vừa thấy thê tử dùng mắt đỏ giận nhìn, nhanh quay lưng lại làm bộ như không thấy được, tuy nhiên mỹ phu nhân cũng không buông tha hắn đơn giản như vậy.

“Ác Diêm La, kế tiếp tốt nhất không phải chàng!” Nàng hung hăng rít gào.

Sau đó, trong gió lại truyền đến âm thanh của mấy hài tử nói chuyện.

“Cha, mẹ muốn nói chuyện cùng cha đấy!”

“Hả? Không có nghe thấy? Chúng con đều nghe thấy được nha!”

“Con cũng có nghe thấy, mẹ nói kế tiếp tốt nhất không phải cha.”

“Không thể nào! Cha, như vậy cha còn muốn đi? Mẹ sẽ tức giận!”

“Trốn đi?”

“Bị mẹ bắt được làm sao bây giờ?”

“Mẹ sẽ đánh cha thật mạnh!”

Nghe đến đó, rốt cuộc mỹ phu nhân nhịn không được cười ra tiếng, tuy rằng vẫn tức giận nhưng rõ ràng hắn là vì nàng, hắn yêu nàng giống như nàng thương hắn nhiều như vậy, cho nên có thể dễ dàng tha thứ năm đó Nhiếp Văn Siêu thương tổn hắn, quên mất bọn họ hại hắn thành phế nhân.

Hắn thật sự là rất ngốc!

Thở dài, mỹ phụ nhân nhìn quanh bốn phía, trừ bỏ số ít cuối cùng còn đang giết người ở ngoài, dường như Hồng Y Giáo đã bị tiêu diệt gần như hết, có vài người đã bắt đầu thu dọn chiến trường.

Vì thế, nàng lại nhìn về Nhiếp Văn Siêu, ánh mắt lạnh lùng.

“Tóm lại, lần này ta vốn kiên trì không cần xen vào việc của người khác, phải biết rằng, bảy vị Diêm La đều đã thành thân sinh con, mọi người quả thật nhàn nhã, thật sự không cần chạy tới tự tìm phiền toái, nhất là muốn giúp súc sinh vong ân phụ nghĩa. Nhưng…”

Nàng lại thở dài.

“Mộ Bạch nói không thể không giúp các người, có đôi khi hắn bướng bỉnh làm ta cũng không có cách khác, cho nên, chúng ta đến đây, trừ bỏ giúp các ngươi, hy vọng các ngươi có thể hiểu được một việc, bảy vị Diêm La xuống tay quả thật ngoan độc, nhưng bọn hắn giết người đều là trừng phạt đúng tội, mặc kệ bạch đạo hắc đạo đều giống nhau, bọn họ đều là chết chưa hết tội, Thất Diêm La chỉ là lười biện giải mà thôi…”

Nói tới đây, khóe mắt thoáng nhìn cuộc chiến đã chấm dứt, nàng biết sáu vị Diêm La nhìn như thưởng thức phong cảnh, kỳ thật là đang chờ nàng, vì thế quyết định mau chóng chấm dứt đối thoại.

“Hiện tại, bảy vị Diêm La đều tìm được truyền nhân, là con của bọn họ, cho nên bọn họ quyết định cùng nhau rời khỏi giang hồ, hy vọng các ngươi không cần tới tìm chúng ta gây sự đâu! Cũng không quay lại, đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt, cho nên… À, cứ như vậy!”

Thao thao bất tuyệt nói một nửa đột nhiên qua loa ba chữ liền tuyên bố chấm dứt, thấy được Nhiếp Văn Siêu ngạc nhiên, lại nhìn mỹ phu nhân vội vội vàng vàng xoay người rời đi, theo trên sườn núi phi thân xuống dưới, người ngựa lập tức tránh đường, Nhiếp Văn Siêu nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.

Chỉ thấy nam nhân thanh tú thấp giọng nói lời xin lỗi, nhưng mỹ phụ nhân đánh chết cũng không cho hắn đi qua, lục Diêm La quay lại, tám người ở chính giữa chiến trường không coi ai ra gì mở hội biện luận.

Cho đến chưởng môn các phái bạch đạo tề tụ đi qua tính hướng bọn họ nói lời cảm tạ, tám người lập tức vù vù bay đi, một người cũng không thấy.

Nháy mắt, tám người kia đã ở trên sườn núi, chỉ thấy nam nhân thanh tú vung mạnh tay Nhiếp Văn Siêu bên kia, lập tức bị mỹ phu nhân giận dữ kéo xuống đi, không hiểu được mắng những thứ gì, nam nhân thanh tú mới không chần chừ cùng mỹ phụ nhân cùng tiến lên ngựa, đi theo sau xe ngựa rời đi.

Từ nay về sau bảy vị Diêm La không xuất hiện cho trong chốn giang hồ.

Nhưng mười năm sau, trong chốn võ lâm lại lục tục xuất hiện bảy người đến từ Tây Thùy như bảy vị Diêm La, hơn nữa võ công sâu không lường được, mặc dù bọn họ không hung tàn tàn nhẫn như bảy vị Diêm La, lại hỉ nộ vô thường giống như bảy vị Diêm La, làm theo ý mình, người trong giang hồ xưng bọn họ là ──

Thất Tu La.

Mà, lại là một chuyện xưa khác.

── Toàn thư hoàn ──

28 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 11 – Chương 11.3

    • hohoho, e lựa mà =))))))))))))))
      nể e chưa, chọn ngay truyện này luôn a :>
      đang muốn tìm vài truyện cho mọi ng khóc chơi, mà chưa dc, để e đọc hết cái đống cv này rồi lựa cái nào hay cho mọi ng khóc =)))))

  1. =)) truyện cổ đại mà trên dưới 10 chương nhưng tình tiết ko quá vô lý chắc ta ấn tượng chỉ đến trên đầu ngón tay (chắc là do chưa đọc dc @@) thì truyện của tác giả này khiến ta thấy thật là viên mãn nha~~~
    Mỗi nhân vật cẩn thận suy nghĩ sẽ thấy ta học dc những gì ^__^

  2. Oaaaa,doc gan het he liet that tu la roi ma moi doc toi truyen nay.luc dau chi thay ten truyen hay,tac gia lai la Co Linh nen moi to mo xem thu.ko ngo doc cam dong muon chet,lau roi moi doc 1 truyen lam minh khoc nhu vay TT^TT.cam on cac ban nhieu lam.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s