Lưu manh đại hiệp – Chương 6 – Chương 6.3


Chương 6.3

Edit & beta:  meott + ss Vi Tiểu Bảo + Tuý Lạc Hoa + Tiểu Tiểu 

Vương lão gia cúi đầu trầm tư một lát: “Ngươi thật sự không thể gần nữ sắc?”

“Lão gia có thể phái người nghiệm thân.” Võ công một khi luyện đến cực hạn, việc lui dương cũng không phải là vấn đề, Khúc Địch này mới không thèm sợ ngươi nghiệm tra nhé.

“Ngươi còn trẻ tuổi, đã có công lực cao thâm như vậy, vì sao lại có thể nghèo túng trong giang hồ được? Hay là có chuyện gì không thể cho ai biết được?”

“Vương lão gia, hắc hắc, chúng là đều là người theo đuổi lợi ích thực tế, sẽ không quan tâm quá nhiều như vậy. Giang hồ này….. muốn ở trong này kiếm nhiều tiền, nói đơn giản cũng rất đơn giản, mà nói gian nan thì cũng thật gian nan. Yêu cầu căn bản nhất chính là hai thứ, tiền tài và nhân lực. Từ trước đến này, có tiền tài, có nhân lực, muốn tìm kiếm cơ hội kiếm tiền còn có gì khó khăn sao? Ngươi xem bên ngoài của tiểu bối, cho rằng tiểu bối năm nay bao nhiêu tuổi? Không, không, không, ngươi cũng không cần đoán, ta trực tiếp nói cho ngươi, ta năm nay mười tám tuổi. Ngươi cũng đừng kỳ quái tại sao ta luyện mười tám năm công lực lại đủ để đánh bại sáu mươi năm cố gắng của người khác. Sư phụ của tiểu bối là lão thái giám từ trong cung, truyền lại cho tiểu bối chính là môn võ công đứng hàng thứ ba trong số ba ma công chốn võ lâm, Quỳ Hoa Bảo Điển.”

Vương lão gia thiếu chút nữa té xỉu, trên đời này thực sự có người lại khẳng định tự mình hại thân mình đi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển kia sao? Kể cả Quỳ Hoa Bảo Điển kia có được đồn đại là “Quỳ Hoa nơi tay, thiên hạ ta có” đi nữa, nhưng muốn một đại nam nhân tự cung để luyện loại võ công này, cũng là mất hết mặt mũi tổ tông mười tám đời đi?

“Vương lão gia nhất định rất nghi hoặc tại sao tiểu bối lại luyện loại ma công này?” Khúc Địch am hiểu rất sâu phương thức cổ động người ta, đầu lưỡi kia chẳng khác gì con rắn độc, thẳng tắp cắn vào lòng Vương lão gia làm cho hắn đau đớn, lại luyến tiếc buông tha ‘vũ khí’ tốt như thế này.

“Tiểu bối xuất thân là kẻ bị bỏ rơi, lão gia cho rằng võ lâm đại phái bình thường có thể thu nhận người như ta sao? Người trong chính phái chú ý nhất chính là giăng bè kết phái. Như xuất thân của tiểu bối chỉ có thể dấn thân vào lục lâm hắc đạo, ma cung tà phái mà thôi. Mà trong chốn võ lâm ba loại ma công luyện thành nhanh nhất, trong đó có Hấp huyết đại pháp dựa vào hút máu của thanh niên tinh tráng làm gia tăng công lực; Âm dương thần công lại là hấp thụ công lực của người khác thành của mình. Luyện hai loại ma công này, xem như tổn hại đến kẻ khác rất nhiều, làm hại nhiều người như vậy, tất nhiên không có kết cục tốt, tất cả đều bị võ lâm nhân sĩ chính phái muốn tiêu diệt. Chỉ có Quỳ Hoa Bảo Điển, nếu tập luyện đúng phương pháp, mười năm có thể được liệt vào hàng võ lâm cao thủ, lại là tự tàn phá bản thân, chẳng sợ bị người trong thiên hạ khinh thường, chỉ cần ta chẳng để , ai có thể làm khó dễ được ta? Về phần người bên ngoài có cười, cũng chỉ là cười trong lòng, đối mặt, bọn họ còn dám cười ta sao? Thực lực mới là chân chính quan trọng, hơn nữa ta lại không có nhược điểm bị rơi vào tay đám người suốt ngày mở miệng hô to nhân đức kia, bọn họ muốn diệt ta cũng chẳng thể nào. Như thế tính ra ta còn chiếm tiện nghi lớn ấy!”

Vương lão gia cũng là người làm ăn khôn khéo, nghe được ý tưởng của Khúc Địch cũng mừng thầm vì mình nhặt được bảo bối. Thật sự là người tri tâm nha! Hắn đưa nữ nhi vào cung người ngoài cười hắn bán con, nhưng hắn cũng vì ăn theo hoàng thân quốc thích mà đứng đầu được giới thương nhân, cuộc mua bán này còn không có lời sao?

Giờ khắc này hắn đã nhận thức Khúc Địch.

“Ngươi không cưới Mẫn Mẫn cũng rất tốt, nha đầu kia ta dùng cả ngàn lượng bạc trắng mới đem về tay được, ta cũng không muốn người khác chiếm tiện nghi. Về phần ngươi…. Thật sự hợp khẩu vị của ta nha. Như vậy đi! Lấy thế lực của ta, cho ngươi làm chức quan thất phẩm nho nhỏ cũng không phải là vấn đề, có điều ta càng hi vọng ngươi ở lại bên người ta, phụ trợ ta thật tốt, làm việc cho ta lúc sinh thời ,có thể làm trụ cột khiến Vương gia phú quý muôn đời.” Hắn muốn tìm người giúp đỡ, chính là bởi vì có rất nhiều chuyện không chu toàn được hết, mà con hắn lại không chịu thua kém sáng tạo ra cái ý tưởng thu một nghĩa nữ, lại ra chiêu kén rể cho nghĩa nữ này, “Đương nhiên, ta có thể cho ngươi thù lao tương đối, ngươi muốn cái gì? Vàng bạc châu báu? Võ học cao thâm? Hay vẫn là vào cung làm nội thị? Mặc kệ thế nào, ta nhận lời chắc chắn trong tương lai sẽ thỏa mãn ngươi. Thật ra, ta càng đề nghị ngươi vào cung, lấy tư chất của ngươi chức tổng quản đại nội khẳng định chạy không thoát, đây chính là vị trí tốt gặp quan đại ba cấp nha!” (chỗ này ta không hiểu, các tình yêu nếu biết thì chỉ dùm)

“Việc vào cung ta tạm thời chưa tính đến, thiên hạ này ta còn chưa đi hết đâu! Qua vài năm rồi nói sau. Ta ở trên giang hồ lưu lạc mười tám năm cũng có chút ngấy, hiện tại học làm một phú ông thế nào cũng là cái lựa chọn không sai nha.” Khúc Địch không trực tiếp đòi tiền, nhưng làm phú ông thì chính là có tiền mới làm nên được. Đồng thời hắn làm vậy cũng là vô tình, cố ý nói cho Vương lão gia kia biết, hắn chỉ hứng thú đối với chuyện kiếm tiền, mà vô tình với quyền thế sẽ làm giảm bớt tâm kiêng kị của Vương lão gia tử đối với hắn.

Vương lão gia thực thưởng thức cái loại tao nhã giảo hoạt này của hắn, thế này mới xứng đôi với Vương lão ta trên quan trường, thương trường từ lâu vốn đắc ý chứ: “Thật là quyết định sáng suốt, ngươi sẽ không hối hận.”

Khúc Địch ha hả cười khẽ, trong lòng âm thầm hừ lạnh: “Đương nhiên rồi! Ta sẽ không hối hận, nhưng ngươi tuyệt đối sẽ hối hận không kịp đâu!”

Lúc này, Vương lão gia quả đúng là tự mình mở cửa rước một con mãnh hổ vào nhà.

….

Vương Mẫn…. thật ra không phải họ Vương, nàng căn bản thậm chí không có họ. Nàng cũng là một trẻ mồ côi, đúng như theo lời Khúc Địch nói, là xuất thân ca kĩ nghệ danh là Mẫn Mẫn.

Nhưng nàng cũng không phải là ca kĩ bình thường, nàng vốn là ca kĩ nổi danh nhất trong cung. Nếu không phải vì mấy tháng trước không cẩn thận đắc tội với Vương quý phi thì cũng sẽ không rơi vào tình thế ngày hôm nay.

Trong lòng nàng hận chết người nhà họ Vương, từ cái vị Vương quý phi ỷ thế hiếp người kia, rồi Vương lão gia coi nàng như vật phẩm đem bán, cho đến Vương Phân cả ngày ra oai gây chú ý với nàng.

Nàng vốn nghĩ đem toàn gia này diệt trừ hết, nhưng nàng chỉ là một nữ tử trói gà không chặt, có thể có biện pháp gì đây?

Khi Khúc Địch đánh thắng mọi người trên lôi đài, nàng từng hi vọng thần may mắn chiếu cố nàng, để cho nam nhân bản lĩnh cao cường, tuấn tú vô cùng kia trở thành chỗ dựa kiên cố nhất của nàng.

Nhưng Khúc Địch lại thẳng thắn cự tuyệt nàng, chẳng lẽ nàng đúng là người không thể chịu nổi sao?

Ngồi trước gương đồng, ánh mắt nàng dừng trên dung nhan hoa mĩ kia, đã từng chịu sự chú ý của vạn người, mà nay…..

“Chẳng lẽ là ta già đi? Hay là biến dạng? Vì sao hắn không cần ta? Hay là…. A!” Tiếng thở dài mới được một nửa chợt biến thành kinh hô, bởi vì nàng nhìn trong gương thấy một gương mặt khác, đúng là Khúc Địch.

“Ngươi vào bằng cách nào?” Cửa sổ đóng chăt, hắn lại như ma quỷ mà xuất hiện, hay là…. Kiều nhan của nàng trắng bệch một mảnh.

“Cô nương chớ hoảng sợ, có thể có bóng dáng thì không phải yêu ma!” Khúc Địch cười, cũng không phải nụ cười ngạo nghễ, trào phúng thiên hạ khi sáng, mà là nụ cười ấm áp như nước mùa xuân: “Cô nương sở dĩ không phát hiện ta tiến vào là vì thân pháp của ta nhanh nhẹn, mà cô nương lại không yên lòng tập trung.”

2 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 6 – Chương 6.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s