Lưu manh đại hiệp – Chương 6 – Chương 6.4


Chương 6.4

Edit & beta:  meott + ss Vi Tiểu Bảo + Tuý Lạc Hoa + Tiểu Tiểu 

Nàng nghĩ ngay đến ban ngày hắn ở trên lôi đài tư thái anh dũng, cực kì giống tiểu thuyết kiếm hiệp miêu tả các đại hiệp_ Thập bộ sát nhất nhân, thiên lí bất lưu hành. (Mười bước giết một người, ngàn dạm chẳng lưu lại hành tung)

Thì ra thi từ vốn không có thổi phồng, trên giang hồ thật sự có vô số cao thủ, huống chi…..

Khuôn mặt nàng không khỏi ảm đạm: “Ban ngày công tử đã cự tuyệt tiểu nữ, tối nay vì sao lại tìm tới cửa? Chẳng lẽ lấy trí dũng của công tử lại là hạng người lấy mạnh hiếp yếu sao?”

“Không phải, không phải!” Khóe môi Khúc Địch vẫn hàm chứa nét cười yếu ớt: “Vãn bối đến chỉ vì hai việc, thứ nhất, ta cự tuyệt cô nương thỉnh cô nương bỏ qua, thật sự là vãn bối sớm đã có ý trung nhân, không dám lừa dối cô nương……”

Nàng vội vàng la lên: “Ta chịu làm thiếp.”

“Cô nương tội gì mà phải ủy khuất bản thân mình, lấy dung mạo xinh đẹp, tài hoa của cô nương, vì sao tình nguyện phải dưới người ta mà không muốn hơn người ta chứ?”

Thân thể mềm mại của nàng khẽ run rẩy, đôi mắt sáng mị hoặc như nhiễm sương mù: “Hơn người sao? Nói ra thì dễ dàng. Nhưng ta thì có năng lực gì đây? Viết chữ, vẽ tranh, đàn hát mấy khúc ca…. Năng lực này ngay cả dùng để bảo vệ chính mình cũng chẳng được, còn nói cái gì mà hơn người chứ?”

“Cái tên Vương Phân kia, chữ thì chẳng biết được bao nhiêu, đầu óc thì ngu xuẩn, chỉ là may mắn sinh ra trong gia đình có điều kiện tốt, mà đã có thể hoành hành nửa thiên hạ. Vậy cô nương làm sao có thể khinh thị tài năng của chính mình chứ?”

“Ta không có cái vận may đầu thai làm người trong sạch, không có một tỷ tỷ phú quý, không có một phụ thân tiêu dao, ta ngoại trừ bị người ta quản chế,còn có thể làm gì chứ?” Nàng chưa từng kiêu ngạo sao? Nàng tuổi trẻ mĩ mạo, tài hoa tuyệt thế, ca hát, bắn cung, thi thư, lục nghệ tinh thông, năm đó hoàng hậu từng nói bằng khả năng của nàng, nếu là thân nam tử chắc chắn sẽ là một nhân tài cho nên rất yêu quý nàng.

Nhưng sau khi hoàng hậu tạ thế, Vương quý phi độc bá hậu cung, nàng từ vị trí cao cao tại thượng mà rớt xuống, biến thành vật phẩm mua bán hạng nhất trong cung.

Kiêu ngạo của nàng đã bị triệt tiêu qua từng cửa ải khó khăn gian khổ đó.

“Đó là bởi vì cô nương đã không lợi dụng ưu điểm của chính mình, chỉ một mực thầm nghĩ muốn tìm người dựa vào. Ngươi thuyết phục bản thân phải biết thuận theo thời thế, bỏ qua sự không cam lòng của chính mình, vì thế mỗi khi ngươi tâm thần không yên đều thở ngắn than dài.” Hắn tự nhiên ngồi xuống bên bàn, rót một chén trà thản nhiên ngồi uống, “Cô nương có lẽ nên thay đổi suy nghĩ đi, trên đời này không có núi cao để vĩnh viễn dựa vào, con người ta sống trên đời duy nhất có thể dựa vào chính là bản thân mình thôi. Mà đó chính là nguyên nhân thứ hai tối nay ta tới tìm cô nương.”

Có lẽ là vì dung mạo ngày thường của Khúc Địch rất tuấn mỹ, hoặc là lời nói của hắn có âm thanh rất say lòng người, cũng có thể hắn rất am hiểu cách mê hoặc lòng người…. Mẫn Mẫn nghe hắn nói chuyện trong ngực cảm thấy đau nhói, trong cơ thể lại cảm thấy một cỗ nhiệt khí không ngừng dâng lên, tích lũy.

Trong nháy mắt, Khúc Địch tựa như ánh mặt trời thẳng tắp chiếu vào cuộc sống u ám của nàng, chỉ ra một con đường sáng cho nàng. Nhưng nàng lại không dám quá tin tưởng rằng trên đời này lại có chuyện tốt giống như vậy, thiên thượng cũng sẽ rớt xuống hãm bánh, hay vẫn là trút lên đầu những kẻ xuất thân hèn kém như nàng? (chỗ này có thể hiểu là : người cao sang luôn may mắn, kẻ nghèo hèn luôn chịu thiệt thòi)

“Ta … ta không rõ lời ngươi nói, ngươi…. Có lẽ ngươi cần phải đi rồi….”

“Cô nương không cần sợ, ta không có ác ý với ngươi, thậm chí ngược lại, có khi chúng ta còn có khả năng trở thành đối tác tốt đấy! Vương Phân thiếu ta một món nợ máu, năm đó ta mới chỉ là một đứa bé không có khả năng đòi nợ, nhưng đứa bé rồi cũng sẽ trưởng thành, thằng ăn mày nhỏ bé cũng có ngày sẽ biến thành con hổ lớn…. Ngươi hiểu ý của ta chứ?”

Thì ra là hắn tìm đến Vương gia trả thù. Mẫn Mẫn kìm lòng không được đến gần bên người Khúc Địch, nắm lấy bàn tay hắn: “Ngươi có biện pháp nào hãy nói cho ta biết. Vương phủ trước mắt quyền khuynh hướng dã (nắm quyền thế lớn trong tay), khí thế bức người, chúng ta….”

Khúc Địch đánh gãy lời của nàng: “Xem sự việc không thể chỉ nhìn trước mắt, ngươi xem lão hoàng đế kia bao nhiêu tuổi, có thể ngồi trên ngai vàng bao lâu? Năng lực của Vương quý phi kia có thể duy trì bao lâu nữa? Vương lão gia tuổi tác cũng cao, về phần Vương Phân chỉ là một cái bao tải, càng không đủ gây sợ hãi, chẳng lẽ cô nương còn sợ những kẻ này?”

Mẫn Mẫn nghĩ đến hoàng đế, khi nàng rời cung thì hoàng đế đã bị bệnh, nghe đồn hiện tại là thái tử xử lí việc triều chính, một khi hoàng thượng băng hà, tân hoàng đăng cơ hướng đến mục tiêu cao hơn, vậy Vương quý phi đã từng đắc tội với vô số người kia sẽ có kết cục quả là không thể nói trước được. Mà chỉ dựa vào quyền thế của Vương quý phi cùng thế lực của Vương gia kia cuối cùng có năng lực làm thế nào chứ?

Trời ạ, nàng lại đi sợ hãi người như vậy sao?

“Ta vốn tưởng rằng mình thông minh, không thể tưởng tượng được lại ngu xuẩn đến như vậy.”

“Ta tặng cho cô nương bốn chữ: tự lực ,tự cường.” Khúc Địch vẫn thản nhiên cười như trước.

Mẫn Mẫn nghĩ đến những lời hắn nói, trầm tĩnh một lát, rồi sự u sầu khắp cơ thể kia chợt giống như ánh sáng mặt trời chiếu lên giọt sương sớm, nhanh chóng bốc hơi, khuôn mặt bây giờ chính là sáng rực tự tin.

“Như vậy cũng xin hỏi công tử, chúng ta định chỉ an vị mà ngồi nhìn sự việc “chậm rãi” diễn biến sao?” Nàng cố ý cường điệu nhấn mạnh hai từ “Chậm rãi”.

“Năm tháng chính là sự tôi luyện tàn khốc nhất, cho nên nhân khí tinh thần của lão niên tất nhiên không bằng người trẻ tuổi, mà cùng là người trẻ tuổi, nhưng một kẻ bị tửu sắc vét cạn sức khỏe, một kẻ khác lại ngày ngày khổ luyện cho thân thể mạnh mẽ, cô nương thử nghĩ xem, ai có thể sống lâu hơn chứ?” Mà hắn đều đã có biện pháp cả rồi, sẽ khiến cho “Năm tháng” và “tửu sắc” kia càng nhanh chóng lấy đi tính mạng của những kẻ kia.

Mẫn Mẫn nghe ra ý tại ngôn ngoại (ý ở ngoài lời) của hắn, cũng tự ra được quyết định cho mình: “Ta hiểu được, đa tạ công tử chỉ bảo lời hay, tiểu nữ đã biết ngày sau nên sống thế nào.”

Cũng từ tối hôm nay chia sẻ tâm tư với nhau, ngày sau đã hình thành tổ chức tình báo “Diệt Thiên” trải rộng đại giang nam bắc, hơn nữa còn độc bá thế lực cả trăm năm.

One thought on “Lưu manh đại hiệp – Chương 6 – Chương 6.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s