Ra tường ký – Chương 31- Chương 31.2


Chương 31.2: Gặp lại hái hoa tặc

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo & meott

Cận Liễu Liễu ngồi ở bên giường, không nhịn được thở dài một tiếng.

Hắn đang làm sao vậy?

Buổi sáng sau khi hắn đi vấn an phụ thân trở về, ánh mắt liền mang theo ưu sầu như vậy.

Cận Liễu Liễu biết sự tình có chút không ổn. Nàng tuy rằng không hiểu chuyện, nhưng là cũng biết lần này bọn họ đến kinh thành là muốn tìm xem có biện pháp nào cứu Cổ lão gia đang bị giam giữ ở đại lao ra không.

Chẳng lẽ nói Cổ lão gia đã không còn hy vọng sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng Cận Liễu Liễu cũng bắt đầu có cảm giác bất an.

Nàng thân thủ nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt Cổ Vưu Chấn. Bỗng nhiên nhớ tới thời điểm còn ở trong Cổ phủ. Hắn luôn thể hiện tác phong bất cần, biểu tình tiêu diêu tự tại ăn chơi trác táng.

Đúng vậy, là ăn chơi trác táng.

Dọc theo đường đi lên kinh thành, Cận Liễu Liễu thấy không ít biểu tình như vậy của thiếu gia.

Bọn họ không lo ăn mặc, bọn họ có bạc cũng có thời gian. Vì thế chuyện cần làm mỗi ngày chỉ còn lại có một việc duy nhất : nghĩ biện pháp như thế nào đến nhàm chán cả ngày.

Trên mặt bọn họ đều lộ vẻ mặt như vậy cũng không làm người khác chán ghét. Nhưng cũng vẻ mặt ưu tư như vậy xuất hiện trên mặt Cổ Vưu Chấn thì không giống nhau, chính là bọn họ ai cũng không có sinh ra tuấn mỹ vô trù như Cổ Vưu Chấn.

Cận Liễu Liễu bỗng nhiên thực hy vọng làm cho Cổ Vưu Chấn trở lại những ngày trước đây. Tuy rằng thời gian đó mình phải chịu biết bao đau khổ, nhưng là Cổ Vưu Chấn lại vô ưu vô lự.

Nàng không muốn, cũng không đành lòng nhìn thấy trên mặt Cổ Vưu Chấn xuất hiện vẻ mặt thống khổ như vậy.

“Ai.” Nàng lại không tự chủ thở dài một tiếng.

Cận Liễu Liễu không dám ngủ, bởi vì sợ hãi Cổ Vưu Chấn nháo rượu, vì thế liền vẫn ngồi như vậy canh giữ ở bên giường.

Đến canh ba, nàng có chút không kiên trì được, mí mắt bắt đầu không ngừng đánh nhau, cái đầu nhỏ cũng giống con gà con mổ thóc liên tục.

“Phanh” một tiếng, Cận đầu Liễu Liễu đụng vào khung giường nàng đau kêu lên một tiếng “Ai nha”, to đến nỗi sâu ngủ cũng phải trốn mất .

“Làm sao vậy?” Tiếng nói của Cổ Vưu Chấn hơi khàn khàn từ trên giường vang lên.

“Ta đánh thức ngươi ?” Cận Liễu Liễu vuốt vuốt cục sưng to trên đầu nói.

Cổ Vưu Chấn nửa ngồi dậy, chỉ cảm thấy đầu đau như liệt: “Gia muốn uống nước.”

Cận Liễu Liễu lật đật đem trà giải rượu chuẩn bị từ sáng sớm bưng tới: “Uống chút này đi.”

Cổ Vưu Chấn liền nhận trà giải rượu từ trên tay Cận Liễu Liễu uống một hơi, cảm thấy trong lòng có chút dễ chịu, phất phất tay, ý bảo không muốn uống tiếp.

Cận Liễu Liễu đem chén trà để lại trên bàn, đi đến bên giường.

“Ngươi vẫn không ngủ?” Cổ Vưu Chấn nhìn Cận Liễu Liễu hỏi.

“Ân. Tiên sinh nói sợ ngươi nháo rượu, ta không dám ngủ.”

“Vậy ngươi không mệt sao?”

“Mệt , ta vừa rồi chính là ngủ gà ngủ gật , đầu mới có thể đụng phải khung giường.” Cận Liễu Liễu ủy ủy khuất khuất nói, còn thân thủ sờ sờ lên cục sưng trên đầu.

“Làm sao vậy?”

“Đập đầu nên bị sưng.”

“Lại đây, để gia nhìn một cái.”

Cận Liễu Liễu liền ngoan ngoãn đi qua, còn thân thủ chỉ vào chỗ đau. Cổ Vưu Chấn sờ sờ lên mái tóc đen mượt nàng nàng, thật đúng là một vết sưng  thật lớn.

“Ai, ngươi như thế nào vĩnh viễn ngốc như vậy? Buồn ngủ cũng có thể bị đụng vào đầu?”

Cái miệng nhỏ nhắn của Cận Liễu Liễu không tự giác quyệt lên, Cổ Vưu Chấn nở nụ cười một chút: “Hảo hảo, gia không nói ngươi . Gia thổi cho ngươi, lập tức không đau .”

Hắn một bên thân thủ nhẹ nhàng xoa nhẹ vài cái lên vết sưng kia, vừa nói: “Ngươi chậm hiểu như vậy, ngày khác nếu gia mất rồi, ngươi nói ngươi sẽ sống như thế nào đây?”

Cận Liễu Liễu “Hô” đẩy bàn tay to của hắn ra, thở phì phì đứng lên: “Ngươi luôn nói như vậy! Chẳng lẽ ngày mai ngươi sẽ không sống sao?”

Cổ Vưu Chấn thấy nàng tức đến trợn mắt phồng má, khuôn mặt còn đỏ lên, chỉ cảm thấy buồn cười: “Liễu Liễu, ngươi cứ như vậy, thật là dọa không ngã gia là không được sao?”

“Ai muốn dọa ngươi? Ngươi luôn nói loại điềm xấu này, ngươi…” Cái miệng nhỏ nhắn của Cận Liễu Liễu chu ra, cơ hồ muốn khóc.

Cổ Vưu Chấn cười đem nàng kéo vào trong lòng: “Hảo, hảo, gia về sau không nói, không nói. Ngươi nếu dám khóc thật, gia nhất định đánh mông ngươi!”

Cận Liễu Liễu dúi đầu vào trong lòng hắn, nhẹ giọng nói: “Phu quân, chúng ta nhất định không có việc gì .”

Cổ Vưu Chấn không đáp lại những lời này của nàng, lại nói: “Liễu Liễu, chúng ta sinh một oa nhi đi.”

Cận Liễu Liễu sợ run một chút, “Ân” một tiếng.

Cổ Vưu Chấn ôm nàng đặt xuống giường, ngón tay bay nhanh cởi bỏ cái áo ngoài nhỏ màu bạc của nàng, lộ ra trung y bằng lụa đỏ tươi, bỗng nhiên ngừng một chút, hỏi lại: “Liễu Liễu, ngươi thực nguyện ý cùng gia sinh oa nhi sao?”

Cận Liễu Liễu lại “Ân” một tiếng, nhưng là lại có vẻ mười phần trịnh trọng. Nàng thấy Cổ Vưu Chấn có bộ dáng không tin, lại bổ sung nói: “Chỉ cần phu quân cao hứng, ta liền nguyện ý.”

Trong lòng Cổ Vưu Chấn mềm nhũn, cơ hồ muốn đem xiêm y của nàng mặc lại, nhưng là chợt nhớ đến nhắc nhở của phụ thân cùng thái độ của thái tử, trong lòng hắn rõ ràng, không thể lại tiếp tục do dự .

Huống hồ, hắn muốn nàng, muốn từ rất lâu rồi .

Ánh nến trong phòng chớp lên, chậu than sưởi cháy đỏ bừng, bên trong ấm áp như mùa xuân.

Cổ Vưu Chấn rất nhanh liền đem Cận Liễu Liễu lột sạch sẽ, nhìn nàng không dời mắt, nàng rõ ràng đã học xong thẹn thùng, ý cười trên khuôn mặt lộ vẻ mông lung thẹn thùng, đem ngọn lửa Cổ Vưu Chấn chôn dấu đã lâu “Hô” một tiếng cháy bùng lên.

Thời gian bất quá mới được một năm, nha đầu kia thật đúng là trưởng thành không ít.

Nhớ lần trước hắn động chân tay với nàng, một đôi bồ câu nhỏ không trước ngực biết khi nào đã lặng lẽ phồng lên, kích thước lưng áo của nàng càng thêm rõ ràng, ôn nhu mềm mại thành một đường cong tuyệt vời. ( TNN: phụt !!!!! )

Cổ Vưu Chấn trong lòng thở dài không thôi, may mắn tiểu nha đầu này là rơi vào trong tay hắn, nếu thật sự gả cho tiểu thợ rèn ở đầu thôn kia, chẳng phải là giậm chân giận dữ, một đóa hoa tươi cắm ở trên bãi phân trâu sao?

Thấy thân mình nàng run nhè nhẹ, hắn nhẹ giọng hỏi: “Lạnh?”

“Ân.” Nàng trả lời một tiếng như vậy, chính là càng thêm mềm nhẹ.

Cổ Vưu Chấn trước dùng chăn bông đắp cho nàng, để cho nàng không đến mức cảm lạnh, sau đó đứng dậy thuần thục cởi hết quần áo của mình, rồi lại lên giường.

Cận Liễu Liễu vẫn là vẻ mặt chán ghét nhìn cái vật phía dưới hắn đang vận sức chờ phát động, “hung khí” kia – hắn bất mãn “Hừ” một tiếng, nói: ” Đây chính là bảo bối của gia, bằng không ngươi cho là như thế nào sinh được oa nhi?” (TNN: ác ~ L xù định lực kinh người )

Cận Liễu Liễu lại không hiểu. Tuy nhiên Cổ Vưu Chấn lúc này cũng học ngoan, không dám cho nàng cơ hội nói chuyện lung tung, xốc chăn lên liền chui vào trong, sau đó ôm chặt nàng, dùng miệng mình ngăn chận miệng của nàng.

Lần này hắn thân phi thường ra sức, phi thường nhập tâm. Nhưng Cận Liễu Liễu lại dần dần không thở nổi, hai tay chỉ để ý dùng sức đẩy hắn ra bên ngoài, đẩy vài cái cũng không thấy hiệu quả, đành phải “Ừ ừ” trong cổ họng ánh mắt ra tín hiệu không ngừng.

Cổ Vưu Chấn bị nàng “Ân” đến phiền , vì thế lại ngẩng đầu lên: “Làm sao vậy?”

“Phu quân, ta, ta hôm nay chưa có tắm rửa.” Nhớ lại chuyện lần trước lòng nàng vẫn còn sợ hãi, cho nên nhanh chóng thuyết minh trước.

Cổ Vưu Chấn lại nở nụ cười: “Gia hôm nay cũng không có.”

Nói xong hắn liền cúi đầu tiếp tục công việc.

Thân hình mền mại của nàng, cảm xúc ở trước ngực chậm rãi dời xuống, hai chân mảnh khảnh của nàng khép chặt, hắn duỗi bàn tay to ra, không phí chút khí lực liền nhẹ nhàng mở chúng ra.

Cận Liễu Liễu lắp bắp kinh hãi: “Phu quân, ngươi, ngươi làm cái gì?”

Cổ Vưu Chấn tà tà cười: “Gia đang dạy ngươi sinh oa nhi như thế nào.”

Chỉ chốc lát sau, Cận Liễu Liễu khóc chết đi sống lại, trên mặt đều là nước mắt, nước mũi, miệng hữu khí vô lực la hét: “Ta muốn chết, ta muốn chết. Ô ô, đau, đau muốn chết. Ô ô…” (người beta:Ta cũng tức muốn chết!)

6 thoughts on “Ra tường ký – Chương 31- Chương 31.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s