Ra tường ký – Chương 31- Chương 31.3


Chương 31.3: Gặp lại hái hoa tặc

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo & meott

Khuôn mặt Cổ Vưu Chấn trở nên xanh mét, mặt nhăn đến nỗi có thể bóp chết một con ruồi. Hắn tận lực đè thấp thanh âm quát: “Một cái ngón tay thôi! Ngươi đã đau thành như vậy?”

Cận Liễu Liễu nghe hắn rống, càng thêm ủy khuất, nàng cảm thấy Cổ Vưu Chấn căn bản chính là muốn muốn giết nàng, bằng không, làm sao có thể làm cho nàng đau đớn như vậy?

Vì thế nàng khóc càng thêm thương tâm, cũng càng thêm dùng sức, khóc đến cuối cùng, rõ ràng đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong chăn, tùy ý nước mắt nước mũi tẩm ẩm ướt chăn bông.

Cổ Vưu Chấn vốn tức giận đến không nói nên lời, hắn chỉ mới bất quá lấy tay thử một chút, Cận Liễu Liễu liền kêu cha gọi mẹ, chẳng những làm cho hắn hoảng sợ, cũng quét sạch hưng trí.

Nhưng trong chốc lát nhìn thấy nàng khóc thương tâm như vậy, trong lòng hắn lại cảm thấy đau lòng, giống như chính mình thật sự đã làm một chuyện thương thiên hại lý, không nên làm cho nàng chịu đau đớn như vậy.

“Ai, Gia thật sự là đời trước thiếu nợ ngươi.”

Hắn thân thủ lấy xiêm y của mình mặc vào, sau đó nhẹ nhàng đẩy đầu vai Cận Liễu Liễu: “Đừng khóc , khóc đến sưng mắt lên rồi, mợ và bọn họ sẽ nghĩ gia khi dễ ngươi.”

Cận Liễu Liễu không để ý tới hắn, ngọn lửa trong đầu Cổ Vưu Chấn đã có xu thế lụi bớt, nhưng nhìn đến trên chăn bông đều thấm ướt một mảng lớn, đành phải áp chế cơn tức tiếp tục dỗ nàng.

“Liễu Liễu, đừng khóc nữa. Gia ngày mai còn phải dậy sớm, ngươi nhanh nhanh đứng lên lau nước mắt đi, chúng ta đi ngủ.”

Cận Liễu Liễu nâng đầu, quay đầu nhìn về phía hắn: “Vậy, chúng ta không sinh oa nhi nữa?”

“Không sinh. Gia tìm ai sinh, cũng không tìm ngươi sinh .” Hắn bắt đầu tức giận nói.

Cận Liễu Liễu lại hoàn toàn không biết, nghe xong lời này lập tức nín khóc mà cười, vẻ mặt cảm kích vô cùng, giống như ước gì hắn đi tìm nữ nhân khác sinh oa nhi đi.

Cổ Vưu Chấn lâm vào chán nản, lại không tiện phát tác. Bởi vì cho dù hắn phát hỏa, Cận Liễu Liễu cũng sẽ không hiểu được vì sao hắn lại phát hỏa.

Hắn giống như là một quyền đánh vào bông, hữu lực cũng không sử dụng được, chỉ có thể tiếp tục cưỡng chế cơn tức, kéo chăn nằm xuống giả ngủ.

Ngày hôm sau buổi sáng vừa tỉnh lại, hai mắt Cận Liễu Liễu quả nhiên sưng lên. Nàng vốn ngày thường xinh đẹp, lần này nhìn qua, giống như bị ai khi dễ, rất đáng thương.

Dùng xong bữa sáng, Lưu thị quả nhiên kéo Cận Liễu Liễu lại, nhỏ giọng hỏi nàng: “Có phải hay không Chấn nhi mắng ?”

Nàng nghĩ đến Cổ Vưu Chấn bởi vì cứu cha vô vọng, cho nên trong lòng phiền chán, lại uống nhiều rượu, vì thế mượn rượu quát tháo.

Cận Liễu Liễu bởi vì sáng sớm đã bị Cổ Vưu Chấn phân phó qua, không thể nói chuyện lung tung, cũng không thể đem chuyện phát sinh tối hôm qua nói ra, cho dù mợ có ép hỏi như thế nào cũng không được.

Đây là đương nhiên rồi, nếu việc này bị những người khác biết, Cổ Vưu Chấn hắn còn có mặt mũi gì nữa. Nói không chính xác còn có thể có người nói linh tinh rằng hắn vì bệnh lâu nhiều năm, không thể nhân đạo*.

nhân đạo: làm việc của con người ý^^^^^

Cho nên tùy ý Lưu thị đề ra nghi vấn như thế nào, Cận Liễu Liễu đều cắn chặt hàm, chỉ để ý lắc đầu không nói lời nào.

Vì thế, Lưu thị càng thêm xác định, Cận Liễu Liễu là bị Cổ Vưu Chấn đánh chửi .

Nàng bởi vì thấy Cận Liễu Liễu xinh đẹp, tuổi còn nhỏ, lúc này cô đơn một người bên ngoài, lại gặp gỡ phu quân không thương yêu, trong lòng liền sinh ra vài phần ý đồng tình.

Sau một lúc lâu, Lưu thị có nghĩ rằng muốn cho Cận Liễu Liễu vui vẻ, đã kêu hai người Vạn Trân Trân cùng Vạn Đình Đình lại đây, cầm cầu lông gà cùng đồ chơi đến, kêu các nàng cùng Cận Liễu Liễu ở trong sân chơi đùa.

Buổi sáng ánh nắng tốt lắm, vì thế ba nữ hài tử tuổi xấp xỉ liền cùng nhau ở trong sân chơi đùa.

Cận Liễu Liễu trước kia đã từng đá cầu, lại chưa bao giờ chơi qua đồ chơi lúc lắc, Vạn Trân Trân tính cách hiền lành, tiện tay dạy nàng chơi như thế nào.

Vạn Đình Đình ở một bên nhìn, liên tục hỏi thăm chuyện tình của Cổ Vưu Chấn, hiển là cực có hứng thú đối với hắn. nhưng Cận Liễu Liễu lại không nhìn ra ý trong đó của nàng, chỉ cần nàng hỏi, mình sẽ đáp.

Bên này ba người đùa vui vẻ, đầu kia Cổ Vưu Chấn lại chau mày một lần nữa từ phủ thái tử về.

Thủ vệ người ta vẫn nói : “Điện hạ đi phủ Thừa Tướng dự tiệc .”

Hai người Cổ Vưu Chấn cùng Ngọc Trúc đều tâm tình trầm trọng. Nhìn thấy ba người chơi đùa trong viện cũng lười chào hỏi, chỉ để ý đi vào bên trong.

Đúng lúc này, cửa điếm bỗng nhiên truyền đến thanh âm vui sướng của Trương Toàn: “Lục điện hạ, mời ngài….mời ngài….mời ngài vào bên trong.”

Cổ Vưu Chấn mạnh mẽ dừng lại cước bộ.

Cái gì? Lục điện hạ?

Lục hoàng tử điện hạ?

Hắn hừng hực chạy ra bên ngoài, đi đến trong điếm, thấy Vạn Chính cẩn thận, tươi cười đầy mặt dẫn một công tử mặc hoa phục màu trắng đi lên lầu hai.

Cổ Vưu Chấn nhân cơ hội kéo Trương Toàn lại: “Toàn thúc, Lục điện hạ này, có phải là Lục hoàng tử điện hạ?”

Trương Toàn không ngừng gật đầu: “Đúng vậy….. đúng vậy.”

Cổ Vưu Chấn hít sâu một hơi, trong lồng ngực hiện lên một tia hy vọng.

Thật sự là trời không tuyệt đường sống của ai, hi vọng lại đến rồi a!

Hắn tìm thái tử vì thương lượng như thế nào có thể được Lục hoàng tử tương trợ. Hiện tại tìm không thấy thái tử, Lục hoàng tử này lại tự đưa lên cửa !

Tận dụng thời cơ khó cầu, hắn lập tức bước đi lên lầu hai, thừa dịp Vạn Chính ra cửa tự mình pha trà, kéo hắn lại, hy vọng hắn có thể dẫn mình vào gặp.

Vạn Chính nào có đạo lý không giúp cháu ngoại?

Hắn trước xuất ra vài món bảo vật trấn điếm, thừa dịp Lục hoàng tử xem vui vẻ, nhẹ nhàng mà nói ra việc này.

Lục hoàng tử lười biếng nở nụ cười một chút, đồng ý .

Cổ Vưu Chấn không kiêu ngạo không siểm nịnh đi vào, y hành lễ với Lục hoàng tử xong, lập tức nói ra ý đồ của mình.

Lục hoàng tử cũng kỳ quái, không nói lời nào, cũng không ngăn cản hắn tiếp tục nói, vẫn tiếu tựa phi tiếu nhìn Cổ Vưu Chấn, khiến trong lòng hắn sợ hãi không thôi.

“Lục điện hạ, thảo dân mặc dù đang ở dân gian, nhưng vẫn nghe nói Lục điện hạ anh dũng bất phàm, trạch tâm nhân hậu, thâm chịu dân chúng kính yêu. Kính xin điện hạ có thể điều tra rõ chân tướng, cho cha ta cùng nhóm các đại nhân khác bị hãm hại một cái công đạo.”

Lục hoàng tử vẫn im lặng không nói, Cổ Vưu Chấn đợi nửa ngày, lại bị khuôn mặt tiếu tựa phi tiếu của hắn làm cho toàn thân không được tự nhiên, hắn bỗng nhiên mở miệng : “Cổ công tử lần này lên kinh, có hay không lẻ loi một mình?”

Cổ Vưu Chấn giật mình, không rõ ý tứ trong lời nói của Lục hoàng tử, vì thế không dám đáp lại.

“Tiểu vương chính là thuận miệng hỏi, Cổ công tử không cần chú ý, cứ nói ra tình hình thực tế.”

Cổ Vưu Chấn đành phải đáp: “Trong nhà có một thê thiếp cùng ta lên kinh, cũng có mấy thị vệ khác.”

Trong mắt Lục hoàng tử hiện lên một đạo tinh quang, nhưng giây lát lướt qua, Cổ Vưu Chấn cơ hồ nghĩ rằng mình nhìn lầm rồi.

Nhất thời không khí trong nhã gian có chút ngưng trệ, trên trán Cổ Vưu Chấn bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh, Lục hoàng tử vẫn mang vẻ mặt thanh thản.

“Ai nha! Ngươi như thế nào đá quả cầu lên rồi a!” Trong viện bỗng nhiên truyền đến thanh âm Vạn Đình Đình, còn mang theo vài tia bất khoái.

Ngay sau đó, thanh âm Cận Liễu Liễu run run vang lên : “Ta, ta không phải cố ý . Thực xin lỗi…. thực xin lỗi.”

Vạn Trân Trân đi ra giảng hòa: “Chúng ta gọi người lấy quả cầu xuống là được không phải sao?”

Vì thế trong viện lại vang lên thanh âm la hạ nhân.

Này gian nhã gian nằm gần nội viện, Lục hoàng tử đứng thẳng người dậy, mở cửa sổ ra, chỉ thấy có nhiều người đứng líu ríu trong viện, Cận Liễu Liễu mặc một bộ xiêm y màu vàng nhạt, đứng ở phía sau mọi người.

Thấy cửa sổ nhã gian bỗng nhiên bị mở ra, mọi người trong viện hơi kinh ngạc một chút.

Vạn Chính nhanh chóng vọt vào trong viện: “Mau quỳ xuống hành lễ! Đây chính là Lục điện hạ!”

Mọi người trong viện phần phật tất cả đều quỳ xuống , Cận Liễu Liễu cũng theo mọi người cùng nhau quỳ xuống, nhưng đầu không có cúi xuống, một đôi mắt to tò mò nhìn về phía người đứng ở cửa sổ.

Chỉ thấy Lục điện hạ kia lớn lên có bộ dáng thật đẹp, mày kiếm bạc môi, mũi đoan chính, một đôi mắt hoa đào, mắt nhìn chằm chằm nàng.

Cận Liễu Liễu có chút nghi hoặc, vì sao người này có cảm giác như đã từng gặp qua?

Lục hoàng tử nhe răng cười, trong nụ cười mang theo sự quen thuộc khác thường cùng hương vị khinh bạc, Cận Liễu Liễu thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Này! Này!

Lục điện hạ kia!

Không phải là hái hoa tặc sao?

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 31- Chương 31.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s