Ra tường ký – Chương 32 – Chương 32.1


Chương 32.1: Lấy  người đổi người?

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo & meott

Nhất thời Lục hoàng tử, hay chính là hái hoa tặc, đi đến nháy mắt với Cận Liễu Liễu một cái ý bảo nàng không cần lộ ra. Sau đó làm bộ dạng đứng đắn lên tiếng: “Các vị miễn lễ.”

Vì thế, Vạn Chính lại nhấc thân mình nặng nề đứng lên, chỉ lên quả cầu trên mái hiên.

Vạn Chính có chút nơm nớp lo sợ nói: “Lục điện hạ chớ trách móc, tiểu nữ không biết điện hạ đến đây nên mới có thể vui đùa ầm ĩ ở trong viện, quấy nhiễu điện hạ, xin thứ tội thất lễ.”

Lục hoàng tử cười ấm áp như gió xuân: “Vạn lão bản không cần sợ hãi, ngươi cũng biết cuộc đời tiểu vương có hai thứ thích nhất, đó là cái gì?”

Vạn Chính không hổ là người đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường, trong triều từ trên xuống dưới, quan to quý nhân yêu thích gì không thể không rành mạch. Nhưng hắn không biết Lục hoàng tử có ý gì, chỉ có thể nhẹ nhàng mà nói: “Điện hạ?”

Lục hoàng tử lại mỉm cười: “Vạn lão bản cứ nói không ngại.”

“Lục điện hạ tôn trọng võ công, yêu thích mỹ nhân, trong thành không ai không biết.”

Lục hoàng tử ngửa đầu cười ha ha: “Không sai, nhiều năm qua tiểu vương say mê võ nghệ, không tránh khỏi được cái này mất cái khác, lại chỉ có một thứ có thể làm cho tiểu vương dừng luyện võ, thậm chí trời có sập xuống cũng không sợ, chỉ có thể là mỹ nhân. Hiện tại nhìn thấy thiên kim nhà Vạn lão bản, tiểu vương đã sớm cảm thấy chuyến đi này không tệ, làm sao có thể trách móc?”

Vạn Chính vừa nghe Lục hoàng tử khích lệ nữ nhi nhà mình, chỉ cảm thấy trên mặt sáng rọi dị thường, nụ cười cũng sáng lạn như ánh nắng mặt trời: “Điện hạ thật sự đã quá khen.”

Lục hoàng tử lại nói: “Đặc biệt vị tiểu thư mặc y phục màu hoàng hạnh đứng ở phía sau, quả thực giống như Tây Thi tái thế, không biết Vạn lão bản có thể cho biết khuê danh được không?”

Vạn Chính sửng sốt: “A, này, vị kia…”

Lúc này Cổ Vưu Chấn vẫn đứng ở phía sau cách Lục hoàng tử không xa nhìn thoáng vào trong viện, xác định người Lục hoàng tử nói chính là Cận Liễu Liễu, liền lên tiếng: “Điện hạ, vị nữ tử kia cũng không phải là tiểu thư gì, nàng là tiểu thiếp nhà thảo dân.”

Lục hoàng tử làm bộ như ngạc nhiên quay đầu lại: “Nguyên lai là tiểu thiếp  của Cổ công tử! Cổ công tử thật sự là có phúc lớn mà, có thể có mỹ quyến như hoa này, cho dù ngày mai có đột tử, cũng là đáng giá. Đáng tiếc a, đáng tiếc! Tiểu vương nhiều năm qua tự nhận đã thấy hết mỹ nhân thiên hạ, không nghĩ tới thế nhưng lại chưa từng thấy nữ tử như hoa như ngọc thế này. Thật sự là điều đáng tiếc lớn nhất cuộc đời, đáng tiếc a, đáng tiếc.”

Hắn vừa nói, vừa lộ ra biểu tình phi thường tiếc hận. Quay đầu liếc mắt nhìn lại Cận Liễu Liễu một cái, hắn lại nói: “Không biết vị phu nhân này, xưng hô như thế nào?”

Lúc này Vạn Chính đã đuổi tất cả mọi người trong sân đi, còn mình lén lút đi đến ngoài cửa nhã gian.

Cổ Vưu Chấn do dự một chút, nghe thấy ngoài cửa truyền đến thanh âm Vạn Chính ho khan thật mạnh, mới nói: “Tiện nội họ Cận.”

“Nguyên lai là Cận phu nhân. Tiểu vương thật sự là hâm mộ Cổ công tử, chẳng những bản thân sinh ra tuấn tú lịch sự, còn có thể có mỹ thiếp như vậy bên cạnh. Cổ công tử có thể được cho là hưởng hết phúc phần nhân gian.”

Cổ Vưu Chấn không nói gì trong lòng đã bắt đầu hiểu được, Lục hoàng tử này là đang công khai đòi người .

Thời kì này quan to quý nhân vẫn đang lưu hành đưa tặng cơ thiếp. Hiện tại Lục hoàng tử đã nói đến như vậy Cổ Vưu Chấn chẳng lẽ không hề biết đạo lý?

Trong lòng hắn đã sáng tỏ, vì thế thử thăm dò nói: “Điện hạ thật sự là quá khen, trong phủ điện hạ, chỉ một tiểu tỳ cũng so với tiểu thiếp thảo dân đẹp hơn vạn phần. Chúng ta là người đến từ nơi hương dã, không rõ cái gì là mỹ mạo kiều nhan. Huống chi phụ thân thảo dân đang hãm sâu tù oan, đến nay sinh tử chưa biết, cho dù có được Tây Thi tái thế, cũng không thể làm cho thảo dân khoái hoạt hơn phần nào.”

Lục hoàng tử nhẹ nhàng vuốt cằm, một đôi mắt hoa đào nhìn lướt qua Cổ Vưu Chấn, vừa vặn nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cổ công tử là người thông minh, lệnh tôn làm quan nhiều năm, ở trong triều rất được khen ngợi, nói vậy phụ hoàng cũng có thể hiểu được đạo lý trong đó. Chỉ cần…”

Cổ Vưu Chấn lúc này không nhìn thấy mặt mình, nhưng là hắn có thể đoán dự đoán được biểu tình hiện tại của hắn nhất định không còn gì tốt hơn: “Chỉ cần điện hạ có thể nhìn rõ mọi việc, ở trước mặt hoàng thượng nói tốt vài câu.”

“Cổ công tử quả nhiên là người thông minh, chính là không biết là người trong phủ có thấy thế hay không.”

 Lục hoàng tử cười ha ha: “Tiểu vương đi về trước, hôm nay xem vài món bảo bối này, tiểu vương đều thích. Chính là hiện tại tiểu vương còn phải đi nơi khác dự tiệc, chỉ sợ không tiện trực tiếp lấy đi, buổi sáng ngày mai chẳng biết có tiện không, phiền toái Cổ công tử giúp đưa đến nhà ta?”

“Thảo dân vinh hạnh.”

Lục hoàng tử cười vài tiếng, mang theo tùy tùng đi thẳng.

Cổ Vưu Chấn quỳ xuống cung tiễn, đợi cho Lục hoàng tử đi thật xa cũng không có đứng dậy.

Vạn Chính đợi cho Lục hoàng tử đi thật xa, lại vui vẻ ra mặt chạy vội vào phòng, hắn mới vừa rồi vẫn đứng ở bên ngoài nhã gian, nghe hết toàn bộ đoạn đối thoại giữa Lục hoàng tử cùng Cổ Vưu Chấn.

Hắn vội vàng túm Cổ Vưu Chấn đang quỳ đứng dậy: “Chấn nhi! Ngươi quả nhiên là cát nhân thiên tướng a! Hiện tại cha ngươi được cứu rồi! Được cứu rồi!”

Cổ Vưu Chấn lại không có biện pháp cười to giống như Vạn Chính, hắn cố gắng giật khóe miệng lên, lại chỉ cảm thấy trên mặt như đang co rúm lại.

“Chấn nhi a, sáng sớm ngày mai, ngươi liền mang theo vài món đồ cổ này, đưa đến quý phủ Lục điện hạ đi. Còn có tam thiếu phu nhân, ta sẽ cho mợ ngươi lấy ra vài món trang sức, làm cho nàng xinh đẹp một chút, ngày mai làm cho Lục điện hạ càng thêm cao hứng. Hắn càng cao hứng, cha ngươi liền có một phần hy vọng a!”

Vạn Chính càng nói thần thái càng bay lên, mấy ngày nay tới giờ rốt cục cũng gặp được một tia sinh cơ, hắn quả thực cao hứng không ngừng được.

Phải biết rằng, hắn luôn luôn có quan hệ tốt với tỷ phu. Từ trước, Cổ Bân giúp hắn giới thiệu bao nhiêu tông đại mua bán. Sau khi Cổ Bân bị bỏ tù, hắn cũng hiểu được thế nào là tri ân báo đáp, vẫn tiêu tiền tìm người giúp cho Cổ Bân ở trong tù có thể được thoải mái.

Hiện tại Lục hoàng tử đã muốn ngầm ý bảo bọn họ chỉ cần đưa  Cận Liễu Liễu qua là có thể góp lời trước mặt hoàng thượng. Quả thực giống như trời cao rớt xuống một khối vàng mà không phải là mưa vàng.

“Lục điện hạ luôn luôn thích mỹ nhân, chỉ là vì hắn hàng năm không ở kinh thành, cậu ngươi mới không có được vinh hạnh thân cận. Bằng không, ta đã sớm mua vài mỹ nhân, tự mình đưa tới phủ hắn.

Ngươi vẫn không ở kinh thành cho nên có khả năng không biết. Kỳ thật ở trước mặt hoàng thượng, Lục hoàng tử so với Thái tử cùng Tam hoàng tử còn được sủng ái hơn. Lúc trước Lục hoàng tử có ý nghĩ kỳ lạ rời nhà trốn đi, hoàng thượng chẳng những không trách hắn rời khỏi hoàng cung, còn ngàn dỗ vạn dỗ tìm hắn trở về. Lại vì dỗ hắn cao hứng, ban cho hắn một khối đất phong lớn nhất để cho hắn tiêu diêu tự tại.

Chỉ cần hắn nguyện ý ở trước mặt hoàng thượng nói mấy câu, đừng nói căn bản là tỷ phu vô tội, cho dù là có tội lớn mất đầu, cũng có thể trực tiếp đặc xá !”

Vạn Chính cả người đều kích động, nói chuyện ngữ tốc cũng càng lúc càng nhanh: “Không nghĩ tới ngươi lần này lên kinh dẫn theo một tiểu thiếp mỹ mạo, còn có thể có công dụng lớn như vậy. Thật sự là trời không tuyệt đường người a! Chấn nhi, cậu xem ngươi, căn bản chính là một phúc tinh a!”

Cổ Vưu Chấn vẫn buồn rầu im lặng nghe Vạn Chính nói chuyện. Nghe đến đây hắn cười khổ một chút, muốn tiếp lời nói chuyện cũng rất nhẹ, rất nhẹ thở dài một tiếng.

Vạn Chính lúc này mới phát hiện, biểu tình cháu ngoại có chút không được tự nhiên, nhìn kỹ căn bản là không có một tia cao hứng.

Vạn Chính trầm mặt xuống: “Chấn nhi, ngươi không phải là đang luyến tiếc tiểu thiếp kia đi?!”

Cổ Vưu Chấn làm sao dám thừa nhận: “Cậu! ta làm sao có thể chứ?”

“Không phải là tốt nhất! Mặc kệ ngươi bỏ được cũng tốt, không cam tâm cũng thế. Tiểu thiếp kia ngày mai là nhất định phải đưa đến quý phủ Lục hoàng tử! Một tiểu thiếp thôi, về sau cậu tiêu tiền mua cho ngươi người tốt nhất! Đừng nói là một tiểu thiếp, cho dù là thê tử cưới hỏi đàng hoàng, chỉ cần có thể cứu cha ngươi, ngươi đều phải ngoan ngoãn đem nàng tống xuất đi! Ngươi trăm ngàn đừng nói cho cậu, ngươi là cái loại người bởi vì háo sắc mà bất hiếu!”

“Cậu! Chấn nhi không dám!”

“Tốt lắm, ngươi hiện tại liền cùng cậu đi đem tin vui này nói cho cha ngươi!”

“Cậu!”

“Một khắc cũng không được chậm trễ!” Vạn Chính căm giận nói xong, liền nhanh chóng tiêu sái đi xuống lầu, dặn hạ nhân chuẩn bị xe.

Cổ Vưu Chấn không dám có lời dị nghị, chỉ có thể đi theo Vạn Chính đi đại lao Hình bộ.

Cổ Bân nghe được Vạn Chính nhỏ giọng nói xong, khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng hiện lên thần thái khác thường: “Thật sự là ông trời có mắt, ông trời có mắt a!”

Vạn Chính cũng vui vẻ nói: “Đúng vậy tỷ phu, ta đã nói Chấn nhi là phúc tinh của ngươi! Hôm qua chúng ta còn quan tâm đến chuyện sinh con gì đó, hiện tại việc này cũng không cần nóng nảy! Chờ ngươi ra ngoài, chúng ta lại tìm cho Chấn nhi vài nữ tử mỹ mạo, đến lúc đó muốn sinh bao nhiêu thì có bấy nhiêu!”

Cổ Bân cười lắc đầu: “Không nên, không nên, chuyện nối dõi tông đường này, sao có thể để cho bọn nữ tử không biết rõ gia thế này làm đâu? Chờ ta ra ngoài, liền phái người đón Thục Phương lên kinh thành, làm cho vợ chồng son bọn chúng hảo hảo đoàn tụ. Ta cũng có thể thanh thản ổn định, sống thanh thản dưỡng già.”

Thục phương là khuê danh của Lý thị, Cổ Vưu Chấn nghe đến đó, ngay cả biểu tình chán ghét cũng làm không được. Hắn chỉ cảm thấy thật vô cùng bất đắc dĩ.

Nay ngay cả Cổ Bân cũng đã biết việc này, hắn đã muốn đâm lao phải theo lao. Cận Liễu Liễu đã xác định phải bị tiễn bước .

Cổ Vưu Chấn trước mặt hiện lên mặt vị Lục hoàng tử kia. Nếu có khả năng hắn đã muốn đem khuôn mặt kia đập cho bầm dập !

Không, mặt mũi bầm dập đều không thể tiêu trừ mối hận trong lòng hắn!

Hắn bắt đầu hối hận, vì sao không để cho Lê Tuyền nửa đường đi đem Cận Liễu Liễu trở về nhà!

Chẳng thà để cho Cận Liễu Liễu về nhà đi gả cho những người khác, hắn cũng không khó chịu giống như bây giờ!

Muốn hắn đem Cận Liễu Liễu trở thành một món lễ vật, một thứ vật phẩm, như món hàng đổi lấy tính mạng cha bảo bối của hắn, hai tay dâng tặng cho cái kẻ nhìn đã muốn đánh-Lục hoàng tử!

Cửa nhà quan sâu như biển. Huống chi là một hoàng tử!

*Bà con chuẩn bị gậy, đá đáng chết Cổ Vưu Chấn đi

6 thoughts on “Ra tường ký – Chương 32 – Chương 32.1

  1. ss bảo bà con chuẩn bị gậy đánh CVC? vậy ko phải là CVC sẽ đưa Liễu Liễu đi đấy chứ? mà đọc đến đây thì cũng thấy rõ CVC đã quyết cứu cha rồi còn gì! thật là!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s