Ra tường ký – Chương 32 – Chương 32.2


Chương 32.2: Lấy  người đổi người?

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo & meott

Ai biết trong nhà hắn có bao nhiêu mỹ quyến như hoa? Ai biết trong nhà hắn có mấy ác phụ? Ai biết hắn có thể  cảm thấy hứng thú với Cận Liễu Liễu được bao lâu?

Cơ hồ đến ông trời cũng không biết Cận Liễu Liễu sau khi vào nhà hắn, còn có thể còn sống đi ra ngoài được hay không?

Cổ Vưu Chấn cảm thấy tim mình đang chảy máu.

Nhưng dù máu có chảy như thế nào được chứ?

Cha hắn đang ở trong lao lý, thái tử lại bỏ qua không muốn xen vào nữa. Nay hy vọng duy nhất của bọn họ chính là Lục hoàng tử.

Bọn họ phải làm cho Lục hoàng tử vui vẻ, hắn vui vẻ có lẽ sẽ có thể nói ra mấy lời tốt ở trước mặt hoàng thượng, mà những lời này có lẽ có thể khiến cho Cổ Bân được thả ra ngoài.

Cổ Vưu Chấn không có lựa chọn thứ hai!

Vạn Chính biết mục đích của chính mình đã sắp đạt được, liền lại bỏ lại một ít ngân lượng cho Cổ Bân. Sau đó mang theo Cổ Vưu Chấn về nhà.

Trên đường, hắn nói: “Chấn nhi, cậu hiểu được cảm thụ của ngươi. Nhưng làm người như chúng ta có một số việc không thể theo ý mình được. Nhưng ít ra chúng ta có thể cho cha ngươi về nhà bình an. Chấn nhi, ngươi nói phải không?”

Hốc mắt Cổ Vưu Chấn có chút nóng lên: “Cậu, Chấn nhi hiểu được .”

“Đứa nhỏ kia, kỳ thật cậu nhìn cũng thích. Không nói bộ dạng xinh đẹp, ngay cả tính tình cũng tốt, mợ ngươi nói nàng rất nghe lời, nói cái gì đều nghe, dạy cái gì cũng hiểu. Cậu cũng không đành lòng tiễn bước nàng như vậy. Nhưng là hiện tại chúng ta chỉ có thể tận lực cấp cho nàng chút bạc, lại dạy bảo nàng chút đạo lý, giúp cho nàng sau khi đi đỡ phải khổ.”

Hai người trở lại điếm đồ cổ Vạn Nhớ. Vạn Chính liếc mắt một cái, Cổ Vưu Chấn chỉ có thể nặng nề đi đến phòng nghỉ. Vạn Chính muốn chính mồm hắn nói cho Cận Liễu Liễu chuyện này, mà hắn (Cổ Vưu Chấn), cũng đáp ứng rồi.

Nhưng hắn vừa mới lên lầu, đã bị một cánh tay tráng kiện chặn đường.

“Lê công tử.” Cổ Vưu Chấn thản nhiên ôm quyền.

“Không dám nhận, không dám nhận, tại hạ sinh ra lỗ mãng, không dám xưng là công tử?”

Khuôn mặt vốn luôn tươi cười của Lê Tuyền trầm xuống: “Ta chỉ hỏi ngươi, có phải ngươi muốn đem Liễu Liễu đưa cho Lục hoàng tử gì đó hay không?”

Mặt Cổ Vưu Chấn không chút thay đổi: “Phải thì như thế nào? Không phải thì như thế nào? Đây là việc nhà của ta, không nhọc Lê công tử quan tâm.”

“Việc nhà? Việc nhà là phải đem Liễu Liễu tặng cho người ta! Còn nói nàng là người nhà của ngươi? Quả thực là chê cười!”

“Ngươi nghĩ rằng ta muốn làm như vậy sao?” Cổ Vưu Chấn như rống lên, cặp mắt thâm thúy cơ hồ phải phóng xuất toàn bộ thống khổ cùng không cam lòng ra hết.

Lê Tuyền hơi chút giật mình, đánh giá ánh mắt hắn cùng hai đấm run nhè nhẹ, thanh âm hòa hoãn một ít: “Vậy ngươi để cho ta mang nàng đi!”

“Ta không làm được!”

“Ta còn tưởng rằng Cổ huynh thương Liễu Liễu !”

“Ta không thể để cho nàng đi theo ngươi. Việc cho tới bây giờ chỉ có như vậy mới có thể cứu một mạng của cha ta.”

“Ngươi cũng nói, đây chỉ khả năng.”

“Cho dù chỉ có một tia cơ hội, ta cũng sẽ không buông tay.”

“Hừ.”

“Liễu Liễu cũng không phải đi chịu chết, ngươi cũng biết nàng là được đưa đến quý phủ Lục hoàng tử.”

“Đúng vậy, Liễu Liễu có nhiều hy vọng có thể chim trĩ biến thành phượng hoàng! Tương lai nói không chừng, còn có thể làm Vương phi đâu! Chỉ cần nàng có cái kia phúc khí có thể sống cho đến lúc đó!”

“Nếu ngươi là ta! Ngươi sẽ làm như thế nào đây? Trơ mắt nhìn cha mình đi chịu chết? Cũng không muốn nghĩ một chút biện pháp đi cứu hắn?”

Lê Tuyền không nói .

Cổ Vưu Chấn cũng không thèm nhắc lại, chính là nhấc chân tiếp tục lên lầu.

“Phu quân.” Thanh âm Cận Liễu Liễu từ hành lang lầu hai truyền đến.

Nguyên lai hắn cùng Lê Tuyền khắc khẩu một phen đã sớm thu hút các nàng đến đây.

Cổ Vưu Chấn cơ hồ không thể đối mặt với cặp mắt to trong suốt của Cận Liễu Liễu, hắn cảm thấy là khắp thiên hạ tức nhất nhân!

“Liễu Liễu, chúng ta trở về phòng đi, gia có chuyện phải nói với ngươi.”

Cận Liễu Liễu gật đầu, quay đầu liếc mắt nhìn Lưu thị một cái, Lưu thị nhẹ nhàng mà nói: “Ngươi đi trước đi, lát nữa ta sẽ gọi ngươi. Mợ có một ít trang sức muốn cho ngươi.”

Cổ Vưu Chấn mang theo Cận Liễu Liễu đi vào phòng, đóng chặt cửa phòng.

Một lát sau hắn lại đi nhanh đi tới cửa, mạnh mẽ mở cửa ra, nói với mấy người Lưu thị đang ở bên ngoài tò mò muốn nghe lén: “Mợ, mời .”

Lưu thị có chút xấu hổ mang theo Vạn Trân Trân, Vạn Đình Đình đi về phòng. Cổ Vưu Chấn lại đóng cửa lại, đi trở về trong phòng bắt đầu nói chuyện .

“Liễu Liễu, có chuyện ta nhất định phải nói cho ngươi.”

“Ngươi muốn đem ta đưa cho cái vị Lục điện hạ hôm nay sao?”

“Ngươi làm sao mà biết được?”

“Mợ tìm ta nói, nàng nói các ngươi muốn đưa ta đi, nói như vậy lão gia có thể trở về bình an.” Thanh âm Cận Liễu Liễu giống như đang nói một chuyện rất bình thường, không có gì không thoải mái.

“Liễu Liễu, ta, ta thực xin lỗi ngươi.”

“Phu quân có phải hay không, ta đi nhà Lục điện hạ, cha ngươi có thể về nhà?”

“Có khả năng rất lớn, chúng ta chỉ có thể tạm thời thử một lần.”

Cận Liễu Liễu không nói lời nào, nàng không phải đặc biệt hiểu được chân tướng chuyện này. Nhưng là Cổ Vưu Chấn sẽ không lừa nàng. Nói cách khác, nàng đi nhà Lục hoàng tử kia cha hắn có thể được về nhà.

Lục hoàng tử, vì sao muốn nàng đi?

Mới vừa rồi cái nháy mắt của hắn đã muốn nói cho nàng, nàng không có nhận sai người. Cái nam tử tuấn tú mặc áo bào trắng kia chính là hái hoa tặc Vân Thượng Phi.

Cận Liễu Liễu đã muốn hiểu được hàm nghĩa chân thật của hái hoa tặc, nàng vốn cơ hồ đã muốn quên mất người này. Nhưng vì sao hắn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình, còn muốn phu quân mình đem nàng đưa cho hắn.

Vân Thượng Phi muốn làm cái gì?

Vì sao hắn – một vị Lục hoàng tử lại  đi làm hái hoa tặc?

Dựa vào suy nghĩ của Cận Liễu Liễu thì cho dù nàng có nghĩ đến nát óc cũng không nghĩ ra.

Nàng càng thêm không hiểu vì sao Vân Thượng Phi lại chọn nàng.

Cận Liễu Liễu biết mình có vài phần tư sắc so với nữ tử bình thường, so với rất nhiều nữ tử cũng phải nói là đẹp hơn một ít, nhưng cũng chỉ là một ít mà thôi.

Mặc kệ Vân Thượng Phi là hái hoa tặc cũng tốt, là Lục hoàng tử cũng tốt, đều không có khả năng có khát cầu như vậy với nàng. Nàng cũng không phải là mỹ nhân khuynh thành, lại càng không thuộc nhóm tuyệt sắc mỹ nữ.

Cận Liễu Liễu luôn luôn áp dụng thái độ bỏ mặc đối với những chuyện không hiểu rõ. Vì thế, tuy nàng suy nghĩ vấn đề này một chút, cũng nhanh chóng bình thường trở lại.

Dù sao nghĩ không ra, rõ ràng không thèm nghĩ nữa .

Nhưng là có một việc nàng cần phải hiểu được, vì thế nàng hỏi: “Phu quân, nếu cha chàng trở về chàng sẽ cao hứng sao?”

“Đương nhiên cao hứng, chúng ta lên kinh lần này không vì nghĩ biện pháp cứu cha ta ra sao? Nhưng là, nếu muốn ngươi…”

Cận Liễu Liễu ngắt lời hắn: “Phu quân, ta nguyện ý đi phủ Lục hoàng tử.”

“Liễu Liễu?”

Nàng mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ nàng không có một chút không vui nào.

Cổ Vưu Chấn lại trầm mặc, trong sự trầm mặc có mang theo nghi hoặc, bất mãn cùng khổ sở.

Đúng vậy, khổ sở.

Vì sao thấy Cận Liễu Liễu thoải mái mà đáp ứng đi quý phủ Lục hoàng tử như vậy trong lòng hắn lại thấy khổ sở. Thật giống như hắn bị bỏ rơi, lại giống như một mảnh chân tình của mình bị người ta từ bỏ vất sang một bên.

Cận Liễu Liễu không biết hiện tại trong lòng Cổ Vưu Chấn tràn ngập tâm tình rối rắm khổ sở. Nàng chỉ biết là nàng không muốn phải nhìn Cổ Vưu Chấn vì chuyện  của Cổ lão gia mà khổ sở .

Cổ lão gia về nhà, Cổ Vưu Chấn sẽ cao hứng. Như vậy Cận Liễu Liễu cũng sẽ cao hứng. Mà chỉ cần nàng đi chỗ Vân Thượng Phi gì đó, Cổ lão gia có thể về nhà, vì sao nàng không muốn?

Cho dù nơi đó có núi đao biển lửa, Cận Liễu Liễu nàng cũng không sợ!

Chỉ cần Cổ Vưu Chấn có thể một lần nữa trở lại như khi nàng mới biết hắn, bộ dạng cà lơ phất phơ, cơ hồ làm cho người ta tức giận nhưng lại làm cho nàng hoài niệm là được.

Chỉ cần như vậy là được!

Chỉ là trong lòng Cận Liễu Liễu có một nghi vấn. Nàng rốt cuộc có nên đem chuyện Lục hoàng tử chính là hái hoa tặc Vân Thượng Phi nói cho Cổ Vưu Chấn hay không?

Nếu nói cho hắn, hắn có thể hay không nghĩ đến nàng đang nói giỡn? Hay là người si nói mộng?

5 thoughts on “Ra tường ký – Chương 32 – Chương 32.2

  1. Ôi,Liễu Liễu ngốc nghếch,ngốc tới đág thươg.A Phi cũg chẳg làm j tổn hại LL đâu mà,a ý chẳg từg nói thích ngta tìh nguyện,k cưỡg ép mà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s