Ra tường ký – Chương 36 – Chương 36.1


Chương 36.1: Chuyện cũ của Hứa Tam Nương 

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo 

Nhất định là đời này còn chưa bao giờ bị ai tát, đến tận khi Cận Liễu Liễu run run sắp khóc, Hàn Thượng mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Đầu tiên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần vô luân của hắn cứng ngắc, tiếp theo lại bắt đầu run rẩy, rồi từ từ chỗ bị tát đỏ lên như một trái táo chín.

Hàn Thượng vốn ngày thường xinh đẹp tuyệt trần, một đôi mắt hoa đào lưu quang tràn đầy làm cho hắn có vẻ còn muốn đẹp hơn so với nhiều nữ tử. Nhận một cái tát này hai má hồng lên cùng vẻ mặt ngạc nhiên bất khả tư nghị khiến cho hắn giống như một tiểu nương tử bị kẻ khác nhục nhã.

Nhưng chờ đến thời điểm Hàn Thượng dần dần ý thức được mọi chuyện, cặp mắt hoa đào luôn cười đến lỗ mảng lạnh dần xuống, ánh mắt lợi hại như tên bắn về phía Cận Liễu Liễu.

“Tiểu dương nhi, xem ra ngươi càng ngày càng không nghe lời. Không biết có phải được Cổ gia nuông chiều quá hay không, sức mạnh tạo phản của ngươi dường như chỉ tăng không giảm a.”

Nước mắt Cận Liễu Liễu đã sớm dâng đầy hốc mắt, lại không dám để cho nó nhỏ ra. Nàng biết chính mình đã làm chuyện sai, hơn nữa lại còn là vô cùng sai .

Nàng hiểu được nam nhân trước mặt này là ái tử của hoàng đế, cũng hiểu được một câu nói tùy tiện của hắn có thể làm cho nàng chết không có chổ chôn, càng hiểu được hiện tại sinh tử của cha Cổ Vưu Chấn còn đang phụ thuộc vào Hàn Thượng.

Nhưng là khi Hàn Thượng đè trên người nàng, hơn nữa thời điểm hắn hôn nàng, thân thể của nàng không tự chủ được đã gây chuyện.Sau khi nàng xong đánh một cái tát, mới phát hiện mình vừa đánh một người tuyệt đối không thể đánh, hiện tại gặp trở ngại mà sát tâm cũng có thể nổi lên.

Ánh mắt Hàn Thượng càng ngày càng lãnh liệt, lạnh đến nỗi Cận Liễu Liễu căn bản không dám nhìn hắn. Nhưng hắn lại cố tình vươn tay qua, nắm cằm nàng.

“Con cừu nhỏ dịu ngoan đáng yêu nếu biến thành cọp mẹ thật là vạn lần không được, tiểu vương tuyệt đối không có hứng thú đem tâm tư đặt ở trên người đàn bà đanh đá này. Tuy rằng sự hung hãn của ngươi là vì Cổ gia bảo vệ trinh tiết…”

Hàn Thượng nói xong dần dần ngừng lại, bắt buộc Cận Liễu Liễu nhìn thẳng vào ánh mắt âm lãnh của hắn, sau đó gằn từng chữ như muốn bắt nàng khắc sâu vào đầu óc, tiếp tục nói: “Nhưng nếu ngươi muốn sống tốt ở trong vương phủ của ta, ngươi tốt nhất đem tất cả tâm tình linh tinh xóa hết đi cho ta, biến …hừ hừ…”

Hắn cười lạnh hai tiếng, bỗng nhiên buông lỏng tay ra, xoay người xuống giường bước đi đến gian ngoài không chút văn nhã nào dùng chân đá văng cửa đại môn rồi đi ra ngoài.

Hứa Tam Nương đang đứng ở trong viện phân phó cái gì đó cho hai nha hoàn cùng ma ma phân cho Cận Liễu Liễu, thình lình bị tiếng đá cửa kia làm hoảng sợ.

Đây là làm sao vậy? Tại sao tâm tình tốt của điện hạ lại bị phá hư như vậy?

Hứa Tam Nương mang theo hồ nghi đầy mình, lập tức bỏ qua bọn hạ nhân chạy về phía Hàn Thượng.

Hàn Thượng ngoài cười nhưng trong không cười: “Tam Nương, tiểu nương tử trong phòng này đã có thể giao cho ngươi. Tiểu vương một tháng sau sẽ đến nghiệm hóa, nếu đến lúc đó không đạt yêu cầu, Tam nương ngươi tự biết nên làm như thế nào.”

Trong lòng Hứa Tam Nương “lộp bộp” một tiếng, biết Hàn Thượng mỗi lần ngoài cười nhưng trong không cười, có nghĩa hắn thực mất hứng. Vì thế lập tức đáp ứng, sau đó quỳ xuống cung đưa Hàn Thượng rời đi.

Chờ Hàn Thượng đi xa Hứa Tam Nương mới đứng dậy mang theo vẻ mặt nghi hoặc đi vào trong phòng, vừa quẹo vào buồng trong xem, phát hiện vẻ mặt Cận Liễu Liễu dại ra nhìn vào mũi chân mình, vẻ mặt cô tịch.

Hứa Tam Nương bước đi qua, thanh âm mát lạnh: “Liên phu nhân vừa rồi đã làm cái gì?”

Cận Liễu Liễu không ngẩng đầu, cũng không nói.

Hứa Tam Nương nở nụ cười: “Liên phu nhân thật ra rất quật cường, nhưng ta biết nữ nhân quật cường đều không có kết cục tốt.Namtử trên thế gian này đều là thích mềm không ưa cứng .”

Cận Liễu Liễu nghe được những lời nói làm cho nàng cảm thấy mới mẻ, nhất thời đã quên khổ sở, bất giác ngẩng đầu nhìn Hứa Tam Nương.

Hứa Tam Nương thấy nàng có phản ứng, liền nhẹ nhàng đi qua giữ chặt một bàn tay của nàng, ngồi xuống mép giường.

“Liên phu nhân năm nay hơn mười…?”

“Đến Tết mới mười sáu.” Cận Liễu Liễu thấy Hứa Tam Nương nói chuyện thân thiết, không tự chủ được trả lời.

Hứa Tam Nương lại duỗi tay kia ra vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Cận Liễu Liễu: “Đã không còn nhỏ, thời điểm ta lớn như Liên phu nhân đã là đầu bài tại kinh thành.”

Lòng hiếu kỳ của Cận Liễu Liễu khơi dậy: “Đầu bài? Là ở thanh lâu sao?”

Hứa Tam Nương thấy trên mặt Cận Liễu Liễu không có ý coi thường, trong lòng sinh ra vài phần hảo cảm. Vì thế tươi cười cũng ôn hòa vài phần: “Đúng nha.Ta xuất thân ở Xuân Phong Lâu lớn nhất kinh thành. Liên phu nhân biết nơi đó không?”

Cận Liễu Liễu lắc đầu: “Ta vừa đến kinh thành chưa quá hai ngày.”

“Ngươi nếu ở một thời gian nữa liền sẽ biết. Bên trong kinh thành này nữ tử xinh đẹp nhất chỉ có tại hai địa phương.”

“Đó là những nơi nào?”

“Một nơi là hoàng cung, một nơi khác chính là Xuân Phong Lâu. Đương nhiên, đây là dân gian đồn đại, thành thật không thể để cho Thánh Thượng biết đến, dù sao cũng là chuyện không lịch sự. Bất quá Xuân Phong Lâu có thể nổi danh cùng nhóm nương nương trong cung, Liên phu nhân nên biết trong Xuân Phong Lâu các cô nương đẹp đến mức nào.”

Cận Liễu Liễu không hiểu chuyện, chuyện thích nhất trên đường đi chính là đọc sách. Hiện tại nghe được Hứa Tam Nương dùng thanh âm êm tai đều đều, dần dần đã nghe hiểu được.

“Vậy người là đầu bài có thể xem như nữ tử xinh đẹp nhất kinh thành đi?”

“Điều này cũng không chắc, dù sao còn có nhóm nương nương trong hoàng cung?Ta cũng không có phúc gặp qua. Ha ha, Liên phu nhân không cần tôn xưng cho ta, ta bất quá chỉ là hạ nhân, Liên phu nhân gọi ta Tam Nương là được.”

“Nhưng là?”

“Liên phu nhân gọi ta Tam Nương ta mới cảm thấy vui.”

“Ân, Tam Nương.”

Hứa Tam Nương lại vỗ vỗ tay Cận Liễu Liễu, nàng phát hiện mỗi lần Cận Liễu Liễu mỉm cười đều giống như mặt trăng tròn tỏa sáng, xinh đẹp và thuần khiết.

Nàng cũng phát hiện Cận Liễu Liễu tâm tư đơn giản, nhưng quả thật là một kẻ có thể đào tạo được.

“Liên phu nhân vào Cổ gia được bao lâu rồi?”

“Mới Lập Thu không lâu ta đã phải đi .”

“Ngươi bộ dạng đẹp như vậy cha mẹ làm sao lại bỏ được ngươi đi cho người khác làm thiếp?”

“Nhà của ta rất nghèo, cha ta bệnh hàng năm, đến thời điểm mùa hè sẽ không có tiền bốc thuốc uống. Vừa vặn khi đó Cổ gia nói muốn tìm một tiểu thiếp, tìm được đến nhà chúng ta nương ta liền đồng ý .”

“Nguyên lai là như vậy, ta còn đang nghĩ làm sao có thể đây. Bất quá người trước đây chỉ làm thiếp. Hiện tại có thể đến vương phủ, Cổ gia kia làm sao so được? Sau này nếu hầu hạ điện hạ cao hứng, nói không chừng còn có thể làm sườn phi, đây chính là việc vui a, tại sao Liên phu nhân lại có vẻ mặt u sầu? Nếu ta nha, có thể đến vương phủ, ta nhất định là vô cùng cao hứng. Điện hạ chúng ta bộ dạng như vậy, tại bên ngoài chỉ sợ thật đúng là khó có thể tìm được: có địa vị, có bộ dạng, có tài học, có võ công, trong kinh thành này các thiên kim tiểu thư muốn tiến vào Tiêu Dao vương phủ chỉ sợ xếp hàng cũng có thể sắp đến sông đào bảo vệ bên ngoài thành. Kỳ thật chúng ta làm nữ nhân, cùng ai mà không được a. Nếu đã theo, tự nhiên là nguyện ý theo người tốt nhất, người nói đúng không?”

Hứa Tam Nương nhìn ra Cận Liễu Liễu lương thiện đơn thuần, liền chuẩn bị cùng nàng hảo hảo nói chuyện tâm tình.

Cận Liễu Liễu cư nhiên thở dài một hơi: “Kỳ thật ta cũng không thể nào hiểu được lúc trước ở Cổ gia ta tâm tâm niệm niệm muốn rời đi, muốn về nhà đoàn tụ cùng cha mẹ.”

“Hài tử ngốc, nào có cô nương có thể ở nhà cả đời đâu? Không phải đều nói khuê nữ đã gả ra ngoài là bát nước hắt đi a. Ngươi sớm hay muộn không phải gả sao?”

“Ân, ta cũng hiểu. Sau lại, ta đi theo phu quân cùng lên kinh thành, dọc theo đường đi ta gặp rất nhiều chuyện mới mẻ cũng hiểu được rất nhiều đạo lý. Ta hiểu được nữ nhi sớm hay muộn cũng phải xuất giá, cũng hiểu được phu quân ta kỳ thật đối đãi với ta tốt lắm. Cho nên ta đã sớm quyết định đời này đi theo hắn. Nhưng là hiện tại bỗng nhiên lại bảo ta theo một nam nhân khác. Tam nương, ta có chút hồ đồ.”

Hứa Tam Nương vẫn mỉm cười : “Hài tử ngốc, điều này chứng tỏ rất nhiều nam nhân đều muốn ngươi a. Chính ngươi tự soi gương cũng nên hiểu được bộ dạng giống ngươi như vậy cho dù hiện tại không có người đến đá một cước, sau sau này cũng rất khó nói .”

“Nhưng là, mẹ ta đã từng nói một nữ không thể gả hai chồng.”

“Mẫu thân ngươi nói đó là nữ tử cưới hỏi đàng hoàng, nhưng còn ngươi? Bất quá là chỉ là thiếp. Thiếp thất bị đưa tới đưa đi vốn chính là chuyện bình thường. Ngươi nếu từng là Cổ gia thiếp thất, khó bảo toàn tương lai Cổ công tử gì đó sẽ không đem ngươi đưa cho người nào khác.”

“Phu quân, phu quân hắn sẽ không.”

“Hài tử ngốc, nếu hắn thật sự sẽ không, ngươi làm sao có thể bảo trụ trinh tiết đến bây giờ? Hắn ký lưu lại trinh tiết của ngươi, lại mang ngươi lên kinh chỉ sợ sớm đã tính toán kỹ lưỡng, muốn bắt ngươi đền đáp, muốn đưa ngươi đi cứu cha hắn.”

Cận Liễu Liễu như bị sét đánh, trong lòng như là bị vạn tên xuyên qua, chợt ngay cả khí lực hô hấp cũng không có .

Cổ Vưu Chấn hắn nguyên bản chính đã tính đem nàng tặng cho người khác ?

Không có khả năng !

6 thoughts on “Ra tường ký – Chương 36 – Chương 36.1

  1. Liễu Liễu ngốc,bị lừa rồi.aiz,dù sao ta vẫn thích a Chấn hơn,khiết phích như a mà bồi LL đi phươg tiện.huhu,ta k muốn LL bị a VTP ăn đâu,bao h LL về w a Chấn đây

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s