Ra tường ký – Chương 36 – Chương 36.2


Chương 36.2: Chuyện cũ của Hứa Tam Nương 

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo 

Nhất định không có khả năng !

Nhìn thấy biểu tình đau xót của Cận Liễu Liễu, Hứa Tam Nương biết những lời của mình đã có tác dụng. Vì thế lại thân thủ dùng sức vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của nàng, kiên định nói: “Namtử đều là không thể tin, chẳng sợ ngày đó hắn từng thề non hẹn biển, nhưng không được bao lâu sau cũng đều sẽ quên hết. Lúc đó khi ngươi tỉnh mộng mới có thể phát hiện gắn bó như keo sơn bất quá đều là một giấc mộng hão huyền.”

Môi Cận Liễu Liễu run run: “Nhưng… nhưng…”

“Nếu hắn thật tâm đối đãi với ngươi hắn làm sao có thể đem ngươi đi tặng cho người khác?”

“Bởi vì, bởi vì hắn muốn cứu cha hắn.”

“Đúng vậy, bởi vì ngươi chỉ là một thiếp thất, vốn đã không quan trọng gì, tặng cũng sẽ tặng. Ta thấy Cổ công tử này chẳng những tâm ngoan, hơn nữa cũng rất giỏi về tính kế. Dọc theo đường đi chịu đựng không chạm vào ngươi-tiểu mỹ nhân thiên kiều bá mị này, còn ôn ngôn mềm giọng dỗ dành không ngoài ý đồ muốn cho ngươi cam tâm tình nguyện bị hắn biến thành lễ vật tống xuất đi. Sau đó ngươi còn đau lòng cho hắn, tưởng niệm hắn. Ngươi xem ta nói có phải không?”

Cận Liễu Liễu cực không tình nguyện, nhưng vẫn gật gật đầu. Hứa Tam Nương nói đều đúng, nàng luôn luôn đau lòng cho hắn, cũng luôn luôn nghĩ đến hắn.

“Đứa nhỏ này a, ngươi cũng không thể lại tiếp tục ngu như vậy nữa. Nếu ngươi vẫn lưu luyến hắn như vậy chẳng phải đúng như ý hắn? Tương đương ngươi bị hắn bán còn lại ngốc nghếch thay hắn đếm bạc! Làm nữ nhân như chúng ta thứ đáng sợ nhất là một chữ: ngốc!”

“Ta… Ta…” Cận Liễu Liễu mê mang, tình cảm và niềm tin của nàng bắt đầu lung lay sắp đổ.

“Liên phu nhân có muốn nghe ta kể chuyện xưa của ta không?” Hứa Tam Nương bỗng nhiên chuyển đề tài.

“Ách? Cái gì? Đương nhiên.”

“Ta từ nhỏ đã sinh ra tại Xuân Phong Lâu kia, “một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng” là câu thơ đầu tiên ta biết đến. Nương ta là một nha hoàn hầu hạ các cô nương Xuân Phong Lâu. Bởi vì bị một khách nhân say rượu bắt buộc mới sanh ra ta. Thời điểm ta vừa được năm tuổi, người người đều khen ta ngọc tuyết khả ái, chủ chứa Xuân Phong Lâu chỉ liếc mắt nhìn ta một cái liền tách ta ra khỏi bên người nương ta.Từ ngày đó trở đi ta cũng không còn có gặp lại nương ta. Sau lại, ta nghe những nha hoàn khác trong lâu nói, chủ chứa lấy mười lượng bạc cùng khế ước chuộc thân của nương ta mua ta rồi. Sau đó, ta liền luôn luôn ở trong Xuân Phong Lâu, bị đủ loại các cô nương dạy đủ các kỹ năng. Nói ra cũng là kỳ quái, người khác muốn học đều phải mất một hai ngày gì đó, ta chỉ mất nửa ngày là có thể thuộc hết. Người ta đều cười nói: cái người cha không biết tên của ta nhất định là người thông minh tuyệt đỉnh cho nên ta mới có thể thông minh như vậy. Sau đó đến năm ta mười bốn tuổi, chủ chứa đã kêu ta đi ra ngoài tiếp khách, ta khi đó cũng không có biện pháp nào, đánh chết cũng không muốn đi ra ngoài tiếp khách. Khi đó cũng không biết đã trúng bao nhiêu trận đòn. Nên ta mới nói ta với ngươi có tính quật cường giống nhau, luôn phải rơi nước mắt, còn chưa kịp nói gì đã liên tục bị đánh.

Bỗng nhiên có một ngày chủ chứa gọi người thả ta, lại chữa thương cho ta, cho ta uống thuốc. Ta khi đó tuổi quá nhỏ, chỉ nhớ rõ lúc ấy đặc biệt vui vẻ a, nghĩ rằng cuối cùng chủ chứa cũng nghĩ thông. Chờ thêm vài ngày ta dưỡng thương khỏi hẳn, chủ chứa lại bưng một chén canh tới vội cho ta uống, nói là bổ thân mình. Ta tin là thật, bưng bát uống hết. Nhưng sau khi uống xong toàn thân ta liền khó chịu, giống như phát sốt cả người nóng rực, trong đầu cũng không quá rõ ràng. Sau đó ta bị người ta đưa sang một phòng khác, cứ mơ hồ như vậy trinh tiết cũng không còn.

Buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại, ta mới biết được đêm đầu tiên của ta bị chủ chứa bán năm trăm lượng. Chủ chứa vừa vào phòng đã cho rằng ta sẽ khóc, sẽ nháo, nhưng là ta không có. Bởi vì khi đó ta đã biết, khóc nháo có ích lợi gì a, cho dù có khóc nháo như thế nào ta cũng vẫn sẽ bị vây ở trong Xuân Phong Lâu đến khi lớn tuổi sắc suy bị đuổi ra ngoài.

Vì thế ta không hề quật cường, chủ chứa bảo ta làm cái gì thì ta làm cái đó. Đồng thời, ta cũng vụng trộm lén học theo cô nương đẹp nhất trong lâu, mặc kệ là nói chuyện, dáng đứng hay dáng vẻ khi ăn cơm uống trà, thậm chí một cái ngẩng đầu một cái cúi đầu, cũng đều là một môn học lớn. Ta học thực chăm chỉ, hơn nữa cũng không ngừng nếm thử bất đồng trên người khách nhân. Một năm sau, bầu lại hoa khôi ta đả bại tất cả cô nương, làm đầu bài Xuân Phong Lâu. Lại thêm một năm nữa, ta đã có thể tự do lựa chọn khách nhân. Tiền ít không chọn, tướng mạo không tốt không chọn, không thông viết văn không chọn… Bao nhiêu người vung tiền như rác, thậm chí chỉ vì muốn nghe ta đàn một tiểu khúc.

Liên phu nhân có biết đây là vì sao không?”

Nói tới đây, Hứa Tam Nương bỗng nhiên dừng lại hỏi Cận Liễu Liễu một câu.

Cận Liễu Liễu đương nhiên là lắc đầu.

Hứa Tam Nương mỉm cười tiếp tục nói: “Bởi vì nam nhân đều ti tiện. Ngươi càng đem tư thái lên cao, bọn họ lại càng gắt gao dán vào ngươi, thậm chí nguyện ý cúi đầu hôn giầy của ngươi.”

Hứa Tam Nương lại dừng một chút, hỏi: “Liên phu nhân biết sau đó ta như thế nào không?”

“Tam Nương mời nói.”

“Ta mất năm năm thời gian cuối cùng cũng dành dụm đủ bạc để chuộc thân, nhưng chủ chứa cũng không muốn nhả ra cái cây hái ra tiền là ta đây. Lúc ấy rất nhiều nam nhân có quyền thế đều nguyện ý giúp ta chuộc thân, điều kiện tiên quyết đương nhiên là nạp ta làm thiếp.

Ta cự tuyệt tất cả. Bởi vì ta biết mặc kệ lúc trước ngươi có danh chấn thiên hạ ra sao, một khi ngươi đã là cơ thiếp của một nam nhân, hắn liền không bao giờ coi ngươi là trân bảo nữa. Qua vài năm nữa, ta lớn tuổi sắc suy sẽ chỉ có thể ở trong nhà nam tử có quyền thế cô độc chết già.

Ta tuy rằng hy vọng sớm rời khỏi Xuân Phong Lâu một chút, nhưng vô luận như thế nào ta cũng không muốn mất đi tự do. Đối với một nữ tử từng rơi vào phong trần mà nói tìm được phu quân chính là hy vọng xa vời.

Nhưng ai biết rằng khi đó ta cư nhiên thật đúng là gặp được một nam tử như vậy, hoặc là nói ta đã tự cho rằng ta đã gặp. Ta cả ngày đều nghĩ đến hắn dần dần không hề tiếp khách.

Hắn nói trong nhà thiếu tiền, ta liền đem toàn bộ bạc mình tiết kiệm nhiều năm cho hắn. Hắn mỗi ngày đều theo ta lời ngon tiếng ngọt, nói đợi cho sinh ý trong nhà tốt lên sẽ nguyện ý lấy ta làm vợ. Rồi đến một ngày sau khi hắn uống rượu, chính tai ta nghe được hắn nói ra những lời nhục mạ, ta mới hiểu được hắn xuất hiện căn bản chính là kế của chủ chứa, mục đích là vì ngăn cản ta rời đi.

Chủ chứa đương nhiên thành công, bên người ta sớm đã không còn bạc chuộc thân. Ta đuổi nam nhân kia đi, lại cùng chủ chứa có một hiệp nghị, ta giúp nàng lại kiếm bạc ba năm, hơn nữa giúp nàng bồi dưỡng ra một hoa khôi, nàng liền nguyện ý thả ta rời đi.

Ba năm sau, ta cuối cùng cũng được như ý, mang theo khế ước chuộc thân rời khỏi Xuân Phong Lâu. Tiền trên người chỉ đủ mở một cửa hàng phấn nhỏ, ta phải dựa vào cái nghề nghiệp này. Đáng tiếc ta không am hiểu chuyện buôn bán, lại thêm có nhiều bọn lưu manh đến quấy rầy, sinh ý dần dần cũng không được.

Ta lúc trước khi rời đi là muốn mở một kỹ viện của riêng mình, nếu không có nam tử gạt tiền kia xuất hiện, ta chỉ sợ sớm đã có lầu xanh của chính mình.

Có thể là trời không tuyệt đường người. Vài năm trước trong lúc điện hạ vô ý bước vào cửa hàng son kia của ta, sau khi nhận ra ta là ai đã nói muốn cùng ta làm một vụ mua bán.

Hắn muốn ta giúp hắn huấn luyện tiểu mỹ nhân, mà hắn giúp ta ra tiền xuất lực mở một thanh lâu, tất nhiên là ta đáp ứng. Vì thế liền cùng điện hạ ký một khế ước. Thực không dám đấu diếm chỉ cần qua một năm nữa ta có thể bứt ra rời đi.

Ta thấy Liên phu nhân đơn thuần dễ thân, theo tính tình quật cường giống như ta năm đó, ta mới có thể nói cho ngươi nghe. Nữ nhân có thể cùng nam nhân buôn bán, nhưng quyết không thể dễ dàng tin lời thề của một người nam nhân.Namtử thế gian bạc tình, nữ tử muốn sống tốt chỉ có thể dựa vào chính mình, chỉ có thể tin tưởng chính mình.”

Cận Liễu Liễu bị đoạn chuyện xưa của Hứa Tam Nương làm cho trợn mắt há hốc mồm, nàng cơ hồ không thể tin được sẽ có người có thể có cuộc sống lận đận như vậy

“Tam Nương, ta…”

“Ta với Liên phu nhân đều là nữ nhân, ta sẽ không hại người. Người không biết trong vương phủ này nữ tử tuy ít nhưng lục đục với nhau cũng không thua gì hoàng cung. Người nếu ngay cả niềm vui của điện hạ cũng không chiếm được vậy chỉ sợ chỉ ngươi sẽ bị đày đến một phòng cuối phủ đi, thê thê thảm thảm vượt qua quãng đời còn lại.

Nhưng là, người cam tâm sao? Người còn trẻ tuổi như vậy! Nếu Cổ gia đem người tống xuất đến đây người cũng đã là người của điện hạ. Giống như ta đã nói, mặc kệ là nam tử cao quý cỡ nào chỉ cần tư thái của người cao hơn hắn, hắn tự nhiên sẽ cầu ngài.”

“Nhưng là, cái gì cũng ta không hiểu.”

“Liên phu nhân yên tâm, có ta ở đây.”

Hứa Tam Nương gắt gao cầm tay Cận Liễu Liễu: “Liên phu nhân, khóc và nhịn nhục không giải quyết được vấn đề gì. Chỉ cần Liên phu nhân nguyện ý học, ta nắm chắc trong vòng một năm làm cho người diễm bá kinh thành.

Chỉ có đến lúc này người mới không cần sống mà phải xem ánh mắt người khác cùng nam nhân gì đó. Bởi vì chỉ cần người nháy mắt một cái, chỉ sợ nam tử nguyện ý vì người mà chết cũng không ít. Liên phu nhân, chỉ cần người nguyện ý Tam Nương nhất định toàn lực làm!”

Cận Liễu Liễu bị lời của nàng là cho cảm động, nhất thời trong lòng trăm suy nghĩ ngổn ngang đều chỉ hóa thành một câu: Ta không cam lòng.

Vì thế nàng cũng gắt gao nắm lấy tay Hứa Tam Nương, kiên định nói: “Tất cả đều nghe Tam Nương.”

Khối đá tảng trong lòng Hứa Tam Nương cuối cùng cũng rơi xuống, nàng biết đã hoàn toàn thu phục được Cận Liễu Liễu. Mà thanh lâu của nàng tự nhiên cũng ở ngay trước mắt.

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 36 – Chương 36.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s