Lưu manh đại hiệp – Chương 7 – Chương 7.2


Chương 7.2

Edit & beta: meott + ss Vi Tiểu Bảo + Tuý Lạc Hoa

“Khúc mỗ không dám nói dối với ba vị. Mấy thanh kiếm này đối với võ lâm thế gia chân chính mà nói có thể coi như là đồ gia truyền, một thanh bán cho bọn họ ngàn lượng hoàng kim đi chăng nữa bọn họ cũng sẽ tranh nhau muốn mua, cho nên lợi nhuận tuyệt đối cao. Đương nhiên Khúc Địch nhờ ba vị mà phát tài cũng sẽ không bạc đãi ba vị, phần tiền lời này cũng sẽ chia đều cho ba vị, thế nào?”

Ba vị lão bản hoàn toàn chỉ lăn lộn trên thương trường vốn không biết việc của võ lâm nên giờ này hoàn toàn ngây người, kiếm gì mà giỏi đến thế, giá trị ngàn vàng?

Nhưng Khúc Địch nói ra điều kiện hậu đãi như vậy, bọn họ không có lý nào lại không chấp nhận nha! Lập tức bốn người vui vẻ kí giao ước, kêu đầy cả bàn thức ăn rượu thịt, thoải mái chè chén.

Khúc Địch càng không ngừng kính rượu với bọn họ: “Ba vị lão bản, Khúc mỗ xin kính ba vị trước, chuyện làm ăn lần này còn thỉnh ba vị thay Khúc mỗ tuyên truyền một chút, có thể làm cho càng nhiều người giang hồ biết càng tốt, mấy bảo kiếm này mới có thể nâng cao giá, đến lúc đó….. ha ha ha….”. Lúc này hắn giống như một kẻ làm ăn chân chính, ai cũng không biết dưới lớp mặt nạ tươi cười kia, cất giấu huyết hải thâm thù.

Phải khiến cho tất cả võ lâm nhân sĩ đều đến thưởng thức bảo kiếm này đi! Càng nhiều người xem kiếm, giang hồ lại càng loạn, càng không có người chú ý đến hắn chính là con cá lọt lưới ở Bạch Vân Trang năm đó. Như vậy hắn càng có nhiều cơ hội tìm ra chủ mưu đã hỏa thiêu Bạch Vân Trang năm xưa, hắn muốn những kẻ đó nợ máu phải trả bằng máu!

Bốn năm, hắn đã qua hơn ngàn ngày không có Đinh Đinh bên người, từng giờ, từng khắc đều giống như bị lửa thiêu đau đớn, hắn chịu đủ rồi, cũng tuyệt vọng đủ rồi.

Hoàn hoàn cô độc và tịch mịch sắp bức hắn phát điên. Hắn có thể xác định chắc rằng Đinh Đinh đã không còn trên nhân thế nữa. Như vậy, hắn còn sống làm cái gì?

Tại thế gian này chỉ còn sót lại một chuyện đáng giá cho hắn lãng phí tâm lực hoàn thành: đó là vì Đinh Hoàn và Đinh Đinh báo thù. Đợi đến khi toàn bộ kẻ thù đều đền tội rồi thì dù là lên thiên đình hay xuống địa ngục, hắn cũng sẽ đi tìm bảo bối trong lòng mình.

Giang, Lưu, Trương – ba vị lão bản đều là người thông minh nhanh nhạy, đương nhiên nghe ra được ý tứ trong lời của Khúc Địch, thanh danh của cuộc đấu giá này càng vang xa, bảo kiếm sẽ có càng nhiều người muốn mua, giá bán càng có thể nâng cao, bọn họ càng có được lợi ích nhiều hơn.

“Được, được, được!” Ba người vỗ ngực cam đoan với Khúc Địch, nhất định sẽ tuyên truyền cho tất cả mọi người đều biết về việc bán bảo kiếm lần này.

Bốn người ăn uống hết cả canh giờ mới đứng dậy xuống lầu, Giang lão bản uống nhiều nhất còn lỡ chân bước hụt cầu thang mà lăn xuống.

“A!” Dưới lầu, một đôi nam nữ đang chuẩn bị đi lên hoảng sợ, nữ tử kinh hoảng hô lên một tiếng.

Đôi mắt Khúc Địch bất động gắn trên người nữ tử kia.

Đinh Đinh! Hắn rống to, hắn nghĩ chính mình đã kêu ra tiếng rồi, nhưng thực tế toàn thân hắn khẩn trương nhưng cứng ngắc, cổ họng không phát ra được nổi âm thanh nào.

Chỉ vài bước hắn đã vọt tới trước mặt hai người kia, nhìn chằm chằm vào nàng, dung nhan xinh đẹp kia giống hệt như đối tượng bốn năm qua hắn ngày đêm tưởng nhớ.

Nghĩ đến lần cuối cùng bọn họ gặp nhau, nàng xả thân cứu hắn, trong nháy mắt cửa mật thất kia sắp đóng lại, nàng đã rưng rưng dặn dò…

“Sư đệ, chỉ sợ sư tỉ về sau không thể chiếu cố ngươi được nữa, ngươi nhớ rõ, phải ăn uống đầy đủ, đừng có bỏ bữa nào, luyện công phải chú ý, trời lạnh phải mặc thêm áo….”

Lúc ấy vẻ mặt của nàng còn dịu dàng hơn gió, mềm nhẹ hơn mây, tình ý vô tận như hóa thành dòng nước xuân, rót vào nội tâm hắn.

Không biết đã qua bao nhiêu đêm, bên tai hắn vẫn quanh quẩn những lời nói của nàng, mỗi khi ngủ mơ bừng tỉnh lại, hai tay hắn lại quờ quạng ôm lấy không khí, như muốn tìm lại khoảng khắc bi kịch ấy.

Nhưng sự thật vẫn là sự thật, lửa hận tràn ngập đốt cháy trong lòng hắn đến phát đau, đau đến chảy máu.

Nàng không biết, hắn căn bản không muốn sống một mình, cho dù là cũng bị phanh thây vạn đoạn, chỉ cần có thể ở bên nàng, hắn đều cảm thấy đó là khoái hoạt nhân gian.

Trong thiên hạ, bi ai nhất là cái gì? Đối với hắn mà nói đó chính là nhìn người mình thương yêu nhất bước xuống hoàng tuyền, mà chính mình lại bị giữ lại.

Nhưng cố tình bên người hắn lại toàn những kẻ ngu ngốc, khi còn nhỏ thì là đám ăn mày kia, sau này là Đinh Hoàn và Đinh Đinh cũng đồng dạng. Bọn họ liều mình cứu hắn như vậy, rốt cuộc có ý nghĩa gì đây?

Tất cả những người thân cận bên hắn đều chết sạch, còn duy nhất một mình hắn trên thế gian này, hắn sẽ vui vẻ hạnh phúc sao?

Không! Không có Đinh Đinh thì dù cho mỗi ngày hắn đều cẩm y ngọc thực, hắn cũng cảm thấy nhân sinh này là một mảnh âm u, lạnh lẽo như địa ngục mà thôi.

“Ngươi là ai? Vì sao lại nhìn vị hôn thê của ta như vậy?”Namtử kia bị vẻ mặt mang tính xâm lược và ánh mắt mang ý tứ độc chiếm nồng đậm của Khúc Địch chọc giận: “Vong Ưu, ngươi quen hắn sao?”

Nàng buồn bực nhìn Khúc Địch, trong lòng rối loạn. Hắn là ai vậy? Nàng lục tung trí nhớ cũng không nghĩ ra được. Nhưng sự kinh ngạc trong đáy mắt hắn, sự bi ai cùng cực lại khiến cho lòng nàng không yên. Nàng thế nhưng lại sinh ra cảm giác xúc động muốn vuốt lên nếp nhăn đang nhíu lại trên trán hắn….

“Vong Ưu?”Namtử kia hỏi lại một câu: “Nàng quen biết hắn?”

Nữ tử khẽ cắn môi, chậm rãi lắc đầu, cố nén lại cảm giác muốn ôm Khúc Địch vào lòng, nhẹ nhàng an ủi sự xúc động của hắn. (Meott: trong tiềm thức vẫn luôn nhớ Khúc Địch ca rồi ;))

Khúc Địch chỉ cảm thấy lồng ngực như bị một khối đá cứng đập vào, lửa nóng thiêu đốt toàn thân đến đau đớn, chợt cảm giác ngòn ngọt nong nóng dâng lên cổ họng.

Đinh Đinh không nhớ rõ hắn? Nàng lại trở thành vị hôn thê của người khác? Làm sao có thể? Hắn không tin! Hắn không thể tin!

“Khúc lão bản, chúng ta đi nhanh thôi!” Giang, Lưu, Trương – ba vị lão bản dường như nhận ra vị nam tử kia, lôi kéo Khúc Địch nhanh chóng rời khỏi Phú Quý Cư.

Khúc Địch không biết chính mình đã trở lại Thiên Bảo phường như thế nào, đầu óc hắn vô cùng hỗn loạn.

One thought on “Lưu manh đại hiệp – Chương 7 – Chương 7.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s