Lưu manh đại hiệp – Chương 7 – Chương 7.3


Chương 7.3

Edit & beta: meott + ss Vi Tiểu Bảo + Tuý Lạc Hoa

Hắn tìm được Đinh Đinh, nhưng hắn vẫn là bị bỏ lại, vẫn một mình một người như thế.

Chẳng lẽ đây là vận mệnh của hắn, nhất định phải cô độc cả đời?

“Đinh Đinh, Đinh Đinh, Đinh Đinh…..” Hắn mờ mịt thẫn thờ, không ngừng nỉ non nhớ kỹ hai chữ kia.

Khách nhân đến quán, người làm nhìn thấy Khúc Địch vốn bình thường nổi danh khôn khéo, tàn nhẫn nay lại như phát điên, bối rối thẩn thờ.

Mãi cho đến khi có người đi báo cho Khúc Mẫn Nhi, nàng mới ra mặt trấn an mọi người. Sau khi ba vị lão bản đưa Khúc Địch trở về, từ miệng bọn họ nàng mới biết được việc phát sinh hôm nay, lập tức có tính toán.

Dưới sự hun đúc dạy bảo của Khúc Địch, Khúc Mẫn Nhi đã không còn là một nữ tử không có chủ kiến, tùy ý vận mệnh đưa đẩy như trước kia nữa.

Nàng học được tâm cơ, học được thủ đoạn, học được cách lợi dụng vốn tự có của mình để chiến đấu với vận mệnh, tranh thủ lấy cuộc sống mình muốn.

Hiện nay, nàng đã là trợ thủ đắc lực của Khúc Địch, cho nên đã biết được rất nhiều bí mật của hắn. Đương nhiên những bí mật này cũng không phải là do Khúc Địch nói cho nàng. Chẳng qua Khúc Địch để nàng quản lí cơ quan tình báo lớn nhất của hắn – Diệt Thiên, mỗi ngày xử lí nhiều tin tức tình báo như vậy, cho nên lai lịch và tâm sự ẩn giấu của Khúc Địch tự nhiên cũng trở nên không còn bí mật nữa.

Nhưng nàng chưa bao giờ nói tới, cũng không muốn chứng thực với Khúc Địch mà luôn coi như mình không biết. Khúc Địch không thích người ta tra xét hắn, nàng không muốn chọc giận hắn, vì thế đem bí mật đầy cả một bụng này cất giấu thật sâu, thậm chí tự lừa gạt bản thân mình là nàng cho tới giờ vẫn chưa từng phát hiện ra những điều ấy.

Nàng hiểu được nếu có một ngày Khúc Địch trăm phương nghìn kế điều tra ra được manh mối, có khả năng đó chính là lúc duyên phận giữa bọn họ kết thúc.

Nàng vẫn luôn khẩn cầu ngày đó đến trễ một chút, nhưng mà…. Cái gì đến vẫn sẽ đến.

Từ thời khắc Khúc Địch thất hồn lạc phách trở lại Thiên Bảo phường đó, nàng đã hiểu những ngày nàng có thể ở bên hắn đã không còn nhiều.

Từ miệng ba vị lão bản kia mà biết được toàn bộ hành tung hôm nay của Khúc Địch, nàng cẩn thận lưu ý, cho người đi điều tra rất nhanh đầy đủ tin tức tình báo đã đến trên tay nàng.

Khi nhận được những giấy tờ kia, nàng thật sự không muốn đưa cho hắn, nếu nữ nhân tên “Đinh Đinh” kia vĩnh viễn cũng không xuất hiện, vậy thì nàng sẽ có cơ hội ở bên cạnh hắn cả đời.

Nhưng vẻ mặt buồn bã, mất mát của Khúc Địch khiến nàng đau lòng, nàng không muốn mất đi hắn, nhưng lại càng không muốn thấy hắn đau lòng. Nhìn hắn khổ sở, nàng lại càng bi ai hơn.

Nàng chỉ biết ôm tình cảm tuyệt vọng của mình mà đưa tin tức kia đến trước mặt hắn.

Nhưng Khúc Địch đang bị Đinh Đinh làm tổn thương đến thấu tâm gan kia vẫn chưa phát hiện ra hành động của Khúc Mẫn Nhi, ngoại trừ nỉ non hai tiếng “Đinh Đinh” bên miệng, hắn một chút cũng không chú ý đến nàng.

Khúc Mẫn Nhi nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt lăn dài. Nhận được tin tức báo về, nàng cũng đã vụng trộm đi nhìn nữ tử khiến Khúc Địch ngày đêm thương nhớ kia. Cũng rất được, nhưng so ra còn kém kiều nhan khuynh thành của nàng, vì sao hắn vẫn cố tình mãi yêu nữ nhân kia chứ?

Chẳng lẽ đây chính là duyên phận người ta thường nói hay sao? Nàng và hắn chính là hữu duyên vô phận? Mà nữ nhân kia với hắn mới may mắn là trời sinh một đôi?

Trái tim nàng đau như cắt, mở miệng chậm rãi nói: “Vong Ưu, vốn không rõ tên tuổi thật, bốn năm trước được Ngự Sử Liễu Hoài Tê cứu sống, Liễu Hoài Tê đối với nàng có tâm ý, từ chối tứ hôn của tiên đế, kiên trì muốn cưới nàng làm vợ, bởi vậy mà thất sủng. Sau này tân hoàng đăng cơ lại được trọng dụng, sáng nay về đến Tô Châu, bề ngoài là vinh quy bái tổ, cưới Vong Ưu làm vợ, nhưng theo đồn đại thì là trở về làm nhiệm vụ cơ mật khác, chỉ có điều chưa ai biết là việc gì.”

Khúc Địch trong nháy mắt hoàn hồn lại, tròng mắt mờ mịt dại ra bỗng linh hoạt lên.

Vong Ưu? Đinh Đinh vì sao lại đổi tên là Vong Ưu? Không biết tên tuổi thật, có lẽ chính nàng đã quên rồi cũng nên! Thảm kịch Bạch Vân Trang đêm đó, lửa cháy tận trời, máu tươi ba thước, nói như vậy Đinh Đinh chắc cũng bị thương không nhẹ, việc mất trí nhớ cũng là có khả năng.

Như vậy việc Đinh Đinh không nhớ rõ hắn, hơn nữa còn trở thành vị hôn thê của người khác đều có thể hiểu được.

“Ha, ha, ha….” Khúc Địch bỗng nhiên cười cuồng dại: “Ta thật ngốc, ta thật ngốc…..”

Cỗ máu nóng bị hắn cưỡng chế lại trong cổ họng từ khi còn ở Phú Quý Cư lúc này cũng phun ra, khuôn mặt hắn chợt đỏ bừng.

“Vì sao lại để ý chuyện nàng có nhớ hay không? Chẳng lẽ nàng quên ta, ta liền cam tâm thu tay lại sao? Nàng là của ta, từ ngày đầu tiên ta nhìn thấy nàng, nàng đã nhất định chỉ có thể là của một mình ta, cho dù là Diêm Vương gia muốn đến cướp người, cũng phải bước qua xác ta trước đã!” Hai mắt Khúc Địch trợn trừng, tản ra sát ý nồng đậm.

Ngay cả Khúc Mẫn Nhi cũng cảm thấy được trong phòng đột nhiên lạnh đi rất nhiều, nhịn không được mà rùng mình: “Liễu Hoài Tê không phải là người bình thường, nếu lời đồn đại là thật, hắn nhận mật chỉ mà Nam hạ (đại khái là đến phương Nam), bên người nhất định có cao thủ bảo vệ, ngươi muốn cướp người từ trên tay hắn cũng không đơn giản vậy đâu.”

“Sẽ rất nhiều khó khăn?” Khúc Địch bừa bãi dậm chân, bàn trà bên người chợt như một khối băng rơi vào trong nước, chậm rãi tan biến, một trận gió thổi tới, bàn trà gỗ quý kia không phải biến thành từng mảnh vỡ mà là hoàn toàn tan thành tro bụi.

Trời ạ! Công lực cao thâm như vậy…. Khúc Mẫn Nhi được Khúc Địch chỉ điểm học võ công cũng đã ba năm, nhưng nàng chưa từng nghĩ đến thế gian có thể có loại võ học thần kì đến như thế.

Khúc Địch mỉm cười nhẹ tựa mây trời: “Thù hận chính là chất xúc tác tốt nhất.”

Bởi vì hận quá sâu, cho nên hắn khổ luyện võ công, điên cuồng tăng thực lực bản thân, tiến bộ đó không phải tự nhiên mà có.

Khúc Mẫn Nhi chỉ thấy bóng đen trước mắt nhoáng lên một cái, trong mắt vẫn còn ảo ảnh tàn dư nhưng thân hình hắn đã rời khỏi Thiên Bảo phường rồi, xa xa bắt đầu tiến nhập vào trong bóng đêm.

Khúc Địch rời Thiên Bảo phường, một đường đi theo hướng Tây.

One thought on “Lưu manh đại hiệp – Chương 7 – Chương 7.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s