Ra tường ký – Chương 41 – Chương 41.2


Chương 41.2: Đêm hoa đăng lại tương phùng (2)

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Hàn Thượng tuy rằng biết Cận Liễu Liễu chưa gặp loại trường hợp này bao giờ, cũng biết nàng không ứng phó được, nhưng nếu hảo huynh đệ cũng đã nói như vậy, tuy trên mặt hắn cười nói là bọn hắn thô ngôn thô ngữ dọa mỹ nhân sợ nhưng vẫn ngầm kêu Cận Liễu Liễu bưng cái chén đi kính rượu mọi người.

Cận Liễu Liễu không dám không nghe lời hắn, đành phải bưng cái chén lên vừa muốn kính rượu lại nghe năm đóa kim hoa kia nói muốn hiến khúc, tất cả mọi người liền ngừng lại không nói gì nữa, an tâm nghe nữ tử đứng đầu xướng khúc.

Cận Liễu Liễu được cứu một lần, vì thế sinh lòng cảm kích cũng xuất thần nhìn về phía nữ tử đang trình diễn tài nghệ kia. Chỉ thấy nàng mặc một bộ y phục mềm mại màu tía, thân hình thướt tha, dung mạo hiển nhiên là đứng đầu trong năm người.

Nàng đứng bên cạnh dao cầm, đầu tiên là nhìn về phía mọi người nói một tiếng “vạn phúc”, tiếp theo nhẹ nhàng mở miệng xướng một khúc “hạnh hoa thiên ảnh”.

Thanh âm của nàng trời cho ôn nhu trong đó có pha một chút giọng mũi nghe vào lỗ tai quả nhiên là mềm yếu liêu nhân, giọng hát phát ra đầy xuân ý. Tất cả mọi người chìm theo âm luật, rung đùi đắc ý.

Khúc hát kết thúc, mọi người ủng hộ không thôi. Quý Mẫn Chi nói lớn: “Không hổ là ca cơ đứng đầu kinh thành, ca khúc này thật không giống người thường.”

Những người khác cũng đều cùng khen ngợi, chỉ có một mình Hàn Thượng mở miệng uống rượu, không nói lời nào.

Quý Mẫn Chi ngạc nhiên nói: “Lục điện hạ như thế này là sao? Ngày thường, ngươi nhất định là người đầu tiên lên tiếng ban thưởng, tại sao hôm nay lại không lên tiếng? Chớ phải là ngượng ngùng trong đầu đi. Đừng lo, đừng lo, tiểu nhân vẫn còn chút ngân lượng có thể cho cấp Lục điện hạ mượn dùng trước một chút .”

“Không phải tiểu vương không ban thưởng, chỉ là tiểu khúc vừa rồi xướng cũng chỉ thường thôi.”

“Chỉ thường thôi? Lục điện hạ khẩu khí ngày càng lớn nha. Nhà ngươi có mỹ cơ nổi danh cầm nghệ đệ nhất kinh thành đến người qua đường cũng biết. Bất quá nếu nói đến ca xướng vừa rồi ta xem vẫn là Tần đại cô nương là đứng đầu kinh thành.”

“Không bằng ta đánh cuộc với Mẫn Chi, Liễu Liễu của nhà ta xướng  so với vị Tần đại cô nương này xướng hay hơn bội phần.”

Quý Mẫn Chi hồ nghi nhìn về phía Cận Liễu Liễu: “Cá thì cá!”

Hàn Thượng cười ha ha: “Còn có ai muốn cá không, cùng đặt bạc đi, một ăn một trăm thế nào?”

Quý Mẫn Chi rút ra ngân phiếu năm trăm lượng, lại hỏi Hàn Húc: “Ngũ điện hạ cá ai thắng?”

Hàn Húc cười nhẹ như không lấy ra một trăm lượng, nói: “Ta cá là Lục đệ sẽ thắng.”

Hàn Thượng cười ha ha kính Hàn Húc một chén rượu: “Vẫn là Ngũ ca đạt đến một trình độ phi phàm. Đến, ta kính ngươi một ly.”

Uống xong chén rượu kia, Cận Liễu Liễu đã bị mọi người đẩy lên phía trước muốn nàng cũng xướng.

Mấy vị cô nương đang tấu nhạc dừng lại hỏi nàng: “Muốn xướng khúc gì đây?”

Cận Liễu Liễu nghĩ nghĩ một lát nói: “xướng khúc vừa rồi “hạnh hoa thiên ảnh”.”

Tần đại cô nương vừa xướng khúc xong nói: “Vị phu nhân này có thể nghĩ lại cho kỹ? khúc “hạnh hoa thiên ảnh” này là sở trường của ta, ta thấy phu nhân vẫn nên chọn một khúc khác đi.”

Cận Liễu Liễu nhìn nàng nở nụ cười nói: “Ta sẽ xướng khúc này.”

Kỳ thật nàng còn chưa học được nhiều thủ khúc, khúc “hạnh hoa thiên ảnh” này cũng chỉ xướng thành thục hơn một chút.

Vì thế tiếng cầm vang lên, ánh mắt Cận Liễu Liễu nhìn ra không gian đen tuyền bên ngoài cửa sổ, nhìn đom đóm bay vào khoang thuyền, êm tai xướng: “Bính ngọ chi đông, phát miện khẩu. Đinh Mùi tháng giêng nhị ngày, nói Kim Lăng. Bắc vọng hoài sở, phong ngày thanh thục…”

Nàng mới bắt đầu xướng câu đầu tiên, mọi người hiển nhiên cả kinh. Chỉ có một mình Hàn Thượng đắc ý dào dạt nâng ly lên uống một ngụm rượu, nháy mắt nhìn Quý Mẫn Chi tựa hồ là đang nói: ngươi nhất định là thua rồi!

“Mãn đinh phương thảo bất thành về, ngày mạc, càng di thuyền, hướng thậm chỗ? Mãn đinh phương thảo bất thành về, ngày mạc, càng di thuyền, hướng thậm chỗ?”

Cận Liễu Liễu chuyển âm, lặp lại câu hát cuối cùng hai lần, khúc hát kết thúc. Mọi người tựa như ngày đó nàng lần đầu tiên xướng khúc trong vương phủ vậy, lặng ngắt như tờ.

Hàn Thượng đắc ý nói: “Các vị cảm thấy thế nào?”

Lúc này đám người trên thuyền mới định thần lại được, Quý Mẫn Chi không thể tin được, nhìn chằm chằm Cận Liễu Liễu: “đây, đây, đây thật sự là…”

Hàn Húc cười nói với Hàn Thượng: ” vị phu nhân này của Lục đệ thật sự là trời sinh một giọng ca mê hoặc, nghe thấy khúc này chỉ sợ chúng ta ba tháng không muốn nếm vị thịt. Ha ha ha ha…”

Hàn Thượng đắc ý lấy chỗ tiền mọi người cược trên bàn chia làm hai, một nửa cho Hàn Húc, một nửa khác lại ném cho Quý Mẫn Chi: “Hôm nay tiểu vương cao hứng, tính ta mời .”

Quý Mẫn Chi cầm lấy tiền, nói: “Ta đây liền mượn hoa hiến phật, đem chỗ tiền này thưởng cho các vị Tần gia cô nương .”

Năm vị cô nương kia nhận tiền thưởng, nhưng trên mặt lại không có vẻ vui mừng. Phải biết rằng Tần gia bọn họ chính là dựa vào giọng hát của Tần đại cô nương mà nổi danh.

Hiện tại Lục điện hạ tùy tiện đưa ra một cơ thiếp đã làm cho Tần đại cô nương hoàn toàn bị đánh bại. Về sau sợ là giá trị con người sẽ giảm mạnh. Bởi vậy mỗi người đều không cười nổi, lại không thể không cười, đành phải cố gắng bày ra khuôn mặt tươi cười.

Cận Liễu Liễu trở lại bên cạnh Hàn Thượng, tất cả mọi người đều khen ngợi nàng, nàng lại vụng trộm nhìn về phía Cổ Vưu Chấn, chỉ thấy sắc mặt hắn như thường, căn bản là không liếc mắt nhìn nàng một cái.

Trong lòng Cận Liễu Liễu lại tối sầm lại, chỉ cảm thấy nhiều lời khen ngợi như vậy cũng không thể khiến cho nàng cao hứng chút nào.

Một lát sau, Quý Mẫn Chi mời tất cả mọi người đi ra ngoài khoang thuyền giả đố đèn. Cận Liễu Liễu muốn đi rửa tay, liền dẫn theo Hứa Tam Nương đi xuống lầu hai.

Rửa tay đi xong, Hứa Tam Nương vừa khen nàng càng ngày càng xuất sắc, vừa giúp nàng sửa sang lại xiêm y đầu tóc một chút, làm xong đang muốn đi lên lầu lại gặp Cổ Vưu Chấn đang đi xuống.

Cận Liễu Liễu đã sớm không nhịn được, bật thốt lên một tiếng: “Phu quân!”

Thân mình Cổ Vưu Chấn chợt lung lay một chút, ngay cả Cận Liễu Liễu cũng nhìn ra hai tay hắn giấu trong tay áo hơi run lên, nhưng trên mặt lại đoan đoan chính chính, còn cúi người hành lễ: “Liên phu nhân sợ là nhận nhầm người, tại hạ Cổ Vưu Chấn đều không phải là Lục điện hạ.”

“Xoạch.” Cận Liễu Liễu không nói được lời nào, nước mắt như châu đột nhiên lăn xuống.

Cổ Vưu Chấn nhìn thấy một giọt nước mắt lớn rơi xuống sàn thuyền trong lòng cả kinh, không nhịn được ngẩng đầu đã thấy Cận Liễu Liễu đau thương nhìn hắn giống như trước kia phải chịu ủy khuất, không nói lời nào cũng không phát ra âm thanh gì chỉ biết im lặng rơi nước mắt.

Trong lòng Cổ Vưu Chấn đau đớn như đao cắt, hận không thể vươn tay ôm lấy nàng, nhẹ giọng dỗ nàng, lau đi nước mắt của nàng, nhưng tay hắn không thể cử động được.

Hắn không thể a, hắn không thể !

Cận Liễu Liễu đã là thiếp thất của Lục điện hạ!

Chính tự tay Cổ Vưu Chấn hắn tống xuất đi!

Hứa Tam Nương thu vẻ mặt của hai người vào mắt, nàng nhẹ nhàng thở dài một hơi, gật gật đầu với Cổ Vưu Chấn, đỡ Cận Liễu Liễu đi.

Hứa Tam Nương nhanh tay giúp Cận Liễu Liễu lau khô nước mắt, sau đó tìm nha hoàn lấy nước rửa sạch mặt cho Cận Liễu Liễu một lần, trang điểm lại, mới dám đem nàng mang về bên cạnh Hàn Thượng.

Hàn Thượng đang nói chuyện với Hàn Húc, thỉnh thoảng lại cười ha ha, hiển nhiên là đang rất hưng trí. Nhìn thấy Cận Liễu Liễu đi đến hắn đưa tay kéo nàng lại: “Liễu Liễu, mau đến xem đố đèn.”

Cảm xúc của Cận Liễu Liễu vẫn chưa ổn định lại, không nói gì.

Hàn Thượng vừa định đặt câu hỏi, Hứa Tam Nương đã nhẹ nhàng đi đến nói với hắn: “Điện hạ, dường như Liên phu nhân có chút say tàu.”

“Phải không? Mau cho tiểu vương nhìn một cái.” Hàn Thượng nhéo nhéo hai má Cận Liễu Liễu, thấy thần sắc nàng quả thật uể oải, vì thế liền nói: “Tam nương, ngươi đỡ nàng đi uống chút trà nóng đi. Trên này gió lớn bị lạnh chỉ sợ sẽ không tốt.”

Cận Liễu Liễu hành lễ cảm tạ, sau đó liền đi theo Hứa Tam Nương vào trong khoang thuyền.

Hứa Tam Nương thừa dịp người hầu trên thuyền đến nhà kho lấy đèn đốt, kéo tay Cận Liễu Liễu nói: “Liên phu nhân, ta sẽ đốt một chút hương an thần, ngươi hãy nghỉ ngơ thật tốt đừng để cho điện hạ nhìn ra manh mối gì, bằng không hai người chúng ta đều sẽ bị phạt.”

Cận Liễu Liễu buồn bã ỉu xìu gật gật đầu, nhẹ giọng nói: “Tam Nương, ta muốn nhìn phong cảnh một chút.”

Hứa Tam Nương không biết làm thế nào đành phải đi theo nàng về phía đuôi thuyền, dựa vào lan can trên đuôi thuyền ngắm hoa đăng đủ màu sắc trên sông.

Nhưng ai biết mới vừa đi đến đuôi thuyền, bỗng nghe thấy một tiếng nổ, cùng với tiếng nổ thân thuyền rung động mạnh.

Hứa Tam Nương chỉ thấy một bóng dáng màu đỏ nhoáng lên bên người một cái, sau đó “Ùm, ùm” một tiếng, trong lòng nàng cả kinh nghe thấy trên đầu thuyền truyền tiếng quát mắng lớn: “Các ngươi lái thuyền thế nào hả? thuyền chúng ta lớn như vậy sao các ngươi có thể đâm vào a!”

Nàng hoảng hốt chân tay luống cuống, biết là bị một thuyền hoa khác đâm vào, sửng sốt một lát, nàng gắng sức kêu to lên: “Không tốt! Không tốt ! Liên phu nhân rơi xuống nước !”

Bọn Hàn Thượng ở đầu thuyền cũng là sửng sốt, hắn nhấc chân chạy tới đuôi thuyền: “ngã xuống chỗ nào? thủy thủ trên thuyền đâu? Nhanh chút! Nhanh chút! Lập tức cứu người a!”

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy một bóng người màu thiên thanh từ lầu hai bay xuống, “Phù phù” một tiếng nhảy vào trong nước.

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 41 – Chương 41.2

  1. HT đág ghét,biết LL k uốg đc rượu mà chỉ chút sĩ diện muốn ép LL hừ.Mog ch sau quá,đag đoạn a Chấn cứu mỹ nhân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s