Lưu manh đại hiệp – Chương 8 – Chương 8.3


Chương 8.3

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Sau khi Đinh Đinh bị Khúc Địch giam cầm, ngày qua ngày dần cảm thấy mình đần độn.

Mới đầu, nàng còn ngẫu nhiên nghĩ đến Liễu Hoài Tê, yêu cầu được trở về Liễu gia, nếu không thì cũng là bắt thông báo cho Liễu Hoài Tê một tiếng để hắn đến đón nàng đi.

Nhưng không biết tên Khúc Địch kia cho nàng uống thuốc gì hay dùng thủ đoạn gì khiến cho nàng lúc nào cũng cảm thấy ảo giác, có điều, mười ngày qua, nàng đã dần dần không rõ cái gì là thật, cái gì là giả nữa.

Trong trí nhớ của nàng có thêm một cô gái tên là “Đinh Đinh”, từ nhỏ lớn lên nơi núi rừng, có một phụ thân là đệ nhất cao thủ võ lâm, còn có một sư đệ, bộ dạng gầy teo nho nhỏ, đúng là gian xảo bất lương, nhưng khuôn mặt hiện lên quả thực là tuấn tú đến cực điểm.

Tiểu tử Khúc Địch này, từ khi nàng tám tuổi đã bắt đầu ăn đậu hủ của nàng, lừa nàng uống rượu, rủ nàng trộm tiền trốn xuống núi chơi.

Bọn họ mỗi ngày đều ở trong núi làm xằng làm bậy, không phải trêu khỉ thì cũng đuổi hổ…. Thối Khúc Địch kia biết rõ nàng sợ sâu lông, lại còn lấy chúng dọa nàng, chọc nàng phát hỏa, sẽ đánh hắn một trận cho hả giận.

Nhưng buồn cười là, mỗi khi nàng tức giận đánh hắn, cha nàng sẽ bị khinh bỉ. Bởi vì Khúc Địch cho rằng mình đánh thua nàng, tất cả đều do lão sư phụ Đinh Hoàn kia không dạy dỗ tốt, bằng không lấy trí thông minh hơn người của hắn, làm sao có thể không đánh lại nàng chứ?

Khúc Địch thật sự là rất ngốc, cũng không ngẫm lại xem, nàng đã tập võ vài năm, hắn lại tập bao nhiêu năm? Chẳng khác gì so chân ngựa với chân voi chạy, căn bản là tự mình chuốc lấy cực khổ.

Không chỉ như thế, Khúc Địch còn suốt ngày đều nói thích nàng, sau khi lớn nhất định phải lấy nàng làm vợ.

Kỳ quái, thích rốt cuộc là loại cảm giác gì vậy? Mỗi lần nàng nghĩ về vấn đề này, một “nàng khác” chính là “Vong Ưu” sẽ trả lời: thích một người chính là khi ở cùng một chỗ với hắn, tâm tình sẽ thấy thực bình thản, tựa như khi nghe Liễu Hoài Tê đọc sách vậy.

Liễu Hoài Tê là người đọc sách nho nhã, lễ độ. Cử chỉ, lời nói nhã nhặn, bọn họ quen biết bốn năm, cầm tay cũng chưa quá vài lần, bởi vì hắn nói nam nữ thụ thụ bất thân.

Hắn có lý tưởng cao xa, một lòng vì nước vì dân, cho dù đắc tội với cường quyền, hắn cũng không để ý.

Tính tình bất khuất, liêm khiết đó khiến con đường làm quan của hắn gặp nhiều chông gai, mượn cớ lần này hắn đến Tô Châu hoàng đế thật ra đã hạ cho hắn một mật chỉ, nhưng trên thực tế lại là một vụ mua bán gì đó, nghe nói là mua một loại đan dược có thể bổ dương, cũng kiêm thêm dưỡng sinh trường thọ.

Thật ra, việc vặt vãnh này rõ ràng ai cũng có thể làm, mà hoàng đế lại cố tình sai khiến Ngự Sử như Liễu Hoài Tê đi làm. Nàng dựa theo tiếng thở dài của Liễu Hoài Tê thì cũng đoán được, hoàng thượng cố ý phái hắn đi không phải vì tin tưởng hắn gì cả, thuần túy chỉ là vì không chịu nổi lời nói thật nhưng khó nghe của hắn, cho nên điều hắn đi xa để cho cặp long nhĩ (hai tai rồng) kia an bình vài ngày thôi.

Liễu Hoài Tê được trọng dụng có lẽ cũng không có khả năng dài lâu. Dù sao cũng không có ai thích suốt ngày bị người ta chỉnh sửa. Mà rõ ràng là hiểu điều này, nhưng Liễu Hoài Tê vẫn kiên trì không chịu thay đổi tính tình ngay thẳng.

“Aiz, tính tình Hoài Tê như vậy, không có mình ở cạnh khai thông, không phải sẽ nghẹn một bụng buồn bực sao? Không được…..” Nàng vỗ vỗ đầu óc có chút choáng váng rồi đứng lên, đẩy cửa phòng ra, nghênh đón nàng là Khúc Địch đang đứng trên hành lang, nhìn nàng nở nụ cười thân thiết lại mang vài ba phần trêu tức.

“Sư tỉ sớm nha! Tối hôm qua ngủ có ngon giấc không?” Hai tay hắn vừa chuyển từ sau lưng về trước, đã thấy một đĩa bánh bao nóng hầm hập, còn tỏa khói trắng: “Hôm nay ăn sáng bánh bao măng núi được không?”

“Măng non cũng có thể làm bánh bao?” Lực chú ý của nàng không cẩn thận mà bị hắn dời đi như thế đấy.

“Măng núi với nấm hương, mộc nhĩ, đậu phụ, lại thêm một ít hạt tiêu, hương vị tươi ngon, cam đoan sư tỉ ăn vào liền nghiện.” Bởi vì năm đó nàng từng làm cho hắn ăn, hắn nhiều năm vẫn nhớ mãi không quên, tự mình nghiên cứu rất lâu, mới có thể tái hiện phong vị ngày xưa.

“Thật sự ăn ngon như vậy?” Nàng không quá tin tưởng, nhịn không được cầm một cái cắn một miếng, không có chất lỏng chảy ra như bánh bao thịt, lại tràn ra một cỗ hương thơm mát lạnh, nàng tinh tế nhấm nuốt miếng: hương vị măng non tươi mới có thêm tiêu làm gia vị, càng ngọt, hơn nữa…. hương vị này…. Rất quen thuộc nha.

Một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu, một thân ảnh nho nhỏ ở trong rừng trúc cao thấp nhảy nhót, lợi dụng còn sương sớm ánh mặt trời chưa lên, nhanh tay hái những búp măng non nhỏ nhắn.

Nàng dường như có thể cảm nhận được sự vui mừng của cô gái kia, nghĩ rằng mấy thứ này cam đoan có thể khiến cho con mèo tham lam trong nhà ăn vào sẽ nuốt cả lưỡi vào bụng.

“Như thế nào? Sư tỉ, ta không lừa ngươi đi! Măng non này quả thật là nhân gian mỹ vị khó có được.” Hắn cười hì hì cầm lấy một cái bánh bao, cũng bắt đầu ăn.

Đinh Đinh thấy đầu vai hắn ướt át, hơi hơi kinh ngạc. Hắn sáng sớm đã đi vào rừng trúc lấy măng nên cả thân ướt sương sớm sao? Giống như hình ảnh tiểu cô nương vừa rồi hiện ra trong đầu nàng?

Chỉ vì mấy chiếc bánh bao này, liền hao phí tâm tư nhiều như vậy, đáng giá sao?

Nàng theo bản năng khẽ vuốt vuốt vai hắn, vỗ đi chút nước: “Vẫn không biết chăm sóc bản thân như thế….” Nói xong chính nàng cũng chấn động, vì sao nàng lại nói ra những lời này với hắn? Giống như bọn họ vô cùng thân thiết vậy…. Không, đó không chỉ là thân thiết, mà so với thân thiết càng sâu thêm, càng thêm chút thân mật.

Vốn dĩ, trước mặt vị hôn phu Liễu Hoài Tê của mình, chuyện đầu tiên làm sẽ là thỉnh an, vấn an, quan tâm lẫn nhau, nàng cũng sẽ không động tay động chân.

Nhưng đối với Khúc Địch, nàng lại tự nhiên như vậy chạm vào hắn, hoàn toàn không có tồn tại cái cảm giác nam nữ cách biệt.

Cái này thật sự rất kì quái nha. Nàng rốt cuộc không áp chế được nghi ngờ trong lòng, nắm lấy tay áo hắn: “Ta biết ngươi biết rõ chuyện trước kia của ta, nói cho ta biết đi.”

Hắn hơi hơi rung động, tránh cánh tay nàng: “Cái gì có thể nói cho ngươi, ta đều đã nói rồ, còn lại tự ngươi chính mình suy nghĩ đi.” Nói xong, hắn lại nhét đĩa bánh bao vào trong tay nàng: “Có lẽ là vừa ăn vừa nghĩ, ngươi sẽ nhanh chóng nhớ ra đấy, về phần ta….. Thật xin lỗi, trước mắt là là một thương nhân, có rất nhiều việc phải làm, thứ cho ta không thể phụng bồi.”

“Khúc Địch, ngươi…..” Tên vương bát đản này, thật sự là tức chết nàng mà: “Ta muốn về nhà.”

“Nơi này chính là nhà của ngươi.”

“Ta nói là nhà vị hôn phu của ta.”

“A, ngươi nói đến Liễu Hoài Tê sao? Ừm, ta đang nghĩ nửa canh giờ nữa hắn sẽ đến quán của ta cùng ta trao đổi chuyện làm ăn. Hắn muốn mua một loại dược, mua khá nhiều, nhưng loại dược này vô cùng trân quý, ta đang lo nghĩ không biết có nên cùng hắn tiến hành vụ mua bán này không. Dù sao hắn ra giá cũng không cao.”

Nàng giận dữ, hắn hoàn toàn biết rõ mục đích Liễu Hoài Tê phụng chỉ Nam hạ, lại lấy chuyện này ra uy hiếp nàng? Nếu nàng kiên trì muốn về nhà, khẳng định là hắn sẽ không nói hai lời, cự tuyệt giao dịch với Liễu Hoài Tê. Mà nếu nhiệm vụ thất bại, khi hoàng thượng giáng tội Liễu Hoài Tê, hậu quả…….

Đáng chết! Nàng oán hận quay trở lại phòng, “phanh” một tiếng đá mở cửa phòng.

“Chậc chậc, thật mạnh  mẽ! Có điều…. ta thích.” Khúc Địch khoái hoạt huýt sáo rời đi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s