Ra tường ký – Chương 43 – Chương 43.1


Chương 43.1: Nhân đố, gặp chuyện không may

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Ngày ấy sau khi Hàn Thượng chạy đi thì không còn trở lại chỗ Cận Liễu Liễu nữa. Bởi vì hắn mang theo đội thân vệ suốt đêm chạy về đất phong ở Tây Bắc.

Trong vương phủ, các nữ nhân đã quen Hàn Thượng như vậy cho nên người người cũng đều tỏ ra như không có việc gì phát sinh. Theo lệ thường đi chùa miếu thắp hương cầu phúc cho hắn, thời gian còn lại đều ở trong phủ qua ngày.

Bởi vì mùa xuân đã đến, hoa trong hoa viên các phủ đều bắt đầu nở rộ, một đám nữ tử đều bỏ đi trang phục mùa đông, ăn mặc trang điểm xinh đẹp ở trong vương phủ mời nữ quyến các phủ khác đến uống trà ngắm hoa.

Nếu là Lâm thục phi chủ trì hội ngắm hoa thì Cận Liễu Liễu và đám mỹ cơ đều tham dự làm người tiếp khách. Cận Liễu Liễu đã được Hứa Tam Nương dạy qua cũng đã quen thuộc với rất nhiều các phương thức ăn diện, hơn nữa dung mạo càng thêm tuyệt mỹ ở giữa đám nữ tử lại nổi bật hơn người.

Bất quá tính cách nàng dịu dàng, Hứa Tam Nương lại dặn nàng trong thời điểm Hàn Thượng không ở kinh thành không cần bộc lộ tài năng. Bởi vậy nàng ở giữa đám người cũng không làm gì khiến người khác chú ý.

Người bình thường nếu muốn tìm người tán gẫu cũng sẽ tìm Mai cơ. Vô luận Hàn Thượng có ở kinh thành hay không nàng tựa hồ luôn giữ một bộ dáng như cũ: xinh đẹp đến tận xương, cố ý muốn nổi bật hơn người.

Một hôm, Lâm thục phi gọi toàn bộ năm thiếp thất đến chờ mọi người đông đủ, nàng nói: “Lần trước Vô Song công chúa nói hoa trong phủ chúng ta nở rất đẹp, còn nói các vị tỷ muội tao nhã hiểu lễ nghi, vài ngày nữa công chúa điện hạ muốn mở hội thưởng hoa ở Lâm viên Đông Giao nói là mời tất cả mọi người cùng đến.”

Cận Liễu Liễu đã gặp qua Vô Song công chúa một lần, nàng chưa đến hai mươi tuổi nhìn rất giống Hàn Thượng, đặc biệt là đôi mắt sáng long lanh cơ hồ có thể câu đi linh hồn của tất cả mọi người.

Bất quá Vô Song công chúa làm người nghiêm cẩn trang trọng, tuy rằng dung mạo phi thường xinh đẹp nhưng bởi vì khí chất ung dung đẹp đẽ quý giá, đoan trang uy nghiêm lại làm cho khí chất xinh đẹp trên mặt bị giảm đi rất nhiều.

Nhất thời Mai cơ cũng mở miệng hỏi một câu: “Không biết tổ chức khi nào?”

“Năm ngày sau. Đến lúc đó các vị tỷ muội trăm ngàn không được tham ngủ, dường đến Lâm viên Đông Giao khá xa, chúng ta phải đi sớm một chút.”

Nói cho hết lời, người cũng liền tản đi, bình thường Lâm thục phi rất ít khi nói chuyện với năm người các nàng cho nên dặn dò xong nàng cũng liền đi vào.

Cận Liễu Liễu đối với việc quý tộc tụ hội cũng không cảm thấy quá hứng thú, không thể chơi đùa, không thể nói năng thoải mái, không thể mồm to ăn uống, mỗi khi gặp người khác đều phải nở nụ cười, cơ hồ mỗi một lần tụ hội nàng đều phải cố nén mới có thể ở yên được.

Bất quá lúc này bởi vì Hứa Tam Nương nói Đông Giao Lâm viên cảnh trí phi phàm đẹp không sao tả xiết, mùa xuân đi có thể thấy cả vườn hoa tươi nở rộ lại phối hợp với rừng trúc u tuyền, thật sự là một nơi tuyệt vời cũng khiến cho Cận Liễu Liễu có chút chờ mong .

Vì thế năm ngày sau từ sáng sớm mọi người đều thức dậy mặc quần áo trang điểm, sớm an vị lên xe ngựa, đi một đoạn đường rất dài mới đến Đông Giao Lâm viên.

Hạ xe ngựa đến nơi mới biết được hội thưởng hoa hôm nay của Vô Song công chúa quy mô thật lớn, chỉ thấy khắp nơi đều là xe ngựa hoa lệ cùng người hầu quần áo bất phàm.

Đi vào đường lớn Lâm viên thấy vô số thanh niên nam nữ đang đi bộ trong đó, Cận Liễu Liễu khẽ nhỏ giọng hỏi Hứa Tam Nương: “tại sao lại có nhiều người như vậy đâu?”

Hứa Tam Nương cười nói: “Ta vẫn chưa nói cho Liên phu nhân, Vô Song công chúa hàng năm đều tổ chức một lần loại hội thưởng hoa này, ngay cả Thái tử điện hạ cũng rất vui mừng đến dự .”

Cận Liễu Liễu gật gật đầu, trong lòng bừng tỉnh đại ngộ.

Đương kim hoàng thượng tuy rằng con nối dòng khá đông, đáng tiếc lại ít con gái, chỉ sinh được hai nữ nhi nên xem các nàng như bảo bối.

Trong đó tiểu công chúa vẫn còn nhỏ tuổi, chưa đến mười bốn. Vì thế Vô Song công chúa đã lập gia đình là được sủng ái nhất.

Đám cơ thiếp Cận Liễu Liễu được Lâm thục phi dẫn dắt tìm đến chỗ Vô Song công chúa hành lễ và đưa lên lễ vật đã chuẩn bị từ trước.

Đợi cho nên đến khi mọi người đến hội thưởng hoa mới chính thức bắt đầu.

Bọn Cận Liễu Liễu bởi vì là nữ quyến của Hàn Thượng cho nên theo lẽ thường phải ngồi ở mấy bàn bên trong. Cận Liễu Liễu sau khi ngồi xuống lại chấn động, nguyên lai đối diện với bọn họ là bàn của Hàn Húc và gia quyến hắn (Hàn Húc), mà không biết vì sao Cổ Vưu Chấn cũng ngồi cùng bàn với hắn (Hàn Húc) vừa vặn ngồi đối diện với Cận Liễu Liễu.

Trong lòng Cận Liễu Liễu “Bang, bang” kêu loạn lên, lại không dám vọng (nhìn: ta thấy từ này rất ý nghĩa nhưng lại ko tìm được từ tiếng Việt nào hay bằng nên đành để nguyên) về phía Cổ Vưu Chấn, đành phải thỉnh thoảng lén liếc mắt nhìn hắn một cái, ra vẻ nàng không yên lòng .

Hôm nay trời nắng rất to, đám người trẻ tuổi lại tốn nhiều công phu trang điểm ăn mặc, nam tuấn tú, nữ xinh đẹp, thậm chí so với vườn hoa nở rộ còn muốn đẹp hơn.

Nhưng dù là anh tài quần tụ như vậy, Cận Liễu Liễu nhìn đi nhìn lại vẫn cảm thấy Cổ Vưu Chấn xuất chúng nhất.

Trước kia ở Cổ gia suốt ngày đối diện với hắn cũng không biết được điều này.

Hiện tại Cận Liễu Liễu đã hiểu biết hơn rất nhiều, cũng gặp qua nhiều người xuất sắc mới nhận ra Cổ Vưu Chấn thật xuất chúng.

Cổ Vưu Chấn vẫn mặc một thân áo trắng, vẫn giống như tiền (ý bảo anh ý lạnh lùng đấy ạ) không thích mang kim quan chỉ dùng một sợi dây màu đen cột tóc lại.

Thần sắc hắn vẫn mang theo vẻ ưu sầu khó nhận ra lại càng khiến hắn tăng thêm vài phần thần bí càng có vẻ xuất trần thoát tục.

Cận Liễu Liễu hiện tại hoàn toàn có thể lý giải vì sao khi đó Lý thị lại tìm hết mọi biện pháp muốn trừ bỏ nữ tử mà nàng (Lý thị) nghĩ rằng được Cổ Vưu Chấn sủng ái bên người.

Từ xưa nữ tử khuynh thành là họa thủy, kỳ thật nam tử khuynh quốc khuynh thành cũng vậy.

Cận Liễu Liễu mới ngồi xuống một lát đã nghe thấy bọn Mai cơ bên cạnh bắt đầu nghị luận về Cổ Vưu Chấn, còn thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Cận Liễu Liễu một cái, khe khẽ nói nhỏ cái gì đó.

Cận Liễu Liễu biết có người đang nhìn nàng, liền không dám tiếp tục nhìn lén về phía Cổ Vưu Chấn nữa sợ bị người khác nhìn thấu tâm sự của mình.

Nhưng nàng không biết kỳ thật Cổ Vưu Chấn cũng có tâm tư giống nàng. Bị mọi ánh mắt lấy làm tiêu điểm càng không thể nhìn lung tung.

Nhưng hắn cũng hiểu được Hàn Húc ưu ái cho hắn ngồi cùng một bàn là có mục đích gì. Trong nháy mắt khi Cổ Vưu Chấn ngồi xuống thấy bóng người mặc y phục màu vàng nhạt ở bàn đối diện, trong lòng liền nở hoa.

Hắn hiểu được Hàn Húc đang lung lạc hắn.

Từ khi nhận thức Hàn Húc tới nay hai người chuyện trò, từ cầm kỳ thư họa đến quốc gia đại sự Cổ Vưu Chấn đã biết Hàn Húc là một nhân tài trị quốc hiếm gặp, cũng nhìn ra Ngũ điện hạ luôn luôn không chớp mắt kỳ thật dã tâm trong lòng còn lớn hơn so với tất cả các vị điện hạ khác.

Hàn Húc đã mấy lần nói chuyện muốn hắn tham gia khoa cử năm nay. Kỳ thật cho dù hắn không nói Cổ Vưu Chấn cũng phải thi, gần đây tinh thần cha hắn không bằng trước kia cho nên đem toàn bộ hy vọng đều ký thác ở trên người hắn.

Thời gian này Cổ Vưu Chấn đã nhìn ra Lục điện hạ Hàn Thượng cũng không có tâm tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, nhưng Hàn Húc lại cố gắng thân thiết với hắn (Hàn Thượng) hiển nhiên là hy vọng mượn sức hắn (Hàn Thượng) tương lai có thể lấy binh quyền của Hàn Thượng làm một quân cờ.

Việc nhóm đại quan Cổ Bân bị vu tội tuy rằng đã chấm dứt  nhưng vì chuyện này phái của Thái tử đã tổn thương thảm trọng phe phái trung thành cũng không mạnh như trước nữa. Về phần Tam hoàng tử lại cũng không có cái gì ưu việt, ngược làm cho Hoàng Thượng đối hắn nổi lên một tia cảnh giác.


8 thoughts on “Ra tường ký – Chương 43 – Chương 43.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s