Ra tường ký – Chương 43 – Chương 43.2


Chương 43.2: Nhân đố, gặp chuyện không may

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Đại hoàng tử cùng Tứ hoàng tử đã sớm tranh đoạt, Lục hoàng tử vô tâm với ngôi vị hoàng đế, ngược lại đã tạo cho Ngũ hoàng tử một tiện nghi lớn.

Đây chính là cái gọi là đường lang bộ thiền, hoàng tước ở phía sau, Tam hoàng tử tự cho là thông minh nhưng thật ra Cổ Vưu Chấn cho rằng hắn còn không bằng Hàn Húc.

Hàn Húc đã sớm tập hợp được không ít thế lực sau lưng tựa hồ là đang chờ thời cơ hành động.

Cổ Vưu Chấn đối việc tranh quyền đoạt lợi này không hề hứng thú nhưng là phụ mệnh khó trái, hắn thân là con trai độc nhất của Cổ gia nếu không kế thừa gia nghiệp của phụ thân chính là đại bất hiếu.

Cổ Vưu Chấn càng nghĩ không khỏi càng thêm lo lắng, thình lình để cho Cận Liễu Liễu thấy trong lòng nàng lại càng thêm lo lắng cho hắn.

Nếu đến ngắm hoa, tất nhiên không thể thiếu ngâm thơ giải đố, rượu ngon món ngon. Một đám mỹ tỳ liên tục đi lại giữa các bàn, liên tiếp đem rượu ngon món ngon đưa lên.

Cận Liễu Liễu phải dậy từ sớm bụng đã đói đến phát ra tiếng, nhưng Hứa Tam Nương cứ đứng ở sau lưng nàng nhìn chằm chằm nàng, khiến nàng căn bản không dám mồm to ăn nhiều.

Nhất thời Vô Song công chúa mời Lan cơ đánh đàn cho mọi người thưởng thức, nghe xong một khúc Thái tử điện hạ hưng trí càng cao lại nói muốn tìm người xướng khúc.

Ngồi ở cách Cận Liễu Liễu không xa, Quý Mẫn Chi xung phong nhận việc đề cử Cận Liễu Liễu: “Thái tử điện hạ, trong phủ Lục điện hạ chẳng những có danh cầm đệ nhất kinh thành, mà còn có tiếng ca đệ nhất kinh thành nữa.”

Thái tử mừng rỡ: “Là ai? Mời nàng lên đây.”

Cận Liễu Liễu bị mấy trăm ánh mắt nhìn chằm chằm trong lòng không khỏi run sợ, chỉ cảm thấy tay chân đều đang phát run tựa hồ bước đi cũng khó.

Hứa Tam Nương ở nàng phía sau nhẹ giọng nói: “Liên phu nhân không cần sợ hãi, chúng ta đã luyện lâu rồi đúng là nên thừa dịp biểu diễn cho mọi người coi trộm một chút.”

Lời của Hứa Tam Nương tiếp thêm cho Cận Liễu Liễu một ít an ủi, nàng chậm rãi đứng lên đi lên đài hiến nghệ.

Bởi vì Cận Liễu Liễu trở thành tâm điểm chú ý, vì thế Cổ Vưu Chấn cũng có thể danh chính ngôn thuận nhìn nàng.

Mới qua mấy tháng, Cận Liễu Liễu đã thật sự thành một nữ nhân, một mỹ nhân quỳnh tư hoa mạo đẹp tựa hoa xuân.

Ban đầu lúc đi đường nàng là một tiểu phiền toái, nếu vui vẻ còn có thể nhẹ nhàng nhảy lên.

Nhưng hiện tại mỗi một bước đều như đang đạp mây, nhẹ nhàng uyển chuyển, ôn nhu phiêu dật, mỗi một bước chân đều không lớn không nhỏ, không nhanh không chậm, đầu ngẩng cao, mắt không chớp, bất kể động tác hay thần thái cũng đều vô cùng tao nhã.

Hứa Tam Nương nhìn bộ pháp Cận Liễu Liễu rất ý nhị, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác tự hào, mấy tháng công phu này quả thật là không có uổng phí a.

Cận Liễu Liễu đã trưởng thành một mỹ nhân chân chính.

Cổ Vưu Chấn lại nghĩ đến Cận Liễu Liễu xinh đẹp là vì Hàn Thượng mà trang điểm trong lòng khó chịu như bị cào xé, nhưng ánh mắt lại luyến tiếc không muốn rời khỏi người Cận Liễu Liễu.

Cận Liễu Liễu đi lên đài cao, Lan cơ hỏi nàng: “Xướng bài gì?”

“Namphong ca.”

Bàn tay trắng nõn của Lan cơ như múa lên nhất thời tiếng đàn du dương bay khắp sân, mọi người đều như thất thần.

Chính vào lúc này tiếng ca Cận Liễu Liễu nhẹ nhàng vang lên, như là tiếng chim phượng hoàng bay thấu trời xanh, chỉ cảm thấy lọt vào tai vô cùng thư thái, dù là cái sân rất rộng nhưng ngay cả ở bàn xa nhất cũng đều có thể nghe được rành mạch từng chữ.

Lúc này Hứa Tam Nương cơ hồ đã muốn trào lệ, quả thật nàng đã dạy không ít nữ tử nhưng có tư chất giống như Cận Liễu Liễu thì thật không tầm thường.

Vì giúp cho Cận Liễu Liễu hoàn thiện ca nghệ Hứa Tam Nương đã huy động nhiều tầng quan hệ mới mời đến được Biện Cách tiên sinh nổi danh nhất kinh thành trước đây đến dạy Cận Liễu Liễu cách lấy hơi.

Mà nàng đạt đến thành quả này thật quá tài giỏi.

Dưới cầm kỹ xuất thần nhập hóa của Lan cơ, nếu tiếng ca của Cận Liễu Liễu không tốt cũng có thể che đậy được, nhưng hiện tại càng làm tiếng ca trở nên hay hơn.

Từ đó về sau Cận Liễu Liễu dùng một khúc danh chấn kinh thành.

Mọi người dùng ánh mắt hỗn tạp cực kỳ hâm mộ và sợ hãi than thầm nhìn theo Cận Liễu Liễu.

Hứa Tam Nương hận không thể lập tức ôm lấy Cận Liễu Liễu lớn tiếng hoan hô, nàng đang trong cảm xúc cực kỳ vui mừng lại quên một từ “vui quá hóa buồn” cũng không chú ý đến mọi người xung quanh, vì thế không nhìn thấy ánh mắt ác độc của Mai cơ.

Kết thúc hội thưởng hoa, mọi người đều tận hứng mà về. Bởi vì khách nhân rất đông e sợ cho đường lớn chật chội nên mọi người đi thành từng nhóm một.

Vô Song công chúa đêm nay quyết định ở lại Đông Giao một đêm cũng mời mấy vị hoàng huynh, nhưng Thái tử và Tam hoàng tử lại lấy lý do có chuyện quan trọng trong người mà từ chối, chỉ có ngũ hoàng tử Hàn Húc ở lại nói là muốn cùng hoàng muội cầm đuốc ngắm cảnh đêm.

Bởi vì Ngũ hoàng tử lưu lại nên Cổ Vưu Chấn cũng bị giữ lại. Hắn phân phó Cổ Uy về nhà thông báo một tiếng, còn mình liền dẫn theo Ngọc Trúc cùng Hàn Húc đi vào vườn bạch quả đi dạo.

Đang nói chuyện bỗng nhiên nghe thấy ở cách cổng Lâm viên không xa truyền đến nhiều tiếng xôn xao, thủ hạ của Hàn Húc thấy vậy quát: “Người nào? Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”

Lại nghe thấy thanh âm lo lắng của Hứa Tam Nương truyền đến: “Thiếp thân là người trong phủ Lục điện hạ, mới vừa rồi nhiều người hỗn tạp không biết tại sao lại lạc mất Liên phu nhân.”

Cổ Vưu Chấn cả kinh, Hàn Húc cũng ý thức được sự tình khẩn cấp, bước đến: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Mới vừa rồi, mới vừa rồi ra khỏi bàn tiệc, Mai phu nhân trong phủ chúng ta mời Liên phu nhân cùng nàng ngồi chung một xe đi, bởi vì đông người không ngồi hết nên ta liền ngồi một chiếc xe ngựa khác.Ai biết đi được một nửa, Mai phu nhân cùng Liên phu nhân xuống xe… Xuống xe đi rửa tay, trở về… trở về, đã nói Liên phu nhân bị lạc…Ta, chúng ta đã phái thị vệ tìm khắp nơi không nghĩ rằng tìm thế nào không cũng thấy. Thiếp thân nghĩ Liên phu nhân nếu không tìm thấy xe có thể một mình trở về hay không cho nên mới dẫn người trở lại xem.” Hứa Tam Nương đã khóc ầm lên .

Vẻ mặt Hàn Húc ngưng trọng: ” bị lạc ở chỗ nào?”

“Thưa, tại cách rừng cách Lâm viên chừng bảy, tám dặm.”

“Nếu đã cách xa như vậy, nói vậy Liên phu nhân cũng sẽ không một mình trở lại đây.” Hàn Húc nói.

“vậy, vậy…”

“Hẳn là vẫn đang ở phụ cận cánh rừng, ngươi đừng sốt ruột. Sắc trời cũng không còn sớm, người ở đây cũng rất thưa thớt không biết có thể có mãnh thú lui tới…” Hàn Húc trầm tư trong chốc lát, đột nhiên hét lớn một tiếng: “Người đâu! Lập tức hết thị vệ ở đây, tất cả đi đến cánh rừng tìm, nhất định phải tìm được Liên phu nhân!”

Cả người Cổ Vưu Chấn đã sớm giống như kiến bò trên chảo nóng, không nghĩ ngợi lập tức muốn mang theo mấy người Ngọc Trúc cưỡi khoái mã đến tìm người nhưng lại không tìm được cớ gì.

Hàn Húc như là biết hắn đang suy nghĩ cái gì, quay người lại nói với Cổ Vưu Chấn: “chuyện xảy ra đột ngột không chừng Liên phu nhân gặp chuyện không may, chẳng biết có thể mời Cổ công tử thay thế bổn vương toàn quyền phụ trách việc tìm người lần này không?”

Cổ Vưu Chấn cơ hồ muốn cảm động đến rơi nước mắt: “Nguyện vì điện hạ góp chút sức mọn.”

Hàn Húc cười gật gật đầu lại dặn dò vài câu, Cổ Vưu Chấn nhất nhất lĩnh mệnh đáp ứng.

Hàn Húc còn đang chuẩn bị an ủi hắn một câu đã thấy Cổ Vưu Chấn sớm nhảy lên ngựa mang theo một đội nhân mã phóng như tên bắn vội vàng rời đi.

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 43 – Chương 43.2

  1. Sau nua thang troi dai dang dang ta da co the tro ve rui a. Hic ta bi mat Lap nen chang tiep xuc duoc voi *nen van minh* a, bay gio thay *anh mat troi* thi cung thay lun rat nhieu tr *hoa mat a* Doc thui, mau doc thui *hac Hac*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s