Lưu manh đại hiệp – Chương 9 – Chương 9.2


Chương 9.2

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Nàng kinh ngạc nhìn tàn tro đầy đất, đất đá cháy đen, tinh thần vốn dĩ đang không khống chế được đột nhiên bình tĩnh trở lại chứng kiến sự thật trước mắt.

Đây là chuyện gì đã xảy ra? Nàng hẳn là phải về nhà, về lại bên cạnh Liễu Hoài Tê……Hình ảnh vốn dĩ dây dưa trong đầu nàng, đột nhiên như bỏ đi lớp ngụy trang, trở nên vô cùng rõ ràng.

Nàng đi tới phía trước từng bước, một đoạn trí nhớ dần trở lại trong đầu.

“Phụ thân, người đã trở lại? A? Đó là ai?”

Nàng nhìn đến một tiểu hài tử gầy yếu.

Hắn vừa mở miệng đã gọi nàng “Tỷ tỷ”, nàng cho đến bây giờ cũng không có huynh đệ tỷ muội nào, cả căn nhà to lớn như vậy chỉ có một mình đứa nhỏ là nàng, cuộc sống vô cùng nhàm chán, không chút thú vị.

Nàng muốn một đệ đệ ngoan, mà đệ đệ này thật đáng yêu, miệng lại ngọt ngào như mật. Sau khi hắn tắm rửa xong, nàng thật sự hoảng sợ, thế gian này làm sao có đứa nhỏ nào tuấn tú đến như thế, dường như linh khí trời đất đều tập trung hết trên người hắn vậy. Hắn đi đến đâu sẽ là tiêu điểm chú ý của mọi người.

Sau đó hắn trở thành sư đệ của nàng, nàng cũng dần dần biết được lai lịch xuất thân của hắn.

Nhưng nàng không hề khinh thường hắn chút nào, ngược lại càng thêm thương xót hắn, đem hắn trở thành bảo bối mà giữ trong lòng bàn tay yêu thương, che chở.

Phụ thân nói  tính tình hắn cực đoan cần dạy bảo cho tốt, nếu không khó có thể bảo toàn ngày nào đó sẽ không cẩn thận mà bước vào ma đạo, lúc đó lại trở thành tội nghiệt của Linh Lung phái chúng ta.

Nàng cũng không chấp nhận, sư đệ đúng là tính tình có hơi cực đoan một chút, nhưng tâm địa hắn thật ra là rất tốt. Hắn đã ở trên núi bao lâu như vậy, có bao giờ giết chóc chim thú lung tung đâu? Trừ phi đối phương mạo phạm tới hắn trước.

Theo cách nói của sư đệ chính là: Người không phạm đến ta, ta sẽ không phạm người, nếu người động đến ta, vậy thật xin lỗi, phạm ta một phần, ta sẽ hồi báo gấp mười lần như thế.

Chủ trương của sư đệ là nhân tính bản ác (con người bản tính vốn ác). Bởi vậy diệt cỏ phải diệt tận gốc.

Phụ thân cho rằng nhân tính bản thiện (con người bản tính vốn dĩ lương thiện), làm việc gì cũng nên để cho người ta một lối thoát.

Nàng thì cảm thấy cả hai người bọn họ đều có đạo lý, đều có thể chọn cả hai.

Bọn họ ba người ngay tại nơi này…… Đúng rồi! Nàng nhớ đến nơi này gọi là Bạch Vân Trang, là nhà chân chính của nàng nha!

Một bàn tay to lớn không tiếng động đặt lên vai nàng, coi hắn trước mắt công lực nên lẫn mất khai, nhưng nàng cũng không trốn đi, một đôi mắt đẫm lệ nhìn qua, nhìn đến mái tóc đen điểm bạc kia, nam tử dung nhan như tuyết kia.

“Sư đệ……” Nước mắt tuôn ào ào, nàng ngã vào lòng nam tử ấy.

Lúc trước khi hắn gầy teo nho nhỏ cũng đủ hoàn toàn ôm lấy nàng vào trong lòng âu yếm. Mà nay, thân hình trưởng thành của hắn cao hơn nàng cả cái đầu, vòm ngực rộng lớn gắt gao ôm chặt lấy nàng.

Thân thể hắn đang run rẩy vô cùng. Bốn năm rồi! Thời gian ấy là lâu đến cỡ nào, lâu đến mức hắn nghĩ bản thân đã không còn khả năng chờ đợi nữa, nàng hẳn là đã chết, nếu không làm sao có thể mặc kệ hắn lăn lộn khắp thiên hạ cũng không tìm thấy nàng chứ.

Hắn vốn đã hạ quyết tâm đánh một canh bạc lớn này, vì nàng báo thù, rồi sẽ xuống hoàng tuyền mà tìm nàng.

Nhưng mà ông trời cuối cùng cũng không tuyệt đường sống của hắn, cuối cùng hắn cũng đã tìm được nàng.

Hắn thật cẩn thật che chở nàng, không tiếc hao phí hơn phân nửa công lực vì nàng mà đả thông kinh mạch bị tắc, hao tốn linh dược, đổi lấy yêu thương hoan hỉ của hai người bọn họ năm đó trên đỉnh núi kia, dùng phương pháp bình thản nhất, cuối cùng có thể lấy lại trí nhớ của nàng, có thể khiến nàng một lần nữa ở trong lòng hắn.

Đã lâu, thật là một đoạn năm tháng vất vả a!

Hắn ôm nàng, chỉ vào một vùng đen thui trước mặt: “Chính là ở nơi này, ta lần đầu nhìn thấy nàng, đã thề rằng: sau khi lớn lên nhất định phải lấy nàng làm nương tử.” (Meott: mạn phép đổi xưng hô một chút từ đây vậy.)

Đinh Đinh lâm vào trầm mặc. Khi đó nàng còn quá nhỏ tuổi, không biết chữ “thích” trong miệng hắn rốt cuộc có ý nghĩa gì? Đối với sự thân cận, ôm ấp, lời ngon tiếng ngọt của hắn, căn bản nàng không hiểu, đơn giản là cái gì cũng không làm, tất cả đều tùy theo hắn, mãi cho đến đêm hôm đó…….

Hắn dẫn dắt nàng, dẫn nàng đi khắp Bạch Vân Trang trước kia từng tồn tại, nay lại thành một mảnh phế tích thế này.

Bọn họ từng ở trong đan phòng đánh nhau, ở trong thư phòng đọc sách, ở trong phòng bếp uống rượu….. thật nhiều, thật nhiều việc nhỏ nàng đã không còn nhớ nữa, nhưng hắn lại nhớ vô cùng rõ ràng, dường như mỗi đoạn năm tháng ở Bạch Vân Trang kia, mỗi một giờ một khắc đều in sâu vào trong trí nhớ của hắn, mặc cho năm tháng vô tình trôi qua, vẫn thủy chung như một.

Bước chân của bọn họ cuối cùng dừng trước cửa mật thất.

Năm đó Khúc Địch kiến tạo mật thất này, vì để nó là nơi quan trọng bảo hộ bản thân mình cùng Đinh Hoàn và Đinh Đinh. Nhưng lại không thể tưởng tượng được chính gian mật thất này lại dẫn đến cách biệt bốn năm giữa hắn và nàng.

“Nàng biết không? Đinh Đinh, ta yêu nàng gần mười năm. Từ ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt ta chỉ biết ta yêu nàng, cả đời này cũng chỉ yêu một mình nàng. Nhưng chỉ có một lần….. Ta gần như hận nàng, ta vốn muốn hỏi nàng, vì sao muốn cứu ta? Vì sao muốn bỏ lại ta? Ta thà rằng cùng chết một chỗ với nàng, cũng không nguyện một mình sống tạm bợ.” (Vitieubao: Ta mạn phép đổi cách xưng hô của hai nhân vật chính cho tình cảm-Không gọi là sư tỷ và sư đệ nữa nhé!)

Nàng ngẩng đầu, hai mắt mơ hồ đẫm lệ, nhìn dung nhan tuấn tú của hắn, mặt trắng như ngọc, nếu không có mái đầu điểm nhiều tóc bạc kia thì hắn nhìn qua cũng hoàn toàn không có thay đổi.

Là vì nguyên nhân gì khiến hắn có vẻ già dặn, lại thâm trầm như thế?

Nàng tâm tính thiện lương, vô cùng đau lòng: “Ta vẫn không hiểu được từ thích trong miệng chàng là có ý tứ gì, mãi cho đến hôm đó ta nhìn thấy hai thanh kiếm kia thiếu chút nữa đâm vào thân thể chàng, ta đột nhiên hiểu ra. Ta luyến tiếc không muốn chàng bị thương, ta muốn chàng sống thật tốt, chỉ mong chàng cả đời bình an đến già…. Ta muốn chàng hạnh phúc. Khúc Địch, ta chân thành khẩn cầu trời xanh có thể ban cho chàng hạnh phúc, chỉ cần chàng có thể sống sót, ta…. Ta có thể làm bất cứ chuyện gì.”

Thoáng chốc, đáy lòng Khúc Địch giống như nổi lên sóng ngầm mãnh liệt, gắt gao kéo nàng vào lòng.

Nhớ lại cuộc đời này hắn vốn không chân chính có được cái gì, hắn luôn truy tìm, đoạt lấy, sau đó lại mất đi.

Mới trước đây hắn không có lực lượng, chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy người khất cái có thể coi như “thân nhân” kia bị Vương Phân thiêu sống.

Sau khi lớn lên hắn có một thân bản lĩnh, cũng đem hết thủ đoạn muốn bảo vệ Đinh Hoàn và Đinh Đinh.

Nhưng Đinh Đinh không tiếp thu hành động của hắn, Đinh Hoàn cũng không tin tưởng hắn, cho nên Bạch Vân Trang vẫn bị lửa lớn hỏa thiêu thành phế tích.

Liệu một người cả đời có thể thừa nhận bao nhiêu thứ sinh ly tử biệt? Khúc Địch không biết, nhưng hắn hiểu rằng mình đã chịu đủ rồi.

Nếu hắn thật sự là kẻ kém cỏi như thế, mãi vẫn không thể bảo vệ cho người mình yêu thương. Vậy thì để cho hắn và kẻ địch cùng nhau xuống địa ngục đi!

Từ sau khi Đinh Đinh biến mất không rõ tung tích, sinh mệnh của hắn cũng coi như chẳng còn.

2 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 9 – Chương 9.2

  1. Ak,bên trên nàg meott đã thôg báo đổi xưg hô,xuốg dưới lại thấy cả nàg vi tiểu bảo nữa.các nàg kĩ tíh quá!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s