Ra tường ký – Chương 44 – Chương 44.1


Chương 44.1: Ra tường (1)

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Lúc này mặt trời đã về phía tây, sắc trời đỏ rực ngày càng tối lại chút ánh sáng cuối cùng cũng sắp biến mất.

Trong lòng những người đi tìm Cận Liễu Liễu đều mang theo vài phần lo lắng, nơi này hẻo lánh người qua lại rất thưa thớt, mặt trời sắp xuống núi mà vẫn không tìm thấy khả năng Cận Liễu Liễu gặp phải mãnh thú là rất lớn.

Giờ phút này trong lòng Cổ Vưu Chấn nóng như lửa đốt. Bất quá hắn vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nếu bảo hắn mang người ra ngoài tìm hắn sẽ không thể tự tiện rời khỏi đội ngũ. Nhưng tìm suốt dọc theo con đường Hứa Tam Nương kể đến giờ ngay cả một dấu chân cũng không phát hiện được.

Rốt cục ánh sáng cuối cùng phía chân trời cũng đã biến mất, bọn thị vệ phía sau chạy tới vội vàng chuẩn bị đốt đuốc, nhưng đốt đuốc ở rừng cây như vậy để tìm kiếm khiến tốc độ và phạm vi tìm cũng bị thu hẹp lại.

Một tia bình tĩnh cuối cùng của Cổ Vưu Chấn bị triệt tiêu sạch, cách đó Ngọc Trúc vẫn gắt gao đi theo phía sau hắn không xa cũng biết rõ tâm tư chủ tử, ôn hòa nói: “Thiếu gia, ngài đừng gấp, bình tĩnh suy nghĩ một chút từ chỗ xuống xe ven đường lúc trước đến đây còn có thể có chỗ nào chưa tìm không?”

Cổ Vưu Chấn trầm tư một lúc lâu mới nói: ” chúng ta đã tìm qua tất cả mọi chỗ ven đường, nếu nói còn có thể có chỗ nào chưa đi cũng chỉ có thể đi sâu vào trong rừng tìm. Nhưng người bình thường sẽ biết đi về hướng đại lộ để tìm đường làm gì có người tối rồi mà còn ngu ngốc chạy vào trong rừng ?”

Ngọc Trúc không nói, Cổ Vưu Chấn lại trầm mặc trong chốc lát rồi cũng tự ý thức được nếu người này là Cận Liễu Liễu quả thực khả năng mơ hồ lạc đường ở cánh rừng, kết quả càng chạy càng đi sâu vào trong tất nhiên sẽ càng lúc càng cách xa đại lộ.

Cổ Vưu Chấn không tiếng động thở dài một hơi, xem ra tuy rằng chưa biết thực hư ra sao nhưng dựa vào tính cách mơ mơ màng màng sợ là không sao sửa chữa được.

“Thiếu gia, việc này không nên chậm trễ, chúng ta tiếp tục đi sâu vào rừng tìm đi. Ta xem nơi này chỉ sợ không có cọp cũng có thể có mèo hoang dã cẩu, cũng có thể khiến dì Ba… Liên phu nhân bị dọa sợ hãi.” Ngọc Trúc nói.

Cổ Vưu Chấn lập tức điều động nhân thủ đi sâu vào trong rừng tìm kiếm.

Lại một lúc lâu nữa trôi qua toàn bộ cánh rừng cũng sắp bị lục soát một lượt  vẫn không thấy tăm hơi Cận Liễu Liễu.

Một thị vệ đứng đầu phi ngựa trở về xin chỉ thị nói: “đã tìm khắp khu rừng, có nên tìm tiếp xung quanh đường lớn không? Hơn nữa hiện tại mặt trăng đã lên có ánh sáng, vậy Liên phu nhân có lẽ sẽ đi về hướng đại lộ cũng nên.”

Cổ Vưu Chấn trầm mặc một lát nói: “Vậy thỉnh vị đại nhân này mang theo người trở về đại lộ tiếp tục tìm, ta vẫn còn chút lo lắng tiếp tục tìm về hướng này xem.”

Vì thế người chia làm hai nửa, Ngọc Trúc muốn đi theo Cổ Vưu Chấn vào rừng nhưng Cổ Vưu Chấn lại nói không được.

“Nhưng thiếu gia đi một mình cũng quá nguy hiểm .”

“Hiện tại trời đã tối muộn sợ là bọn thị vệ này không muốn đi sâu vào trong rừng tìm. Cho nên chỉ có thể dựa vào hai người chúng ta tiếp tục, ta tìm đầu này ngươi hãy tìm bên kia đi. Chúng ta sẽ để lại ký hiệu bên đường nếu tìm được rồi hãy đi ngược trở lại hướng ký hiệu rồi đi tìm người khác. Tóm lại sẽ gặp lại tại địa điểm này. Thời gian càng lâu ta sợ, sợ sẽ bị …”

Ngọc Trúc nở nụ cười: “Ta đã biết, thiếu gia, chúng ta sẽ chia ra tìm rồi gặp lại ở đây. Cát nhân đều có thiên tướng, Liên phu nhân sẽ không có việc gì , thiếu gia ngươi đừng lo quá.”

Cổ Vưu Chấn cười gật gật đầu, chia tay với Ngọc Trúc, một mình giơ đuốc đi sâu vào rừng tìm.

Qua khỏi cánh rừng, bên cạnh rừng là một con sông đang chậm rãi chảy xuôi, dưới ánh trăng chiếu rọi phát ra ánh sang lấp loáng như vảy cá, cực kỳ đẹp mắt.

Cổ Vưu Chấn đương nhiên không tâm tư ngắm cảnh, hắn giục ngựa đi đến bờ sông, ngoài ý muốn phát hiện trên bờ cát có một dấu chân nho nhỏ, cứ mờ dần khiến cho tim hắn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đây là có chuyện gì?

Chẳng lẽ Cận Liễu Liễu đã rơi xuống?

“Liễu Liễu! Liễu Liễu! Ngươi ở đâu?” Cổ Vưu Chấn vội cất giọng hô to.

Một hồi lâu, hắn ngừng kêu, nghe thấy một thanh âm hàm chứa tiếng nức nở vang lên: “Ta, ta ở chỗ này. Phu quân, tại sao phu quân cũng ở trong này?”

Cổ Vưu Chấn mạnh mẽ quay đầu lại, đã thấy dưới ánh trăng sáng ngời, một nữ tử mặc một thân xiêm y bẩn luộm thuộm đứng tỳ vào một thân cây, trong tay còn cầm một khúc cây nhỏ ôm ở trước ngực giống như binh khí.

Cổ Vưu Chấn vội vàng nhảy xuống ngựa, thả người chạy đến trước mặt nàng, nhéo nhéo mặt nàng: “Ngươi còn hỏi tại sao ta ở trong này? Ngươi hãy nói cho ta nghe một chút đi! Tại sao ngươi lại chạy đến đây?”

Cận Liễu Liễu còn không bị vẻ mặt hắn làm cho sợ hãi, ngược lại mừng đến phát khóc, cười vui thả người nhào vào trong lòng Cổ Vưu Chấn.

Cổ Vưu Chấn biết nàng đang khóc, thở dài một hơi thân thủ sờ sờ đầu nàng: “Còn khóc cái gì? Ta không phải đã tìm được ngươi sao.”

Cận Liễu Liễu khóc một lát rồi ngẩng đầu lên, nghi hoặc hỏi: “Phu quân, có phải nơi này cách Đông Giao Lâm viên rất gần hay không?”

Mày Cổ Vưu Chấn nhăn lại đến mức có thể bóp chết một con ruồi: “Rất gần? Ta thấy ngươi càng chạy càng xa!”

“Làm sao, làm sao có thể đâu? Ta đi đến nỗi rách cả giày, còn tưởng rằng sắp đến Lâm viên cơ.” Thoạt nhìn Cận Liễu Liễu vô cùng ủy khuất.

Cổ Vưu Chấn lại bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Mặc kệ nơi này là chỗ nào, tóm lại tìm được ngươi là tốt rồi. Trước tiên ngươi hãy nói xem làm sao ngươi có thể đi đến nơi đây một mình?”

Cận Liễu Liễu nâng tay lên, muốn dùng tay áo lau nước mắt trên mặt, giơ lên mới phát hiện xiêm y đã bẩn hết.

Nàng không chút suy nghĩ, thân thủ đã bắt vạt áo Cổ Vưu Chấn trước mặt, lau sạch sẽ toàn bộ nước mắt trên mặt.

Sau khi lau xong, nàng mới kêu to một tiếng: “Ai nha! Hỏng rồi! Ta, ta đã làm xiêm y của phu quân bị…”

Nàng khẩn trương đáng thương ngẩng đầu nhìn mặt Cổ Vưu Chấn, thấy hắn cũng không có vẻ giận mới thoáng yên lòng.

“Ta đang đợi ngươi nói vì sao lại đi đến nơi này.” Cổ Vưu Chấn cường điệu hỏi thêm lần nữa.

Cận Liễu Liễu nói: “Ta cũng không biết làm sao a, nửa đường Mai phu nhân nói muốn đi tiểu bảo ta đi xuống cùng nàng. Sau đó đến lúc trở về xe ngựa, nàng lại nói vòng tay của mình bị rớt ở chỗ đi vệ sinh trong rừng cầu ta đi nhặt về giúp nàng, ta phải đi. Bất quá ta đi xuống một lúc không thể nào tìm được vòng tay, cây cối trong khu rừng này không khác nhau là mấy, ta đi cứ đi mãi cũng không biết làm sao mình đi đến đây được. Đã nghĩ nếu có thể trở lại Đông Giao Lâm viên được hẳn là có thể có người quen giúp ta, ta liền đi về hướng  đông. Lại sau đó, ta đi đến đây, ta lại nghĩ nơi này có sông, ta nghĩ là đi dọc theo bờ sông hẳn là có thể đi đến được chỗ có người ở. Thế nên ta bèn đi xuống sông rửa mặt rửa tay mới vừa đi chưa được vài bước đâu chợt nghe thấy tiếng phu quân gọi ta .”

Cận Liễu Liễu nói xong, còn nhìn về phía Cổ Vưu Chấn nở một nụ cười sáng lạn.

Cổ Vưu Chấn chỉ cảm thấy một ngọn lửa cực lớn xông lên đỉnh đầu nhưng không thể phát tiết được đành chỉ thở dài.

Nàng bị kẻ khác hãm hại còn không biết gì.

Bất quá nói vậy Mai phu nhân kia cũng không dám làm ra hành động gì quá mức, nói không chừng chỉ muốn bỏ lại nàng ở ngoài một lát để hù dọa nàng thôi. Ai biết Cận Liễu Liễu không có đứng tại chỗ chờ người đi tìm nàng ngược lại lại tự đi lung tung một mình còn cư nhiên đi đến bên ngoài cánh rừng, cũng may nàng chưa gặp phải dã thú.

“Sao ngươi không ở lại chỗ tìm vòng chờ người đến? Hiện tại ngươi tốt xấu gì cũng là Liên phu nhân của Lục điện hạ, thiếu ngươi tất nhiên trong phủ điện hạ sẽ phái người đi tìm ngươi a. Ngươi đi lung tung một mình như vậy đừng nói những người đó không tìm thấy ngươi vạn nhất ngươi gặp phải mãnh thú thì làm sao bây giờ!”

3 thoughts on “Ra tường ký – Chương 44 – Chương 44.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s