Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.1


Chương 10.1

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Mãi đến khi quần áo trên người bị cởi mất hơn phân nửa thì Đinh Đinh mới đột nhiên tỉnh táo lại, nàng tựa hồ nghĩ do Khúc Địch làm.

“Chàng lại lừa ta!” Nàng theo thói quen véo lấy tai hắn.

“Ai nha!” Khúc Địch thét lớn một tiếng, bàn tay đang cởi đai lưng nàng cũng dừng lại: “Đã bái đường xong rồi, kế tiếp không phải là động phòng sao? Làm sao lại nói là lừa nàng được?”

“Ta nói rồi, không từ hôn với Liễu công tử xong ta không thể thành thân với chàng.”

“Dù sao hắn ta nhất định sẽ từ hôn, chúng ta thành thân sớm một ngày hay trễ một ngày thì có quan hệ gì chứ?” Không chân chính có được nàng tâm hắn rất bất an nha!

“Đây là vấn đề đạo nghĩa đó, hơn nữa Liễu công tử lại đã từng cứu tính mạng của ta. Khuất Địch tốt à! ta nhất định sẽ gả cho chàng, chàng đừng bức ta nhanh như vậy có được không?” Nàng khẩn cầu hắn.

Hắn lại oán hận nắm chặt tay, lại buông ra, lại nắm chặt…. Ước chừng có đến nửa khắc (một khắc là 15 phút). Cứ như vậy, sau đó hắn thở dài một hơi, ngả người nằm trên mặt cỏ, nhìn lên bầu trời xanh thẳm trước mặt, gió mát thổi trên ngọn cây mang theo mùi hương cây cỏ tươi mát.

Cánh rừng này là nơi trước đây bọn hắn thích hoan hỷ vui đùa nhất, mùa xuân. Bọn họ ở trong này đào trứng đà điểu. Mùa hè, bọn họ leo lên cây bắt ve sầu. Mùa thu, bọn họ đấu kiếm dưới đầy trời lá rụng. Mùa đông, bọn họ lấy trộm rượu của Đinh Hoàn cất giấu mang vào trong động vụng trộm uống…..

Mỗi một cảnh tượng, đơn giản mộc mạc lại sung sướng đến vậy, bình thản yên tĩnh đến mức hắn nghĩ rằng những ngày tháng hạnh phúc ấy sẽ kéo dài đến vĩnh cửu.

Nhưng một hồi thảm kịch đã phá hủy giấc mộng của hắn, mà bị phá hủy không chỉ là cuộc sống của hắn, còn là sự tín nhiệm của hắn đối với toàn bộ cuộc sống này.

Hắn giờ đây cũng không dám tin tưởng bất cứ thứ gì trên thế gian này nữa, cho dù chúng từng tốt đẹp cực điểm, nhưng chung quy cũng sẽ có một ngày biến mất không bóng dáng. Một người bình thường nhỏ bé như hắn thì có năng lực gì để bắt lấy được, bảo hộ được?

Hắn chỉ có thể trong thời gian hữu hạn này cố gắng hết khả năng tận hưởng cái hạnh phúc không dễ dàng có được kia mà thôi.

“Khuất Địch, chàng giận sao?” Nàng nhẹ nhàng cầm lấy tay hắn, đưa lên bên môi mà dịu dàng hôn: “Ta yêu chàng, ta có thể thề với trời, tình yêu này sẽ vĩnh viễn không thay đổi. Chỉ là, chàng hãy cho ta một chút thời gian để ta xử lý xong nốt chuyện phiền phức này đã.”

Hắn thở dài, ôm nàng đến trên người mình, nhẹ nhàng hôn môi nàng: “Ta tin tưởng nàng, chỉ là…. Ta lo lắng….. Nàng biết đấy, cuộc đời luôn luôn có vô số chuyện ngoài ý muốn, nếu bi kịch bốn năm trước lại một lần nữa tái diễn, chúng ta có thể phản kháng lại sao?” Hắn lắc đầu, muốn xua đi những hình ảnh đáng sợ kia: “Được rồi! Ta cho nàng thời gian xử lý chuyện của Liễu Hoài Tê cho xong xuôi mọi thứ đi. Ta đối với vinh hoa phú quý gì đó đều không có hứng thú, chỉ thầm mong cùng nàng sống vui vẻ bên nhau. Ta không muốn bất luận kẻ nào, vật nào đến quấy rầy chúng ta hết. Sau này nếu lại có ai dám vọng tưởng phá hỏng cuộc sống của ta, ta sẽ không từ thủ đoạn mà hủy diệt bọn chúng. Đinh nhi! nàng có thể hứa với ta, giả sử thực sự có một ngày như thế nàng sẽ toàn tâm toàn ý tin tưởng ta chứ?”

Nhìn dung nhan như ngọc cùng mái tóc đen nhiễm nhiều tóc bạc của hắn. nàng rốt cuộc hiểu được cho đến nay hắn là đang sợ hãi điều gì.

Khúc Địch thật ra là một người rất nhiệt tình, hắn yêu thế giới này, từ con người cho đến một gốc cây nhỏ, một khi đã bước vào cuộc sống của hắn, hắn đều toàn tâm toàn ý chăm sóc, bảo vệ.

Nhưng mà vận mệnh trêu đùa khiến cho hắn mất đi quá nhiều thứ. Hắn không có cha mẹ, mới trước đây, ngay cả cảm giác ba bữa ấm no là như thế nào cũng không hiểu được. Bởi vậy mới hình thành tính cách muốn tranh đoạt, chỉ cần hắn coi trọng bất cứ thứ gì, nhất định sẽ cố gắng đoạt bằng được đến tay mình, không hề có chút khoan nhượng.

Hắn luôn cố gắng yêu thương dù là con người hay sự vật hắn có. Nhưng cho tới bây giờ, lâu như vậy cũng không có ai đáp lại hắn, ngay cả nàng, dù luôn miệng nói thương hắn cũng chưa từng toàn tâm toàn ý cảm thụ tình yêu vừa khắc sâu vừa đau buồn của hắn.

“Thực xin lỗi.” Nàng cảm thấy vô cùng đau lòng, phải mất đi bao nhiêu, tuyệt vọng bao nhiêu mới có thể khiến một thanh niên tốt biến thành cái dạng này. Mà tất cả những điều ấy nàng đều chưa từng nghĩ tới: “Có lẽ chàng nói đúng, cuộc sống luôn luôn có vô số điều ngoài ý muốn, ai cũng không dám cam đoan ngay sau đó sẽ thế nào. Mà ta nếu đã muốn gả cho chàng thì không nên chấp nhất mấy thứ lễ giáo đạo đức này.”

“A!” Hắn trừng mắt nhìn: “Nàng có ý tứ gì?”

Nàng mím môi, nhẹ nhàng cười, như hoa đào nở rộ, đón gió xuân, đưa đến từng đợt hương thơm.

Hắn cảm giác cả người run lên, đầu óc trong nháy mắt trở lên mơ hồ.

Nàng cúi đầu, hôn lên đôi môi hắn…. Hẳn là làm như vậy thì đúng đi? Trời mới biết được, nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng làm qua nha! Có điều khi ở Liễu gia, có nghe bọn hạ nhân nói một chút về chuyện nam nữ, cũng không ngoài chuyện thân thiết hôn môi, kề vai nắm tay, cho nên…… Kế tiếp chắc là nên nắm tay hắn đi. Sau đó…..

Nàng không biết, nghi hoặc đưa mắt nhìn hắn.

Hắn ngây ngốc sửng sốt, đối với chuyện nam nữ, thật ra hắn cũng không có kinh nghiệm gì. Dù sao, trước khi hắn bái sư thì tuổi còn quá nhỏ, hơn nữa rất nghèo, biết đi đâu tìm nữ nhân dạy hắn chuyện này chứ?

Sau đó lại quen biết Đinh Đinh, một lòng nhận định nàng chính là nương tử tương lai.

Khúc Địch xưa nay tính tình quyết đoán, cố chấp, đã quyết định một chuyện gì thì sống chết cũng như vậy, đời này cũng chỉ muốn một nữ nhân là Đinh Đinh mà thôi, cho dù là Khúc Mẫn Nhi mỹ mạo như tiên trên trời, hắn vẫn trước sau không hề động lòng.

Này…… Nếu là hai cái tình hình chân tay hoàn tất, như vậy nên như thế nào chu công chi lễ, cũng chỉ có thể…… Hết thảy theo bản năng.

Bốn cánh môi tiếp hợp, dùng sức hút vào, hai người đều không cẩn thận làm cho răng nanh tiếp xúc thân mật với cánh môi người kia.

“Đau quá.”

“A, chảy máu.”

“Sao bây giờ?”

“Không vấn đề, ặc…. liếm đi, liếm đi!” (Meott: như phim hài ấy, chết mất. :D)

Đầu lưỡi khẽ liếm, lại giống như lò lửa thêm củi, diễm tình thiêu đốt như kinh thiên động địa.

Quần áo hai người từng cái từng cái một cởi ra, thân thể trắng nõn dưới bầu trời xanh, quay cuồng trên cỏ.

Tất cả hoàn toàn chính là theo bản năng, không chút lãng mạn, không có dịu dàng, chỉ biết dùng sức lực lớn nhất của mình mà vuốt ve, hút vào,…..

3 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s