Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.2


Chương 10.2

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Một trận kích tình qua đi, Khúc Địch và Đinh Đinh sóng vai nằm trên mặt cỏ nhìn bầu trời xanh nghỉ ngơi.

Hai thân thể trắng nõn giờ đều đầy vết xanh tím ứ lại, có đôi chỗ vì cào cắn quá sức mà xước da, chảy ra nhiều điểm tơ máu.

Bọn họ nhìn lên bầu trời, một đám mây trôi qua, kế tiếp lại một đám nữa, một đám nữa….. Không biết bao nhiêu đám mây trôi như vậy rồi, hắn xoa xoa cánh môi sưng đỏ, hắng giọng mở miệng: “Cảm giác như thế nào?”

Nàng suy nghĩ đã lâu, giọng nói cũng khàn khàn như vậy: “Đau quá, hơn nữa mệt mỏi quá, thật không rõ vì sao nhiều người thích làm loại chuyện này như thế?”

Ừm, đúng là vấn đề thần thánh, đáng giá tìm hiểu một chút.

Hắn tự hỏi một lát: “Đại khái tựa như động vật mỗi khi mùa xuân đến sẽ động dục đi, người cũng sẽ động dục, cho nên phải làm chuyện này.”

“Nhưng ta trước kia từng nghe người ta nói qua rất nhiều nam nhân dường như mỗi ngày đều đến thanh lâu. Bọn họ mỗi ngày đều làm loại chuyện này, chẳng lẽ bởi vì bọn họ mỗi ngày đều động dục hay sao?”

“Chuyện này…. Thanh lâu ta cũng đi mấy lần rồi, đều là người làm ăn cùng đến bàn việc buôn bán, mọi người cùng nhau uống rượu, nghe vài cô nương xướng ca, nhảy múa. Sau đó…. Việc bàn xong rồi mọi người đều về, chưa thấy qua cái loại mỗi ngày đều động dục nha!” May mắn bốn phía xung quanh đều không có người, nếu không để cho những người trước đây trên thương giới từng bị thủ đoạn âm hiểm của Khúc Địch hãm hại mà nghe thấy, hẳn là không thể không phun ra ba ngụm máu tươi!

“Có lẽ lần khác chúng ta cũng nên cùng nhau đến thanh lâu nhìn xem, vì sao bọn họ mỗi ngày đều động dục cũng không mệt? Chúng ta là người luyện võ, thân thể so với người bình thường cường tráng, mà lại mệt mỏi thành như vậy, rất không có đạo lý nha!”

“Ta nghĩ xem, thanh lâu nổi tiếng nhất Tô Châu chính là Cẩm Tú phường, hay là chúng ta không ngại cùng đi vào đó xem.” Hắn cũng đồng ý với đề nghị của nàng.

Không biết thiên hạ này liệu có thanh lâu nhà ai sẽ nhận đôi tiểu vợ chồng này đến quan sát, học tập chuyện trong phòng này hay không đây?

“Ai!” Nàng vặn vẹo thắt lưng đau nhức, lười biếng ngồi dậy: “Tuy rằng vẫn cảm thấy mệt mỏi quá, nhưng có một số chuyện vẫn cần phải làm.”

“Làm chuyện gì?” Một ngày đêm động phòng khiến cho xương cốt toàn thân hắn đều nhũn ra. Tuy đã ngủ một ngày nhưng hắn vẫn thực sự mệt mỏi, chuyện gì cũng chẳng muốn làm nữa.

“Chàng làm trò.” Chân ngọc của nàng vung sang, đá hắn một cước: “Theo ta đến Liễu gia từ hôn.”

“Có nhất định phải gấp như vậy không? Hiện tại ta mệt chết đi được!”

“Ta đã rời Liễu gia gần một tháng không chút tin tức, nếu không báo lại một chút, bọn họ sẽ rất lo lắng.”

“Ta cho người đi thông báo một tiếng không phải là được rồi sao?”

“Chẳng lẽ chuyện từ hôn cũng lại cho người đi nói hộ luôn hả? Liễu công tử dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của ta, ta đối với hắn đã mất nghĩa tình trước đây, tuyệt đối không thể thất lễ thêm nữa.”

“Đã biết, đã biết.” Hắn thở dài một hơi, bò dậy. Đinh Đinh không hổ là con gái của Đinh Hoàn, lễ nghi rắc rối giống nhau nha!

“Vậy chàng còn không nhanh lên!”

“Nhanh nữa cũng vô dụng thôi.” Hắn cười khổ cầm mảnh vải áo đã rách vụn lên: “Chúng ta sẽ không mặc như vậy mà đi gặp ân nhân cứu mạng của nàng đấy chứ?”

“Vậy làm sao bây giờ? Trên núi cũng không có chỗ nào bán quần áo.”

“Nàng đã quên bốn năm trước ta ở hậu viện trong trang đã xây một mật thất sao? Bên trong không chỉ có nước uống, lương khô, quần áo đầy đủ, ngay cả điển tích, bí kíp của Linh Lung phái, đan dược chúng ta luyện được trước đây, rồi từng cơ quan nhỏ đều được bảo toàn đầy đủ. Chúng ta đi tắm rửa trước cái đã, sau đó vào mật thất lấy chút gì ăn, thay quần áo xong thì lại đi tìm vị Liễu đại công tử kia để từ hôn sau vậy!”

“Mật thất kia không bị phá hỏng sao? Năm đó……” Nhớ lại thảm kịch đêm đó, đến nay nàng vẫn cảm thấy chấn động trong lòng.

Nàng cũng sắp tròn mười tám tuổi, không còn là tiểu nhi nữ không biết gì ngày xưa nữa, đương nhiên hiểu được rằng người có thể khiến cho Đinh Hoàn mở các cơ quan ra, đón chào vào trong trang đều là người có thân phận như thế nào. Mà dựa vào thực lực của bọn họ, cùng với sức hấp dẫn mãnh liệt của Hấp huyết đại pháp thì sau khi đốt sạch Bạch Vân trang, chẳng lẽ bọn họ có thể buông tha cho mật thất duy nhất có khả năng cất chứa bí kíp này mà không có ý cướp bóc sao? Nàng không tin!

“Chỉ bằng mấy tên phế vật kia mà muốn phá cơ quan của ta sao, đợt một trăm năm nữa đi!” Hắn thành công rời khỏi mật thất rồi, an táng Đinh Hoàn xong, cũng ở trong núi tìm nàng suốt một năm. Trong lúc tình cờ cũng gặp vài ba nhân sĩ dùng hết các loại thủ đoạn muốn mở mật thất ra, nhưng đều mất công mà còn bị phản pháo ngược lại, bị cạm bẫy, độc dược của hắn khiến cho hao binh tổn tướng: “Nói cho nàng biết, nơi này hiện nay đã biến thành Quỷ Vực toàn võ lâm đều biết, bất cứ ai có ý nghĩ mưu đoạt bảo vật giấu trong mật thất đều không thể chết tử tế được.”

Nàng đi theo hắn đến trước cửa mật thất, nhìn trái nhìn phải: “Không thấy được cơ quan nào mới nha, chàng lại làm cái gì vậy?”

Hắn chỉ vào một gốc cây cỏ nhỏ dưới chân nàng: “Cỏ Kim long nổi danh ở Tây Vực, bản tính chí dương, chạm vào có thể bị hủy đi gân cốt kinh mạch, có thể sánh với cổ độc của Miêu Cương, Nam Dương hắc mỹ nhân…… Hắc hắc, cho dù là mười tám đồng nhân Thiếu Lâm có tới cũng sẽ khiến cho bọn họ thẳng lưng tiến vào, rồi sẽ bò mà đi ra.”

“Vậy nếu người ta dùng lửa đốt hết thì sao?” Nhìn hắn kiêu ngạo như vậy, chính nàng nhịn không được muốn đả kích hắn một chút.

“Ta vô cùng kỳ vọng sẽ có người nghĩ như thế đấy, dù sao quanh mật thất này ta đã giấu hơn năm trăm quả thuốc nổ, ngẫm lại một chút xem, một chút lửa, cùng với hơn năm trăm quả thuốc nổ kia cùng nhau bùng lên, tình huống này…… ta dám cam đoan cho dù là pháo hoa trong hoàng cung hàng năm cũng không rực rỡ, hùng vĩ bằng đâu.” Về phần mật thất có thể bị cháy lan đến mà tổn hại hay không thì không cần lo lắng. Mật thất này là hắn dùng hết tâm tư xây dựng nên, một tầng sắt, một tầng hàn ngọc, một tầng gạch….. Lần lượt, tổng cộng đến mười tầng, cho dù cả đỉnh núi này bị phá hủy thì mật thất kia cũng vẫn an toàn.

Nàng chỉ có hai chữ giành cho hắn: “Điên rồ.”

“Xin cảm tạ.”

Nàng vung tay, hung hăng véo tai hắn: “Chàng, đồ ngu ngốc này, chàng đem mật thất biến thành đầm rồng hang hổ, vậy chúng ta đi vào thế nào?”

“Rất đơn giản nha!” Hắn cắn đầu lưỡi, phun ra một chút máu tươi: “Cỏ độc, trùng độc ở đây đều dùng máu của ta nuôi lớn lên, chúng nó chỉ cần cảm nhận được hương vị máu của ta, tự nhiên sẽ nhường đường.”

Giống như kỳ tích xuất hiện, từ khi máu tươi rơi xuống, cỏ khô dưới chân Đinh Đinh cùng bụi màu đen bao quanh mật thất đều khôi phục lại màu xanh nguyên bản.

Thì ra vách tường biến sắc như thế không phải vì bị lửa lớn đốt cháy đen thui mà vì chút độc vật này sao?

Nàng nhịn không được mà rùng mình, ánh mắt nhìn về phía Khúc Địch cũng trở nên cổ quái. Võ lâm vốn tương truyền, Đinh Hoàn vốn là kỳ tài xuất sắc nhất Linh Lung phái mấy trăm năm nay.Năm ấy mới đôi mươi, trường kiếm ba thước trong tay đã trở thành thiên hạ vô địch. Nhưng truyền đến đời Khúc Địch này….. có lẽ cần ghi lại.

5 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.2

  1. Olala,cả 2tr đều ‘độg phòg’ mà k có H,thật tội cho cặp này,nàg nào có Xuân Cung Đồ mag tặg KĐ làm quà cưới đê!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s