Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.3


Chương 10.3

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Khúc Địch nhanh chóng hướng về phía mật thất, vỗ ba cái lên viên đá ngọc trên cửa, lực dùng ba lần cũng không đồng đều. Cổng tò vò của mật thất mở ra, kỳ dị là không có mùi ẩm mốc tỏa ra, mà ngược lại là một chút hơi lạnh.

Khúc Địch nhún vai một cái: “Một năm trước, ta ngẫu nhiên tìm được một khối hàn băng vạn năm, nghe đồn nó tị trần, tránh nước, tị hỏa, bảo vệ đồ vật vạn năm không hỏng cho nên ta liền lấy về nơi này thử xem, xem ra hiệu quả cũng không tồi.”

Đinh Đinh nghĩ ngợi một chút rồi cũng bước theo hắn vào mật thất. Bên trong quả nhiên không nhiễm một hạt bụi nhỏ, mọi thứ rất đầy đủ, gọn gàng. Thậm chí…. Nàng còn nhìn thấy mấy chiếc khăn tay chính mình đã thêu, bên cạnh là chiếc khăn “trăm điểu hướng phượng” mà Khúc Địch mới thêu được một nửa, một ống sáo trúc, châu chấu đan bằng cỏ, hai con diều….. Vô số kí ức lúc nhỏ lại hiện lên trong lòng, những thứ đồ vật nhỏ bé ấy tại nơi này được bảo vệ trong khối băng vạn năm. Ngược lại, một số điển tịch trân quý của Linh Lung phái, bí kíp Hấp huyết đại pháp và mấy thứ bảo kiếm kia lại bị vứt tùy ý ở góc tường.

Bàn tay Đinh Đinh bất giác chạm lên những món đồ chơi nhỏ ấy, đời người có cái gì là quý giá nhất? Không phải là võ công bí kíp vô địch thiên hạ, không phải là kì trân dị bảo gì, mà là những kí ức tràn ngập hạnh phúc còn lưu giữ lại được đây mới chân chính là bảo vật vô giá!

Khúc Địch khoác chiếc áo choàng lên vai nàng: “Cẩn thận một chút, nơi này hàn khí của khối băng vạn năm kia rất mạnh, nàng đừng để bị cảm.”

Nàng quay đầu đi trong chớp mắt, lặng lẽ lau đi giọt lệ nơi khóe mắt rồi vươn tay véo lỗ tai hắn: “Vô nghĩa, khối băng lớn như vậy…. có thể làm thành hẳn cái giường lớn kìa, mà chàng lại đặt trong mật thất nhỏ bé này, còn có thể không lạnh sao?” Đứa ngốc này, thật sự ngốc, bảo vật trân quý như thế này lại dùng để bảo vệ mấy thứ đồ chơi vô dụng kia. Nhưng mà nàng rất thích, rất thích sự ngu đần, ngốc nghếch này của hắn nha!

“Nhưng ta không tìm thấy khối nào nhỏ a!” Hắn bất đắc dĩ lớn tiếng kêu oan.

—–

Đinh Đinh vẫn nghĩ rằng sẽ tốn rất nhiều công sức mới có thể thuyết phục Liễu Hoài Tê giải trừ hôn ước với nàng. Dù sao Liễu gia cũng được coi là dòng dõi thư hương, hôn lễ hai người đã định ngày công bố hết cả rồi, lại đột nhiên hủy bỏ, đối với thanh danh của Liễu gia sẽ tổn hại rất lớn.

Nhưng là Liễu Hoài Tê lại không nói hai lời lập tức đáp ứng yêu cầu của nàng. Thậm chí trên mặt hắn còn hiện ra vẻ như trút được gánh nặng.

Đinh Đinh không khỏi hoài nghi, Liễu Hoài Tê có phải gặp quỷ rồi hay không. Hoặc là…. Nàng chuyển tầm mắt sang Khúc Định đang ngồi bên cạnh.

Khúc Địch cũng hiểu rõ ràng ý của nàng, trên mặt hắn cũng chỉ điềm nhiên viết hai chữ “Vô tội”

Thật ra, so với nàng hắn càng kinh ngạc việc Liễu Hoài Tê sẽ giải trừ hôn ước dễ dàng như vậy.

Dựa theo kế hoạch ban đầu của hắn: Khúc Mẫn Nhi kê đơn thuốc với Liễu Hoài Tê khiến hắn ta tạm thời biến thành thái giám. Đương nhiên, dược tính sẽ không lập tức phát tác, để tránh cho Liễu Hoài Tê nghi ngờ là Khúc Mẫn Nhi làm. Hơn nữa, dược tính cũng sẽ không liên tục cả đời, nhiều nhất là một năm thôi Liễu Hoài Tê nam tính hùng phong tự nhiên sẽ khôi phục lại.

Căn cứ vào nhân phẩm, tính cách của Liễu Hoài Tê thì hắn nhất định sẽ xấu hổ mà quyết định giải trừ hôn ước với Đinh Đinh.

Chỉ là…. Cho dù Liễu Hoài Tê không muốn liên lụy đến khuê nữ vô tội, cam tâm tình nguyện để Đinh Đinh rời đi thì hắn cũng không biểu hiện ra vẻ mặt vui vẻ như vậy chứ? Trừ phi…..

Nhất định là Mẫn nhi làm chuyện tốt rồi. Khúc Địch thầm oán, cũng chỉ có Khúc Mẫn Nhi kia từ nhỏ đã nhận sự dạy dỗ ở thanh lâu, nhất cử nhất động đều bày ra vẻ mị hoặc hiển nhiên  mới có thể mê hoặc tên cổ hủ nổi danh Liễu Hoài Tê kia sẵn sàng tiễn bước vị hôn thê của mình thôi.

Chỉ là…. Cái này không khỏi có chút thiệt thòi cho Khúc Mẫn Nhi.

Đinh Đinh và Liễu Hoài Tê nói vài câu khách sáo, trân trọng, rồi cùng Khúc Địch rời khỏi Liễu gia.

Vừa ra khỏi cửa Liễu gia một bước, hai ngón tay mảnh khảnh của Đinh Đinh lại “thân mật” đặt lên vành tai Khúc Địch.

“Chàng thành thật khai ra, rốt cuộc chàng đã làm chuyện ‘tốt’ gì với Liễu công tử”

“Trời đất chứng giám, ta thật sự chưa làm cái gì nha!”

“Chàng gạt được người trong thiên hạ, chứ làm sao gạt được sư tỉ đây hả? Đừng quên, ta gần như là nhìn chàng lớn lên đó, chàng nhếch môi lên là ta biết chàng lại phạm phải chuyện gì xấu rồi.”

“Thật sự không liên quan đến ta mà.” Hắn thở dài một tiếng: “Thôi, ta mang nàng đi gặp một người.”

“Ai?”

“Đến Thiên Bảo phường nàng sẽ biết.”

Cứ như vậy, Khúc Địch mang theo Đinh Đinh trở về cái nơi mà hắn từng nói trong thời gian ngắn ít nhất cũng một, hai năm hắn sẽ không trở lại để gặp Khúc Mẫn Nhi.

Là nữ nhân thì đều coi trọng dung mạo của bản thân mình, cho dù là từ nhỏ lớn lên ở nơi rừng núi, nhưng chuyện thế sự trên đời ít nhiều Đinh Đinh cũng hiểu được. Dung mạo đối với nữ tử quan trọng gần như trinh tiết vậy.

Từ khi nàng còn nhỏ đến nay đã được nghe không ít bạn bè tri giao của Đinh Hoàn khen nàng xinh đẹp, đáng yêu, cho nên đối với dung mạo của bản thân đương nhiên cũng có vài phần tự tin.

Nhưng sau khi nhìn thấy Khúc Mẫn Nhi, nàng mới chính thức cảm nhận được cái gì gọi là “Chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn.”

Khúc Mẫn Nhi không chỉ có dung mạo xinh đẹp, mà tư thái, cử chỉ, lời nói chỗ nào cũng tràn ngập dụ hoặc không nói lên lời. Một ánh mắt của nàng ta, ngay cả thân là nữ tử như Đinh Đinh cũng cảm thấy rung động, hoàn toàn không thể tưởng tượng được một nữ nhân lại có thể đẹp đến nhường này.

“Khúc Mẫn Nhi, chủ nhân Thiên Bảo phường.” Khúc Địch giới thiệu Khúc Mẫn Nhi cho Đinh Đinh.

Khúc Mẫn Nhi cụp mắt, lắc đầu, cười khẽ, ba động tác, ba loại mị thái, trước sau thực chỉ có thể dùng một từ “mĩ” để hình dung mà thôi.

“Là nửa chủ nhân của Thiên Bảo phường. Đại ca, đừng quên, Thiên Bảo phường có một nửa là của ngươi.” Nàng gọi Khúc Địch một tiếng đại ca, thể hiện nàng đối với Khúc Địch không có tâm tư gì khác thường nữa: “Còn vị này … hẳn là đại tẩu tương lai của ta phải không?” Nàng cười hì hì lại mang theo vài phần nghịch ngợm.

Khúc Địch nhìn nàng thật sâu, nàng phải làm muội muội của hắn sao? So với bằng hữu thì thân thiết hơn một chút. Cũng tốt, đối với vạn vật, sự việc trong thiên hạ, có thể khiến hắn chấp nhất, quan tâm thì rất ít, trước mắt chỉ có duy nhất Đinh Đinh mà thôi. Nhưng hắn cũng không cần nhiều muội muội làm gì, dù sao cho tới bây giờ hắn cũng không có huynh đệ tỷ muội gì hết, có thêm một chút thân tình cũng chẳng có gì đáng nói.

2 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.3

  1. chap nay cam dong wa , that * ham mo * Djnh Djnh , Anh Djch lun lun de hjnh anh cua Djnh Djnh trong traj tjm cua mjnh , va ngoaj Djnh Djnh ra ko aj co the laj gan , ke ca la Man Nhj

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s