Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.4


Chương 10.4

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

“Đinh Đinh, sư tỉ kiêm thân ái nương tử của ta.” Nói xong, hắn hôn lên má Đinh Đinh một chút, chọc nàng tức giận vươn tay xoắn lấy tai hắn: “Muốn chết, trước mặt mọi người mà chàng cũng dám làm loại chuyện này, có biết xấu hổ hay không?”

“Vợ chồng thân mật là chuyện thiên kinh địa nghĩa (chuyện muôn thuở, chuyện bình thường), có gì mất mặt đâu?” Da mặt hắn dày có thể so sánh với tường thành mà.

“Hừ!” Đinh Đinh lười nói lý với hắn, chuyển hướng sang Khúc Mẫn Nhi: “Muội muội…. ta gọi ngươi là muội muội được không, ngươi không ngại chứ?”

“Ta rất cao hứng có thêm một đại tẩu nha!”

“Ta cũng rất thích muội muội! Không gặp được muội, quả là không biết cái gì gọi là tuyệt sắc giai nhân, muội muội, ngươi thật sự rất đẹp.” Đinh Đinh thành tâm khen ngợi nàng.

Cho dù Khúc Mẫn Nhi trong đáy lòng vẫn đối Khúc Địch không buông được, nhưng nghe lời nói chân thành này của Đinh Đinh vẫn cảm thấy sung sướng.

“Tỷ tỷ khích lệ ta thôi. Tỷ tỷ tư thái hào hùng hiên ngang, làm người ta nghĩ ngay đến mấy chữ nữ trung hào kiệt!” Một lời của nàng ôn hòa như gió xuân, cử chỉ nhã nhặn, tiêu sái, khó trách Khúc Địch vì nàng mà ám ảnh.

“Được rồi, hai người đừng có khen qua, khen lại nữa đi.” Khúc Địch ngắt lời: “Mẫn nhi, Liễu Hoài Tê kia có phải có ý tứ gì với ngươi không?” Hắn trực tiếp hỏi ra nguyên nhân chuyện Liễu Hoài Tê vui vẻ giải trừ hôn ước với Đinh Đinh.

Đinh Đinh bừng tỉnh, giác ngộ.

Khúc Mẫn Nhi kiều mị tươi cười. Nàng vì muốn thành toàn cho Khúc Địch và Đinh Đinh nên mới cố dụ hoặc Liễu Hoài Tê một chút, không ngờ được con mọt sách kia lại không thoát khỏi được hấp dẫn của nàng, một ánh mắt mê hoặc của nàng, linh hồn bé nhỏ của hắn đã bay mất, ngay cả bản thân mình còn có một vị hôn thê cũng đã quên. Quả nhiên, nam nhi trong thiên hạ đều bạc tình, chỉ có Khúc Địch là ngoại lệ.

“Hắn có ý tứ gì là chuyện của nhà hắn, có quan hệ gì với ta đâu? Đại ca, đại tẩu, nếu đã đến đây, cũng đã trưa rồi, không bằng cùng nhau ăn bữa cơm đi! Ta cho người đi chuẩn bị chút đồ ăn.”

“Thuận tiện mang một bình rượu nho Tây vực đến cho đại tẩu ngươi nếm thử.” Khúc Địch nói, đồng thời lấy ra một quyển sách bìa da ném cho nàng: “Đem cái này in ra mấy nghìn bản, sau đó nghĩ biện pháp lưu thông ra ngoài đi.”

“Đã biết.” Khúc Mẫn Nhi tiếp nhận, vui vẻ chạy đi chuẩn bị bữa trưa.

Đại sảnh rốt cuộc chỉ còn lại hai người, Đinh Đinh vẫn nhìn theo bóng dáng Khúc Mẫn Nhi vừa rời đi, thật lâu sau mới thấp giọng nói: “Nàng thích chàng.”

Tuy rằng không chỉ rõ họ tên, nhưng Khúc Địch biết Đinh Đinh ám chỉ người nào.

“Nhược thủy ba ngàn, ta chỉ thủ  nhất biểu ẩm.*”  Hắn chỉ có một lòng, chỉ có thể yêu một người.

Nhược thủy tam thiên, chích thủ nhất biểu ẩm*: ba ngàn con sông, chỉ múc được một gáo nước, ý nói chỉ thủy chung với một người.

Nhưng Đinh Đinh cũng không khỏi đau lòng vì Khúc Mẫn Nhi. Nàng ta cố ý giả bộ vui vẻ, cố ý vì thành toàn cho bọn họ mà đi dụ dỗ Liễu Hoài Tê, nàng ấy làm nhiều việc như vậy, tất cả cũng đều là vì Khúc Địch.

“Nàng ấy là một nữ nhân rất tốt, có thể giúp được chàng rất nhiều, mà những điều này ta sợ rằng mình sánh không kịp.” Đinh Đinh nhìn ra được rằng Khúc Mẫn Nhi yêu Khúc Địch đến mức có thể nguyện vì hắn mà hi sinh tính mệnh.

“Đinh nhi, nàng hẳn là nên đổi hướng suy nghĩ đi. Nữ nhân kinh thế tuyệt diễm như Khúc Mẫn Nhi là phải có được một phần tình cảm của riêng nàng ấy. Muốn nàng ta chung một đoạn tình với ai đó thì không khác gì là một loại độc dược đối với nàng ấy cả. Huống hồ nếu không có nàng từ nhỏ dạy ta đọc sách biết chữ, tập võ luyện công thì liệu ta có thể có được thành tựu sự nghiệp như ngày hôm nay sao? Tình yêu vốn không có đạo lý nào giải thích được, muốn đong đếm đến lợi ích thì không phải là tình yêu chân thật.”

Nàng cúi đầu thật lâu: “Chàng nói rất có đạo lý, chỉ mong là sau này Mẫn nhi có thể tìm được một nam nhân thật tình thật ý đối với nàng ấy.”

“Nàng ấy sẽ gặp được thôi.”

“Đúng rồi, vừa rồi chàng đưa cho Mẫn nhi đi in ấn cái gì vậy?”

“Hấp huyết đại pháp.”

“Cái gì?” Nàng hét to: “Chàng để cho nàng ấy đem ma công này đi in ra mấy ngàn bản, lưu thông ở chợ. Trời ạ! Chàng có biết sẽ hại chết bao nhiêu người không?”

Hắn nhún nhún vai: “Có lẽ mấy trăm, có lẽ mấy ngàn cũng nên. Nhưng ta có thể cam đoan, qua một lần này Hấp huyết đại pháp sẽ vĩnh viễn không còn tồn tại nữa, không bao giờ sẽ còn có người bị nó làm hại nữa. So sánh như vậy sẽ thấy rằng hy sinh là đáng giá.”

“Không thể thế được, ma công này hấp dẫn lòng người, ba đến năm năm là có thể tạo nên một cao thủ đứng đầu, đó là sự hấp dẫn mà võ lâm nhân sĩ đều không khắc chế được. Cho nên mới gây ra tinh phong huyết vũ mấy trăm năm qua trên giang hồ. Phụ thân muốn hủy diệt nó nhưng cả đời cũng không làm được, nay chàng vọng tưởng mình mình có thể ngăn cản hay sao? Rất khó khăn.”

“Ai nói là ta một mình làm? Nàng không biết rằng phương pháp làm việc của nhạc phụ rất là cổ hủ không? Hấp huyết đại pháp này muốn luyện thành ít nhất cũng phải hy sinh cả ngàn thanh niên tráng sĩ mới có thể đạt được. Cho nên từ trước đến giờ cũng ít có người đạt được thành quả. Những người trước đây khi mới luyện công phu này thì đã giết chóc quá nhiều người, bị võ lâm đồng đạo tru diệt. Ngẫu nhiên có được một, hai người may mắn luyện thành cũng sẽ bị các đại phái hợp lực truy sát, nhưng việc này lại khiến thực lực của các đại môn phái suy giảm đi, đến nỗi công phu này lại gây rối được đông đảo trong giang hồ, như thế lặp lại mấy trăm năm trôi qua, người giang hồ chết nhiều mà vẫn bất lực với công phu này.

Ta không hiểu, vì sao các người không nghĩ tới một điều: Hàng ngàn thanh niên trai tráng đối với quốc gia có ý nghĩa trọng yếu ra sao? Họ có thể trở thành hàng ngàn binh sĩ, một ngàn người ấy cũng có thể tạo ra một lực lượng lớn nông phu, thậm chí trong cả ngàn người này có thể có được một Trạng Nguyên, một tướng quân giỏi. Nếu nhiều người tham lam mà tập luyện ma công này, ắt là nền tảng lập quốc sẽ bị dao động, khi ấy triều đình còn có thể dửng dưng không quản chế sao? Cứ cho là có một người luyện thành ma công này đi, triều đình phái đến mười vạn đại quân, mười vạn mũi tên ngọn giáo thì đến thiên thượng thần tiên cũng bị bắn hạ chứ e ngại gì một ác nhân luyện thành ma công kia? Vả lại, một khi triều đình bắt đầu kiêng kị với ma công kia, quan phủ các nơi ắt sẽ thêm nghiêm ngặt đề phòng, cả nước cùng nhau phòng vệ, chẳng lẽ không hơn là một nhân sĩ giang hồ nhỏ nhoi sao. Vậy chẳng phải là nỗ lực nhiều hơn để ngăn chặn ma công này sao?

“Nhưng người giang hồ luôn không muốn cùng người trong quan phủ lui tới nha!”

“Ta không phải người giang hồ. Huống chi muốn thành đại sự không câu nệ tiểu tiết.” Theo ý tưởng của hắn, ma công này tung ra, kẻ trong thiên hạ mang lòng tham thật giả thế nào tất sẽ lộ rõ, bao gồm cả những kẻ năm đó phóng hỏa đốt Bạch Vân Trang. Đến lúc đó để triều đình phái đại quân đi trấn áp thì không uổng nửa phần khí lực của hắn cũng có thể báo thù. Có thể tiêu diệt Hấp huyết đại pháp thì cớ sao không làm chứ? “Huống hồ, Đinh nhi cũng sẽ không hy vọng một mình ta vì một quyển sách mà đi theo giết người đến máu me nhầy nhụa đấy chứ?”

“Trăm ngàn lần không hy vọng.” Chỉ cần nói đến sinh tử của Khúc Địch thì luân thường đạo lý gì gì đó Đinh Đinh cũng không thèm nói đến nữa: “Chàng nói thế nào thì làm thế ấy.”

“Như vậy rất tốt, rất tốt!” Hắn cười đến lưu manh, giảo hoạt, tựa như con chồn nhìn thấy gà mái vậy.

Đinh Đinh nhịn không được lại véo tai hắn một chút: “Xấu muốn chết, về sau không cho cười như vậy nữa.”

“Ta vốn luôn cười như vậy mà.”

“Tóm lại ta nói không được là không được, chàng có ý kiến gì sao?”

“Không có.” Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, huống chi, vành tai hắn vẫn còn ở trong tay nàng mà.

“Coi như chàng biết nghe lời.” Đinh Đinh buông tha lỗ tai hắn: “Vậy kế tiếp chúng ta làm cái gì bây giờ?”

Hắn suy nghĩ một chút: “Đi Cẩm Tú Phường đi! Ta nhớ rõ trước kia đọc sách, hay khi cùng người ta bàn chuyện làm ăn đều nghe nói qua chuyện chốn phòng the thế nào rồi, không có lý gì đến lượt chúng ta lại vừa mệt, vừa đau như thế, khẳng định trong đó có bí quyết gì sâu xa. Chúng ta đi tìm cao nhân thỉnh giáo một phen.” Hắn còn chưa nói khi xưa còn làm ăn mày, cũng đã từng nhìn lén qua tiểu cô nương ở thanh lâu giao hoan với khách nhân, biểu hiện của họ đều rất khoái hoạt, tại sao đến lượt hắn lại thay hình đổi dạng như thế? Khẳng định là có vấn đề, hắn không thể không cởi bỏ mối nghi hoặc này.

“Được đó, ta cũng nghĩ muốn sinh một tiểu oa nhi, nhưng nếu phải vất vả như vậy mới có thể có được thì ta cũng nên lo nghĩ một phen.”

“Như vậy thế này, chúng ta dùng bữa trưa xong, nghỉ ngơi một lát, đợi trời tối lên đèn đến Cẩm Tú phường theo cao nhân học tập chuyện phòng the mới được.”

May mắn, may mắn thay! Bốn phía không có ai nghe được đôi phu thê  này đối thoại. Chuyện chốn khuê phòng kia mà cũng phải đến thanh lâu thỉnh cao nhân học tập mới được. Haizzzz………chuyện này chỉ sợ là tự cổ chí kim chưa từng nghe thấy nha!

Toàn văn hoàn

——-

14 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 10 – Chương 10.4

  1. nhung suy nghj nhu zj chj co Anh Djch nghj ra thoy , da zj con loj keo Djnh Djnh vao nua chu , the la da chja tay zoj Anh Djch va Djnh Djnh roy , chuc mung nha cua da Hoan them 1 bo truyen hay va cam dong nhen

  2. Uhm ta de danh truyen anh beo khi nao thi xong ve doc mot the. Vay truyen thien ha de nhat trang se dc post hang ngay ah? Ta mong nhung chuong truyen # se dc day nhanh de hoan roi cac nang lam tiep truyen moi ko thi chung ta thanh huou cao co mat. Nhung ko sao, nha nang post truyen tuy hung nen nang co quyen quyet dinh. Thanks nang da edit cho chung ta doc ke la dc

  3. Truyen rat hay. Tinh tiet truyen ngan gon, suc tich, khong dai dong, lan man. Giong van nhe nhang, khong qua bi thuong, sau nao.
    Dung nhu gioi thieu, nam 9 khong phai la hinh tuong hoan mi nhung van khien doc gia yeu men vi tinh cach thang than, si tinh. Truyen cung mang den cach nhin moi me ve su thien-ac, dung-sai, phai-trai khi danh gia ve cuoc song ve con nguoi.
    Thank ss da mang den cau truyen hay cho moi nguoi cung doc cung suy ngam

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s