Ra tường ký – Chương 49 – Chương 49.1


Chương 49.1: Tân sống pháp

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Hai năm sau, bên trong Hắc Phong trại một thanh âm thanh thúy dịu dàng dồn dập vang lên: “Văn Hiên, Văn Hiên!”

Cùng với giọng nói ngọt ngào là một người thon thả nữ tử mặc y phục bằng vải thô màu lục nhạt đi ra khỏi phòng, đôi chân nhỏ nhắn chạy chung quanh xem xét, trên khuôn mặt xinh đẹp vô song hiện ra thần sắc lo lắng, nhưng mỗi động tác giơ tay nhấc chân cũng không mất phong độ chút nào, ngay cả tư thế quay đầu xoay thắt lưng đều đẹp đến nỗi không thể dời mắt.

Nữ tử này thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi, Nhiều nhất khoảng hơn mười bảy tám tuổi, lông mày dài mảnh, không chút phấn son, quần áo đơn sơ nhưng khó giấu được phong thái uyển chuyển.

Nhất thời một nam tử cao lớn còn trẻ tuổi mang theo vẻ mặt vui tươi hớn hở tươi cười cũng theo nàng đi ra: “Liễu Liễu, ngươi không cần vội vã như thế Văn Hiên không có chuyện gì đâu.”

Không sai, nữ tử trẻ tuổi mỹ mạo này đúng là Cận Liễu Liễu, mà nam tử này không cần phải nói chính là đại đương gia Hắc Phong trại—Lê Tuyền .

Đôi mi thanh tú của Cận Liễu Liễu hơi nhíu lại: “Ta cũng biết hắn không xảy ra chuyện gì, ta chỉ sợ hắn lại chọc giận Lưu tam ca, lúc đó lại làm cho Tuyền ca ca phải lấy rượu ngon chạy tới xin lỗi.”

Lê Tuyền đưa tay gãi gãi gáy, vẫn cười: “Việc đó cũng không có gì, đó là bản thân ta thích uống rượu thôi không liên quan tới Văn Hiên, không liên quan.”

Cận Liễu Liễu thở dài: “Cũng không biết đứa nhỏ này rốt cuộc là giống ai, sao lại cứ thích trêu chọc người khác thế chứ?”

Trong lòng Lê Tuyền muốn nói “còn không phải giống cái tính trẻ con của cha hắn sao”.

Bất quá ngoài miệng cũng không dám nhắc tên người kia trước mặt Cận Liễu Liễu, vì thế chỉ biết cười: “Ta giúp ngươi tìm, ta giúp ngươi tìm.”

Vừa muốn chạy tới phòng Lưu lão Tam, lại nghe thấy một tiếng thô lỗ “A” tru lên, ngay sau đó tiếng gầm gừ của Lưu lão Tam vang lên: “Lại là hỗn tiểu tử ngươi! Ngươi! Ngươi! Ngươi xem lão tử hôm nay không tìm ngươi tính sổ thì ta tên là Lưu lão Tứ!”

Cận Liễu Liễu bị dọa đến nỗi ra mồ hôi lạnh, chạy vội tới nơi thanh âm tru lên phát ra.

Chỉ thấy một hán tử to lớn, khuôn mặt tím bầm như gan heo, trong tay thật cẩn thận xách một vật đang giãy dụa – một tiểu hài tử phấn điêu ngọc mài bàn ngọc tuyết đáng yêu, miệng vẫn không ngừng hùng hùng hổ hổ.

Hắn tuy nói là muốn tìm tiểu hài tử này tính sổ, nhưng trên tay vẫn thật cẩn thận dường như sợ làm hắn (tiểu tử Văn Hiên) bị thương.

Cận Liễu Liễu vất vả chạy tới vội ôm tiểu nam hài phấn điêu ngọc mài rồi vội vàng cúi đầu nhận lỗi với Lưu lão Tam.

Lưu lão Tam vốn đang vô cùng tức giận nhưng vừa thấy Cận Liễu Liễu cúi đầu nhận lỗi, hắn lại cảm thấy ngượng ngùng: “Này đừng  nói, này đừng nói, ta vừa rồi ngao ngao nói bậy, may mà không làm tiểu thiếu gia sợ.”

Cận Liễu Liễu dùng sức đánh vào mông tiểu nam hài trong ngực một cái: “Đứa nhỏ này không làm người khác sợ thì tốt rồi còn có ai có thể hù dọa hắn?”

Tiểu nam hài kia lại thực thông minh, Cận Liễu Liễu đánh hắn, hắn nhất kêu đau, nhị bất loạn khóc trái lại tiến đến bên tai Cận Liễu Liễu, nhẹ nhàng nói: “Nương, ta không bướng bỉnh, ngươi đừng nóng giận.”(một kêu đau, hai không khóc loạn)

Cận Liễu Liễu vốn cũng không thể tức giận được, hiện tại vừa nghe con nói như vậy nàng lại bật cười, nhưng nghĩ đến Lưu lão Tam vẫn đang ở đây vì thế lại nghiêm mặt lại: ” hôm nay ngươi lại làm cái gì?”

Tiểu nam hài dúi đầu vào lòng Cận Liễu Liễu, không nói lời nào.

Thấy Cận Liễu Liễu lại có bộ dạng muốn phát hỏa, Lưu lão Tam vội vàng nói: “Không có việc gì, không có việc gì, chỉ là vỏ hạt dẻ thôi, không có việc gì, không có việc gì.”

Lê Tuyền đứng phía sau buồn cười nhìn Lưu lão Tam đang giấu một bàn tay phía sau lưng, đúng quả thật là vỏ hạt dẻ, bất quá là vỏ hạt dẻ mới vừa hái từ trên cây xuống, bên ngoài vẫn còn đầy gai nhọn.

Một cái vỏ như vậy nhét vào trong giày của Lưu lão Tam, hắn không chú ý xỏ chân vào phỏng chừng là bị đâm rất đau .

Lê Tuyền đưa tay vỗ vỗ lưng hổ của Lưu lão Tam: “Tam ca vẫn dũng mãnh như xưa, lát nữa ta sai người đi giết một con gà lại mang thêm năm cân rượu nữa, huynh đệ ta uống cho thỏa thích.”

Vẻ mặt Cận Liễu Liễu ngượng ngùng nhìn về phía Lê Tuyền, Lê Tuyền càng cười tươi hơn: “Liễu Liễu, ngươi đừng nhìn ta như vậy. Nếu không hãy lấy bạc của ngươi mua rượu là được. “

Cận Liễu Liễu vội gật đầu: “Tất nhiên, nhất định là ta mời.”

Lê Tuyền đi qua, đưa tay nhéo nhéo mặt tiểu nam hài trong lòng Cận Liễu Liễu: ” tiểu quỷ này, lần này lại cho nương ngươi phải tốn không ít nha!”

“Tuyền bá bá, nương ta có tiền không sợ .” Tiểu nam hài đúng lý hợp tình nói khiến Cận Liễu Liễu liên tục thở dài nhưng lại không thể trách được hắn.

Hai năm trước khi di thể Hàn Thượng chưa đưa trở lại kinh thành Cận Liễu Liễu đã biết mình có thai.

Hứa Tam Nương nghĩ hết mọi biện pháp giúp nàng giấu giếm chuyện này.

“Điện hạ vì nước hy sinh thân mình, ngươi lại có đứa nhỏ không minh bạch nhất định sẽ bị Hoàng Thượng xử tử. Dù sao đi nữa cũng phải giấu diếm chuyện này!” Lúc ấy Hứa Tam Nương nói như vậy.

Cận Liễu Liễu cũng biết tình thế nghiêm trọng. Vì thế trên đường đi theo đoàn xe vận chuyển di thể Hàn Thượng hồi kinh. Mặc kệ vất vả cỡ nào nàng cũng cố nhịn.

Lâm thục phi sinh non, Cận Liễu Liễu nhìn đứa nhỏ của lâm thục phi trong lòng cư nhiên bắt đầu vẽ ra bề ngoài của đứa nhỏ mình sẽ sinh ra trông như thế nào

Hoàng Thượng và Vân Quý phi cực kỳ bi thương, lấy nghi lễ dành cho thái tử hậu táng yêu tử.

Cả nước phải để tang phục nửa năm, ngoài cung trong nửa năm không thể tấu nhạc, không thể mặc y phục sặc sỡ, không thể thiết yến; Trong cung trừ không thể tấu nhạc, không thể mặc y phục rực rỡ, không thể thiết yến, còn phải khóc tang nửa năm, thắp hương cầu phúc.

Sau khi Hàn Thượng được hạ táng trong hoàng lăng trong vương phủ bắt đầu giải quyết chuyện của mình.

Tiêu Dao Vương phi dựa theo lời Hàn Thượng lưu lại trước khi chết năm vị sườn phi vương phủ sẽ tiếp tục ở trong Tiêu Dao vương phủ tại kinh thành cùng nhau nuôi dưỡng các nhi tử hai nam, hai nữ của Hàn Thượng thành người.

Còn lại một đám mỹ cơ nếu muốn ở lại trong phủ sẽ dưỡng các nàng đến già. Không muốn lưu lại hy vọng đi cũng sẽ chuẩn bị cho các nàng một khoản bạc lớn, cũng đủ các nàng về nhà không lo áo cơm.

Dựa theo lòng Cận Liễu Liễu áy náy chỉ sợ là muốn cả đời ở lại trong vương phủ sẽ thủ tiết vì Hàn Thượng.

Nhưng là nàng không thể ở lại, đứa nhỏ trong bụng ngày một lớn tuy rằng hiện tại nàng gầy yếu, nhưng nếu qua hai tháng nữ, sẽ không thể gạt được nữa.

Dưới sự trợ giúp của Hứa Tam Nương nàng rời khỏi kinh thành ở lại trong thôn nhỏ phía Tây dưới chân Hắc Phong sơn, rồi Lê Tuyền đi đón cả nhà nàng già trẻ đến đây xây nhà, từ đó định cư ở nơi này.

Dựa theo ý tưởng của Cận Liễu Liễu, nàng hy vọng đi xa hơn nữa nơi nào càng hoang vắng càng tốt, nhưng dù nói thế nào Lê Tuyền cũng không đồng ý.

Sau khi hắn nghe được tin tức Hàn Thượng qua đời liền vội vàng tới kinh thành nhưng không thể gặp được Cận Liễu Liễu.

Cũng may cơ duyên xảo hợp, thời điểm Hứa Tam Nương mang theo Cận Liễu Liễu ra phủ bị thủ hạ của Lê Tuyền nhìn thấy, bởi vậy mới có thể gặp mặt một lần.

Lê Tuyền suốt đêm mang theo Cận Liễu Liễu ra khỏi kinh thành, trừ bỏ Hứa Tam Nương không còn ai biết Cận Liễu Liễu đi đâu.

Kỳ thật Hàn Thượng cũng không phải là ác nhân gì. Trước khi hắn chết ngay cả những chuyện đã đáp ứng Hứa Tam Nương cũng đều nhớ rõ, đúng hẹn giao vào tay Hứa Tam Nương một lượng ngân phiếu lớn cùng khế ước của căn lầu tốt nhất phố hoa.

Hứa Tam Nương chỉ cần đợi hết nửa năm là có thể hoàn thành lý tưởng của mình mở một thanh lâu của chính mình.

Nàng biết Cận Liễu Liễu áy náy nhưng nàng vẫn an ủi: “Liễu Liễu, ngươi bây giờ cứ áy náy thương tâm cũng không làm được gì. Việc cấp bách là sinh đứa nhỏ này ra thật tốt nuôi dưỡng hắn thành người. Điện hạ cả đời phong lưu thành tánh, ngươi cũng nói trước khi hắn chết trong lòng thấy thẹn đối với ngươi, ta nghĩ cho dù điện hạ đã biết cũng tuyệt đối sẽ không trách tội của ngươi.”

Cận Liễu Liễu khổ sở trong lòng, thấp giọng nói: “Vô luận như thế nào ta cũng đã làm chuyện có lỗi với hắn, mà trước khi hắn chết cư nhiên còn xin lỗi ta. Hắn ở chiến trường vào sinh ra tử, ta lại…”

Hứa Tam Nương thở dài một hơi, biết mình có khuyên như thế nào cũng không có tác dụng gì, đành phải nói: “Quên đi, không nói nữa. Ngươi chỉ cần nhớ rõ chiếu cố bản thân thật tốt, sau khi sinh đứa nhỏ ra nhớ sai người báo cho ta biết một tiếng. Đời này của ta không được làm mẫu thân. Để cho ta thấy hài tử của ngươi trong lòng ta cũng rất cao hứng.”

Nói đến chuyện đứa nhỏ, trên mặt Cận Liễu Liễu mới hơi lộ ra thần sắc vui vẻ, gật đầu nói: “Tam Nương yên tâm đi, vô luận ta tới nơi nào ân tình của Tam Nương cả đời ta cũng sẽ không quên.”

Sau đó Cận Liễu Liễu từ biệt Hứa Tam Nương ra đi. Không bao lâu sinh hạ đứa nhỏ, nhìn đứa nhỏ ngọc tuyết khả nhân, một đôi mắt to đen lúng liếng, lông mi rất dài, hoàn toàn di truyền toàn bộ nét đẹp của Cổ Vưu Chấn và Cận Liễu Liễu.

6 thoughts on “Ra tường ký – Chương 49 – Chương 49.1

  1. HT là ng nắm binh quyền,ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc tranh giành ngai vị,hơn nữa tr đã nhắc đến ngũ hoàg tử cũg có tâm cơ chắc chắn k chết lãng xẹt thế đâu nhỉ?nếu thế tr sẽ có mấy dấu ‘?’ to đùng,đào hố mà k lấp hố

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s