Ra tường ký – Chương 49 – Chương 49.2


Chương 49.2: Tân sống pháp

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Đương nhiên, nếu nói giống ai hơn, tất nhiên là giống cha nhiều hơn một chút, đứa nhỏ này từ nhỏ đã thông minh tuyệt đỉnh, nói chuyện đi đứng đều thông minh hơn những đứa trẻ cùng trang lứa khác.

Cận lão cha rất thích ngoại tôn này, phải biết rằng lúc trước khi Cận Liễu Liễu nói với hắn đứa nhỏ không phải của Hàn Thượng mà là của Cổ Vưu Chấn, Cận lão cha thiếu chút nữa hộc máu mà chết, cầm một cây gậy đuổi đánh Cận Liễu Liễu.

Cận gia tẩu tử cố sức ôm chặt hắn : “Dù ông có tức giận thế nào cũng không thể đánh khuê nữ như vậy a! Nàng còn đang lớn bụng đó!”

Cận lão cha tuy rằng đã dừng tay nhưng từ đó về sau vẫn chưa bao giờ hòa nhã với Cận Liễu Liễu.

Cả nhà bọn họ chuyển đi khỏi cái thôn nhỏ ở GiangNamkia. Thứ nhất là vì phòng ngừa những lời đồn đãi nhảm nhí, thứ hai là không hy vọng Cổ Vưu Chấn tìm được Cận Liễu Liễu.

Hai người A Bảo và A Bối tuổi vẫn còn nhỏ đều nghĩ giống mọi người trong thôn, nghĩ là tỷ tỷ có vị hôn phu đã chết nay mang theo đứa nhỏ mồ côi cha từ trong bụng mẹ.

Cận Liễu Liễu được Tiêu Dao trong vương phủ phân rất nhiều bạc đủ cả nhà bọn họ ăn mấy đời.

Nàng không dám chi tiêu lung tung, bởi vì mỗi khi tiêu một văn tiền trong lòng nàng đều thấy áy náy.

Vì tổ ốc không thể bán, vì thế để đó cũng đủ cho mọi người có thể sinh sống sau này. Hơn nữa dưới sự trợ giúp của Lê Tuyền họ cũng có nhà mới dưới chân núi.

Sân rất rộng cũng đủ chỗ ở cho mọi người, tuy rằng không hoa lệ nhưng cả nhà cùng nhau sống dưới một mái nhà vẫn rất thoải mái.

Không bao lâu, Cận Liễu Liễu được mẫu thân chăm sóc thuận lợi sanh đứa nhỏ ra.

Khi ngoại tôn ra đời, Cận lão cha mới nở nụ cười với Cận Liễu Liễu còn tự mình đặt tên cho đứa nhỏ: Cận Văn Hiên.

Bởi vì Cận Liễu Liễu không dám nói ra chân tướng phụ thân đứa nhỏ cho nên đứa nhỏ chỉ có thể mang họ nàng, nàng cũng hy vọng đứa nhỏ mang họ nàng.

Đối với Cổ Vưu Chấn cho dù vẫn còn nhiều tình ý nàng cũng không dám nghĩ đến chút nào.

Nàng có đứa nhỏ, cha mẹ ở bên, bọn đệ đệ một ngày một trưởng thành, đối với nàng mà nói đã là quá mức hạnh phúc .

Nàng còn nhớ rõ trước khi Hàn Thượng chết đã nói một câu với nàng, nàng biết Hàn Thượng không thích làm hoàng tử, không thích hành quân đánh giặc, tự đáy lòng nàng cảm thấy chỉ sợ cái thân phận hái hoa tặc Vân Thượng Phi mới là bộ mặt chân thực nhất của Hàn Thượng.

Đáng tiếc, rốt cuộc Cận Liễu Liễu cũng không được nhìn thấy nụ cười có phần lỗ mãng nhưng sáng lạng của Vân Thượng Phi, cũng không tìm hiểu xem ý tưởng này có chính xác hay không.

Thời điểm nàng còn chưa rời khỏi kinh thành, Cổ Vưu Chấn bởi vì lo lắng nàng nên đã nhiều lần thông qua Hứa Tam Nương nhắn cho nàng nhưng nàng đều giả như không biết.

Điều duy nhất có thể làm cho Cận Liễu Liễu nở nụ cười là ôm Cận Văn Hiên nhìn hắn mỗi ngày trưởng thành.

Cận Văn Hiên chính là niềm vui duy nhất của nàng.

Đứa nhỏ này tuy rằng thông minh thật nhưng lại rất nghịch ngợm mỗi khi nghịch ngợm lại làm cho người ta không thể chịu được.

 Đứa nhỏ còn chưa đến hai tuổi đã học được nhiều trò tinh quái khiến cho người lớn dở khóc dở cười.

Tỷ như Lưu lão Tam không biết gần đây đã phải chịu đựng Cận Văn Hiên bao lâu, nếu không bị thả sâu vào áo cũng là bỏ muối vào nước trà hắn uống, có một lần còn thiếu chút nữa là đốt cháy đầu hắn.

Bất quá lần đó Cận Văn Hiên cũng bị Cận Liễu Liễu đánh cho một trận, phải biết rằng lửa không phải là thứ để đùa giỡn. Vì thế hắn mới có thể ngoan được vài ngày. Hôm nay Cận Liễu Liễu lại mang theo hắn lên Hắc Phong trại, hắn đã không chịu nổi tịch mịch tiếp tục chơi đùa với Lưu lão Tam.

Cận Liễu Liễu mới ôm Cận Văn Hiên đi được vài bước nhưng bởi vì vóc dáng Cận Văn Hiên cao hơn so với tiểu hài tử cùng trang lứa, ngày thường Cận Liễu Liễu lại gầy yếu nên mới bước vài bước đã cảm thấy mệt.

Lê Tuyền ôm lấy Cận Văn Hiên trên tay nàng: “Liễu Liễu, ngươi cũng đừng quá lo lắng tiểu hài tử thích làm ầm ĩ là bình thường. Hơn nữa ta cảm thấy vì Văn Hiên thích Lưu lão Tam nên mới đùa giỡn hắn đó. Văn Hiên, ngươi nói đúng không?”

Cận Văn Hiên lại chu miệng ra: “Ai thích người râu xồm!”

Cận Liễu Liễu bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nói: “Quên đi, thời gian cũng không còn sớm chúng ta cũng nên xuống núi.”

Cận gia tẩu tử làm rau dưa rất ngon, bởi vậy đặc biệt kêu A Bảo ôm một bình rau dưa đi cùng Cận Liễu Liễu mang tới cho Lê Tuyền nếm thử.

Hai năm nay Lê Tuyền vẫn thường đến đối với nhà Cận Liễu Liễu có thể nói là rất thân thiết như người một nhà. Đối với Cận Văn Hiên lại yêu thương đến tận xương tủy.

Cận Liễu Liễu không phải kẻ ngốc nàng tự nhiên là biết Lê Tuyền đối tốt với nàng là vì cái gì.

Nhưng đối với nàng mà nói đã từng gả cho hai nam nhân lại sinh một đứa nhỏ không minh bạch, một người như mình căn bản không xứng với nam nhân tốt như Tuyền ca ca.

Trong toàn bộ Hắc Phong sơn, ai không khen ngợi Lê Tuyền.

Đám đại cô nương, tiểu khuê nữ chờ hắn cũng không biết đợi bao nhiêu năm, nhưng Lê Tuyền cũng đã hai mươi ba lại không có một chút ý niệm thành thân trong đầu, lại để tâm đến tiểu quả phụ Cận Liễu Liễu.

Cho tới bây giờ Lê Tuyền vẫn chưa nói gì với Cận Liễu Liễu. Hắn là nam nhân thành thực, bình thường tuy rằng biết ăn nói nhưng đến thời điểm này hắn lại không biết nói cái gì.

Hắn chỉ biết yên lặng đối xử tốt với Cận Liễu Liễu mà thôi.

Cuộc sống của Cận gia là Lê Tuyền tìm người đi phụ trách trồng trọt, củi lửa không có thì sẽ đưa đến, không quá vài ngày lại mang theo món ăn thôn quê vừa mới kiếm được đưa đến nhà bếp Cận gia.

Chỉ cần Lê Tuyền xuất môn tất nhiên sẽ mang đồ đến cho Cận Liễu Liễu, cũng không là cái gì quý giá chỉ là vài món trang sức ngọc trai, phấn son, cộng thêm đủ loại đồ chơi và thức ăn vặt cho Cận Văn Hiên.

Dù chỉ là một chút tâm ý cũng mười phần trân quý.

Hơn nữa toàn bộ thuốc Cận lão cha uống đều do Lê Tuyền định kỳ đi bốc về, hễ bệnh có chuyển biến xấu đều vội vã cưỡi ngựa lên trên trấn tìm thầy thuốc về.

Bởi vì thấy hai nữ nhân là Cận gia tẩu tử và Cận Liễu Liễu không tiện đi xa gánh nước Lê Tuyền liền tìm người đào một cái giếng trong sân Cận gia.

Lê Tuyền luôn nói: “Đại thúc, đại nương cũng giống như phụ ữâu ta, ta không đối tốt với các ngươi thì còn có thể đối tốt với ai.”

Cả nhà Cận Liễu Liễu đều không nghĩ tới báo ân bởi vì mặc kệ họ cự tuyệt thế nào cũng không cự tuyệt được những hảo ý của Lê Tuyền. Những gì bọn họ có thể làm chỉ là thể hiện lòng biết ơn với Lê Tuyền.

Cận gia tẩu tử ở nhà làm thịt khô cá muối, rau dưa hầm thịt thì chắc chắn sẽ không thể thiếu phần của Lê Tuyền. Ngày Lễ ngày Tết, nhất định sẽ làm đồ ăn ngon, mua rượu ngon rồi mời Lê Tuyền đến cùng mừng năm mới.

Khi Cận Liễu Liễu may xiêm y cho cả nhà tuyệt đối không quên may cho Lê Tuyền một bộ.

Lê Tuyền luôn coi xiêm y Cận Liễu Liễu may cho mình như bảo bối cho dù có bị sờn rách cũng thường xuyên mặc.

Cận Liễu Liễu nghĩ nếu lúc trước cha Lê Tuyền không mất hắn không cùng mẫu thân lưu lạc đến chỗ này nàng nhất định đã gả cho Lê Tuyền .

Bất quá người tính không bằng trời tính, đã đến lúc này nghĩ những điều đó căn bản cũng vô ích.

Trong lòng Cận Liễu Liễu suy nghĩ cái gì không ai biết.

Chỉ là ngẫu nhiên khi đêm dài mọi người đi ngủ hết, Cận Văn Hiên cũng đã ngủ say, nàng sẽ lặng lẽ mở một ngăn tủ lấy ra một cái bọc nhỏ được bao quanh bởi ba lớp vải dày rồi lấy ra một con quay bằng gỗ, mỗi lần như vậy đều nhìn đến một canh giờ.

Con quay kia đã cũ lắm rồi, cũng sắp hỏng, nước sơn đỏ bên trên cũng bị phai màu loang lổ.

Cận Liễu Liễu nhìn con quay chuyện cũ lại như hiện lên trước mắt nhưng chính nàng không giải thích được cảm giác trong lòng mình.

Giống như hiện tại yên tĩnh an nhàn sống những ngày bình yên vô tranh nàng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nàng bất quá cũng chỉ là một nữ hài tử bình thường xuất thân trong nông gia bần cùng lại có cơ duyên xảo hợp mới gặp được Cổ Vưu Chấn thậm chí còn có liên quan với hoàng tử.

Cuộc sống phú quý mọi người đều hướng tới. Nhưng khi đó nàng lại không vui chút nào.

Chỉ cần không lo ăn uống cả nhà vui vui vẻ vẻ, cho dù là cơm rau dưa, mặc vải thô, Cận Liễu Liễu cũng vô cùng vui vẻ.

Cổ Vưu Chấn như là một đoạn ký ức thống khổ phủ đầy bụi ở sâu trong nội tâm nàng, ngọt ngào cay đắng khắc sâu trong trí nhớ, chỉ là mỗi lần hồi tưởng lại chuyện cũ nàng cũng sẽ nhớ tới một người nam nhân khác —người mà nàng từng oán, nhưng hiện tại lại tràn ngập áy náy trong lòng.

Không ai có thể nói rõ mọi chuyện là đúng hay sai, nhưng hiện tại Cận Liễu Liễu quả thật là dựa vào bạc Hàn Thượng cho nên mới có thể giúp cả nhà nàng sống cuộc sống không lo áo cơm.

Tuy rằng bệnh tình của phụ thân không có chuyển biến tốt nhưng cũng không nặng thêm. Còn mẫu thân bởi vì không phải lo vấn đề ăn mặc của cả nhà nên thân thể và tinh thần đều rất tốt.

Ở học đường A Bảo và A Bối luôn nổi trội hơn bạn bè, Cận Văn Hiên lại xinh đẹp thông minh. Đối với Cận Liễu Liễu mà nói đời này cũng không còn gì phải cầu thêm.

6 thoughts on “Ra tường ký – Chương 49 – Chương 49.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s