Ra tường ký – Chương 52 – Chương 52.2


Chương 52.2: Con rể tới cửa?

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

“Tuyền ca ca?” Cận Liễu Liễu biết cha mẹ đã sớm ngủ, hiện tại có thể đến gõ cửa phòng nàng hẳn là chỉ có Lê Tuyền.

“Là ta. Liễu Liễu, ngươi ngủ chưa?”

Cận Liễu Liễu khinh thủ khinh cước đi mở cửa ra mời Lê Tuyền vào lại khinh thủ khinh cước đóng cửa lại: “Vẫn chưa ngủ đâu.”(nhẹ tay nhẹ chân)

“Ta cũng vậy, không ngủ được. Sẽ không làm phiền ngươi chứ.” Lê Tuyền cười nói.

” Không, ta còn đang chuẩn bị kim chỉ một chút. Sắp đến sinh nhật Văn Hiên ta muốn  may cho hắn một cái áo mới.”

“Ngươi nha, đã trễ thế này cũng không phải không kịp đâu? Vẫn nên quý sức khỏe của bản thân hơn.”

Lê Tuyền đi đến bên giường, nhìn nhìn Cận Văn Hiên ngủ tứ chi dang rộng ra, nói: “Tiểu tử này càng ngày càng giống hắn cha.”

Cận Liễu Liễu không nói gì chỉ liếc nhìn Lê Tuyền.

Lê Tuyền xoa thái dương, cười nói: “Nga, ta đến là muốn xin lỗi ngươi. Lúc ấy ta không nên nói với ngươi những lời đó.”

Trải qua chuyện vừa rồi với Cổ Vưu Chấn, Cận Liễu Liễu đã sớm vứt những lời Lê Tuyền nói khi uống rượu trong nhà chính lên chín tầng mây, hiện tại ngay khi hắn nhắc tới mặt nàng lại đỏ lên.

Đêm nay thật đúng là một đêm lắm chuyện a.

“Tuyền ca ca, không có việc gì đâu. Ngươi không cần tới muộn như vây còn muốn xin lỗi cái gì đó.”

“Không, ta nhất định phải xin lỗi ngươi. Là ta… tự mình hiểu sai ý còn vọng tưởng muốn chiếu cố hai mẫu tử các ngươi. Ta nên sớm hiểu được Cổ đại nhân hắn… vẫn còn lui tới với ngươi, ta nhất định sẽ không nói ra những lời như vậy.” Trên mặt Lê Tuyền tràn đầy nét cười khổ.

“Không phải, không phải như thế. Tuyền ca ca, ngươi hiểu lầm rồi. Ta cũng đã hơn hai năm không có gặp người kia, đêm nay ta cũng bị hoảng sợ.”

Lê Tuyền khó hiểu: “Nhưng là… Ngươi không phải kêu ta gạt đại thúc, không để cho bọn họ biết sao? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Thời điểm ta tìm được ngươi đã cảm thấy có chút kỳ quái, hiện tại lại không hiểu ra sao. Liễu Liễu, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ngươi không thể nói cho ta nghe mọi chuyện sao? Nếu là Cổ đại nhân từ bỏ mẫu tử các ngươi ta cũng có thể lý giải được một chút. Nhưng dựa vào tình hình đêm nay hắn căn bản chính là vẫn còn tình cũ khó quên với ngươi. Nếu như thế, về sau ngươi và đứa nhỏ đã có người chiếu cố là chuyện không thể tốt hơn. Nhưng vì sao nhìn ngươi lại có vẻ rất khó xử, còn muốn gạt người trong nhà? Liễu Liễu, ta thật sự không rõ. Ta cũng chờ lâu như vậy, ta muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, trong lòng ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì! Ta là kẻ thô lậu, ta đoán không ra, cũng nhìn không rõ. Ta đã chờ rất lâu rồi, nhưng đến bây giờ ta không nhịn nổi nữa. Ta biết là ta không có quyền hỏi chuyện gì nhưng ta chỉ muốn hỏi ngươi: Liễu Liễu, rốt cuộc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tuyền ca ca, ngươi đừng hỏi ta không muốn nói.” Cận Liễu Liễu cúi đầu.

Trong phòng chợt yên lặng.

Hai tay Lê Tuyền cứ nắm chặt rồi lại buông ra, buông lỏng ra lại nắm chặt lại, cứ liên tục như thế.

Hắn nhìn Cận Liễu Liễu đang cúi đầu, gãi gãi gáy, cười nói: “Cũng phải, ta nghĩ thế nào mà dám hỏi ngươi a, cũng phải. Ha ha, Liễu Liễu, là ta không đúng. Về sau ta sẽ không hỏi nữa.”

Cận Liễu Liễu ngẩng đầu nhìn hắn một cái, phát hiện tuy rằng hắn cười thực vui vẻ, nhưng trong ánh mắt lại không lấn át được sự thống khổ.

Một sự áy náy và khó chịu nảy lên trong đầu nàng.

Lâu như vậy Lê Tuyền đã giống như thân nhân của nàng. Có được một người tri kỷ chiếu cố và làm bạn với mình như vậy chỉ sợ anh em ruột thịt cũng không bằng.

Lê Tuyền cười hướng đi ra cửa, nói: “Ta trở về ngủ tiếp đây, trời cũng sắp sáng rồi, ngươi cũng mau lên giường nhắm mắt một chút. Cho dù không ngủ được thì nhắm mắt cũng tốt bằng không ban ngày sẽ không tỉnh táo được.”

“Tuyền ca ca, chờ một chút!”

“Ân?”

“Tuyền ca ca, ngươi ngồi đi, ta kể cho ngươi nghe mọi chuyện.”

Lê Tuyền có chút bối rối: “Liễu Liễu, ngươi đừng như vậy. Là ta không tốt, ta không nên ép ngươi. Ngươi không muốn nói khẳng định là chuyện đó khiến ngươi phải khổ sở. Thật sự về sau ta tuyệt đối sẽ không hỏi lại, thật sự!”

Cận Liễu Liễu nở nụ cười nhẹ: “Ngươi ngồi đi, không phải ngươi bức ta là tự ta muốn nói. Lâu như vậy rồi nếu có thể nói ra ta sẽ không phải khó chịu như vậy nữa.”

Lê Tuyền khẩn trương ngồi xuống bên cạnh bàn, hai tay run rẩy đặt trên đùi trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi.

“Chắc ngươi vẫn không hiểu vì sao phụ thân Văn Hiên không phải Lục điện hạ mà là Cổ Vưu Chấn đi. Kỳ thật rất đơn giản thời điểm Lục điện hạ đi Tây Bắc, ta ra tường. Ta gặp được một cơ hội câu dẫn Cổ Vưu Chấn. Ta muốn trả thù Lục điện hạ đoạt ta về, cũng muốn trả thù kẻ dễ dàng dâng ta cho người khác – Cổ Vưu Chấn.Ta đã cho ta bản thân làm rất tốt, thật đắc ý, còn vô cùng cao hứng ở trong vương phủ uống trà nói chuyện phiếm ngắm hoa.”

Nói tới đây Cận Liễu Liễu tự giễu nở nụ cười nhạt: “Nhưng là không lâu sau Lục điện hạ liền đã xảy ra chuyện. Khi ta tới Tây Bắc  hắn cứ đi như vậy. Trước khi đi cư nhiên còn xin lỗi ta, nói không nên chia rẽ ta và Cổ Vưu Chấn. Cũng chính vào thời gian đó ta phát hiện mình có bầu. Chuyện này thật buồn cười a, lúc trước ta cư nhiên còn tưởng rằng mình làm rất cao minh, rất đắc ý. Cho đến lúc đó ta mới phát hiện làm chuyện như vậy cho dù toàn bộ người trong thiên hạ không biết, thì ta lại không thể lừa được chính mình! Ta cảm thấy mình thực ti bỉ, cho tới tận bây giờ ta vẫn không thể tha thứ cho bản thân…”

“Liễu Liễu, đừng nói nữa, ta hiểu, đừng nói nữa.” Lê Tuyền đứng lên đi qua ôm lấy đôi vai gầy yếu của Cận Liễu Liễu.

“Liễu Liễu, ngươi thật sự rất giỏi, thật sự. Đừng tự trách mình như vậy, dựa vào hoàn cảnh lúc đó của mà nói, ta có thể lý giải được mọi hành động của ngươi. Một nữ nhân như ngươi ngậm đắng nuốt cay sinh ra đứa nhỏ còn chăm sóc cho cả gia đình. Không phải thế là đủ rồi sao? Sau này không cần luôn canh cánh trong lòng như vậy nữa.Trên đời này ai không từng phạm sai lầm? Chúng ta cũng không phải thánh nhân, ai cũng từng có lần phạm sai lầm. Dù sao tất cả đã trôi qua, chúng ta chỉ cần sống thật tốt cho tương lai là được.”

Cận Liễu Liễu thở dài một hơi: “Ta hiểu, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi sau khi biết chuyện vẫn đứng về phía ta. Ta vẫn không muốn nói cho ngươi là sợ ngươi sẽ xem thường ta. Với ta mà nói cái nhìn của ngươi là rất trọng yếu.”

“Hài tử ngốc này, Tuyền ca ca làm sao có thể coi thường ngươi chứ? Hơn nữa ta là một đầu lĩnh sơn tặc, ngươi không xem thường ta đã là tốt lắm rồi.”

Cận Liễu Liễu che miệng nở nụ cười rồi lại nói: “Tuyền ca ca, ta lo lắng Cổ Vưu Chấn lại tiếp tục đến đây dây dưa.”

“Chuyện này để ta nghĩ xem. Nếu không cứ như vậy đi, về sau ngươi ra ra vào vào, cứ đi cùng đại nương, ta thấy hắn không tìm được cơ hội cũng sẽ vô kế khả thi .”(không có cách nào)

“Ân, cách này không tồi, ta ở cùng một chỗ với nương cho dù da mặt hắn có dày thế nào cũng không dám đi ra .”

Vì thế hai người đi nghỉ ngơi, Cận Liễu Liễu cố gắng cẩn thận mỗi ngày đều ở cùng một chỗ với Cận gia tẩu tử tuyệt không bao giờ ở một mình bất kỳ lúc nào.

Nếu Cận Văn Hiên muốn đi Hắc Phong trại chơi nàng cũng nhất định sẽ tìm một người đưa thư cho Lê Tuyền để Lê Tuyền tới đón hai mẫu tử bọn họ.

Cứ cẩn thận như vậy cũng được hơn một tháng bình an vô sự, nhưng Cận Liễu Liễu vẫn không dám lơi lỏng.

Mắt thấy sắp đến sinh nhật hai tuổi của Cận Văn Hiên, người trong nhà cũng bắt đầu chuẩn bị tiệc rượu muốn mời Lê Tuyền và mấy người thân thiết trong thôn đến uống rượu.

Cận Liễu Liễu bận bù đầu (nguyên văn là “bận sứt đầu mẻ trán” nhá), nhưng thấy mấy ngày nay Cận Văn Hiên lại phá lệ vui vẻ làm ầm ĩ luôn thích kéo mấy đứa nhỏ nhà bên cạnh chơi đùa khắp nơi làm hại Cận Liễu Liễu không thể nghỉ ngơi luôn phải theo sát hắn.

Đến ngày sinh nhật, buổi trưa Cận gia tẩu tử và Cận Liễu Liễu xuống bếp làm một bàn rượu thịt lớn tiếp đón Lê Tuyền mọi người ngồi xuống.

Ngày hôm trước Cận Liễu Liễu đã mang Cận Văn Hiên lên trên trấn chơi đùa thỏa thích một ngày nên lúc này còn rất thích thú cầm cái chong chóng mới mua không chịu buông tay.

Cận Liễu Liễu bế Cận Văn Hiên đã thay một bộ đồ hoàn toàn mới đi ra một nhóm người vui tươi hớn hở cùng chơi với hắn, trong phòng phi thường náo nhiệt, đến cả Cận lão cha cũng cười không ngớt.

Mọi người đang rất vui vẻ bỗng nhiên con thứ hai của Ngô gia ở đầu thôn chạy đến vội vàng như bị lửa đốt mông, nói: “Nhà các ngươi! Nhà các ngươi! Nhà các ngươi!”

Cận Liễu Liễu đã sớm đứng lên: “Nhị tiểu tử, có chuyện gì vậy? Không phải Văn Hiên nhà chúng ta lại làm gì chứ.”

Đứa nhỏ kia thở dốc mấy hơi, lắc đầu lia lịa: “Không phải, không phải! Ai! Các ngươi cùng ra xem đi! Mau ra xem thế nào!”

Cận Văn Hiên đã sớm không nhịn được đôi chân ngắn hoạt động chạy vội đi ra ngoài, Cận Liễu Liễu sợ hắn bị ngã vội cùng A Bảo đuổi theo.

Này không được hoàn hảo, vừa ra tới, cừ thật nha!

Chỉ thấy tất cả người trong thôn đều ùa ra đường, trên đường lớn bụi đất bay mù mịt, dường như có người cưỡi ngựa đến .

“Có chuyện gì vậy?” A Bảo tò mò hỏi.

Nhị tiểu tử nói: “Đến nhà các ngươi a!”

“Ôi chao? Ta… Nhà chúng ta? Chúng ta… Không làm cái gì nha?” A bảo có chút lắp bắp nói.

Cận Liễu Liễu cũng hiểu được có chuyện kỳ quái, nhưng đám người cưỡi ngựa đến càng lúc càng gần, nàng tập trung nhìn thiếu chút nữa thì tức giận đến hộc máu.

Chỉ thấy bụi đất bay mù mịt bao phủ một đám người, rất nhiều người cao to cưỡi ngựa ăn mặc bất phàm.

Mà người đi trước cưỡi một con tuấn mã đen thùi, mặc một bộ hoa phục thiên thanh, đầu đội quan (mũ) ngọc bích, thắt lưng đeo một thanh thanh phong kiếm, khuôn mặt tuấn mỹ không giống người, đang cười tươi như hoa, khiến cho nhóm đại cô nương, con dâu nhỏ trong thôn mê đến thần hồn điên đảo.

Người trong cái thôn này chưa từng gặp qua nhân vật tuấn mỹ và phô trương như vậy trách không được cả thôn đều đặc biệt đến xem náo nhiệt !

Cận Liễu Liễu giận đến cả người đều ở phát run, răng nanh gắt gao cắn cùng một chỗ.

Thật tốt!

Thật tốt!

Cổ Vưu Chấn ngươi quả thực làm thật là khéo a!

Đoàn người cưỡi ngựa không nhanh không chậm đi tới trước cửa Cận gia, lần này ngay cả Cận lão cha cũng đi ra xem tận nơi.

Cổ Vưu Chấn tiêu sái nhảy xuống lưng ngựa, đi một mạch đến trước mặt Cận lão cha hai tay vái chào, tất cung tất kính khom mình hành lễ: “Tiểu tế bái kiến nhạc phụ đại nhân.”

Mọi người ồ lên, tất cả nhóm thôn dân đến xem náo nhiệt đều phát ra một tiếng than sợ hãi.

3 thoughts on “Ra tường ký – Chương 52 – Chương 52.2

  1. Haha,Chấn ca giỏi quá,mặt dày cũng k sao.Nhưg h ta lại k thích LL nữa,giận chó đánh mèo,suy nghĩ phức tạp

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s