Ra tường ký – Chương 53 – Chương 53.1


Chương 53.1: Chỉ có hai hàng lệ

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cả Cận lão cha và Cận gia tẩu tử đều mới là lần đầu nhìn thấy Cổ Vưu Chấn cho nên cũng không biết hắn là ai. Cận gia tẩu tử bởi vì khuôn mặt Cổ Vưu Chấn giống như không phải con người (ka ka, có cần nhắc lại 2 lần ko?) mà giống thần tiên trên trời hơn nhất thời có chút ngây người.

Khi còn trẻ Cận lão cha cũng đã từng gặp qua những tình huống như thế này cho nên cũng không tới mức thất thần.

Nhưng bỗng nhiên nghe được thấy một nam tử xa lạ dung mạo đào hoa gọi mình là “Nhạc phụ đại nhân” thì dù là ai cũng sẽ cảm thấy đột ngột và kỳ quái.

Bất quá dù sao Cận lão cha cũng đã là tú tài dựa theo cách ăn mặc và lời nói cử chỉ của Cổ Vưu Chấn liền đoán ra người này hẳn chính là cha của ngoại tôn mình.

Lúc trước Cận Liễu Liễu nói chuyện ấp a ấp úng, không nói rõ ràng cho Cận lão cha biết, thế cho nên đến bây giờ Cận lão cha vẫn bất mãn với việc nữ nhi vẫn dây dưa không minh bạch với Cổ Vưu Chấn, huống chi lâu như vậy không thấy bóng dáng tại sao hiện tại bỗng nhiên xuất hiện .

Cho nên nhất thời Cận lão cha lạnh mặt lại không nhanh không chậm nói: “Vị công tử này đa lễ, tiên phu của tiểu nữ đã qua đời nói vậy công tử đã nhận sai người rồi.”

Lời nói này tuy rằng khách sáo, nhưng lại gằn từng tiếng khiến cho người nghe có thể cảm thấy địch ý rõ ràng. Ngay cả Lê Tuyền cũng có chút ngẩn ra, hiển nhiên là không nghĩ tới Cận lão cha lại đối địch với Cổ Vưu Chấn như vậy.

Kết quả là Cổ Vưu Chấn còn chưa nói lời nào thì một nam tử phì bạch (béo+trắng) trong đám người theo sau Cổ Vưu Chấn bỗng nhiên lên tiếng: “Thật to gan! Vị này là đương triều nhất phẩm Lại bộ Thượng Thư đại nhân! Ngươi chỉ là dân đen sao có thể nói năng lỗ mãng!”

Thôn dân vây xung quanh sân sợ tới há hốc mồm, không nghĩ tới người này cư nhiên lại có địa vị lớn như vậy mà dường như lão cha cận gia này cư nhiên còn không muốn nhận thức vị con rể đại quan này đâu thật sự là khiến người ta trăm tư không thể giải.(khó hiểu không thể giải thích được)

Cận lão cha cười lạnh trong lòng, nguyên lai là đã thăng quan trách không được chỉ cao khí ngang như vậy chạy đến nhà chúng ta, cũng không hiểu được người này rốt cuộc là có tâm tư gì.(gióng trống khua chiêng= phô trương)

Cổ Vưu Chấn ho nhẹ một tiếng, Ngọc Trúc đứng sát cạnh hắn hiểu ý, vì thế mở miệng nói: “Võ Huyện lệnh, khi đại nhân nhà chúng ta nói chuyện luôn luôn đều không thích người khác xen mồm vào.”

Võ Huyện lệnh ra một thân mồ hôi lạnh, khúm núm lí nhí vài tiếng “Vâng”, liền lui ra cuối hàng không dám tiếp tục tùy liền mở miệng .

Trên mặt Cổ Vưu Chấn vẫn nở nụ cười ấm áp như gió xuân, nói: “Nhạc phụ đại nhân nói vậy nghĩa là không nhận ra tiểu tế, tiểu tế chính là phụ thân của Văn Hiên. Chỉ vì trong nhà chuyện quan trọng quấn thân, công việc trong triều bề bộn nên nhất thời khó có thể biết được chỗ ở của nhạc phụ đại nhân cho nên đến tận bây giờ mới tới cửa bái phỏng. Mong rằng nhạc phụ đại nhân đại nhân đại lượng tha thứ cho tiểu tế tắc cái.”

Cận lão cha bên ngoài sân đã bị người trong thôn vây chặt trên mặt có chút cảm giác khó xử.

Vì sao Cổ Vưu Chấn này làm kinh động mọi người cả thôn đến vây quanh Cận gia bọn họ như vậy, không cần nghĩ Cận lão cha cũng hiểu được.

Trước mắt bao người Cổ Vưu Chấn tuấn tú lịch sự, phong độ, lại lơ đãng để lộ cho mọi người biết mình là quan nhất phẩm trong triều, thân phận như vậy, người như vậy còn vô cùng khách khách khí khí với người Cận gia, trước tình huống này cho dù Cận lão cha có muốn mời hắn ra ngoài sợ là cũng không thể được .

Mấy người Cận gia đều trầm mặc không lên tiếng chờ Cận lão cha tỏ thái độ. Cận Liễu Liễu đứng ở một bên trong lòng ôm Cận Văn Hiên thật chặt khẩn trương nhìn Cận lão cha.

Nàng không suy nghĩ linh hoạt được như Cận lão cha nhất thời vẫn còn chưa ý thức được chủ ý trong lòng Cổ Vưu Chấn, chỉ cảm thấy sự tình gây náo loạn lớn như vậy về sau sợ là nhà mình ở trong thôn sẽ không dễ sống.

Cận lão cha trầm ngâm một lúc lâu quyết định để cho Cổ Vưu Chấn vào nhà nói chuyện.

Thứ nhất, hắn không muốn đứng trước cửa nhà cho toàn thôn xem chuyện hay.

Thứ hai, quả thật hắn cũng có vài điều muốn nói trực tiếp với Cổ Vưu Chấn.

Vì thế, hắn trầm giọng nói: “Cổ công tử, tình hình cụ thể lão phu cũng không cảm kích. Nếu đã đường xa đến chúng ta cũng sẽ không có chậm trễ việc của ngài. Mời vào trong nhà nói chuyện.”

Cổ Vưu Chấn là người vô cùng thông minh linh hoạt, thấy quả thật mưu kế của mình đã thực hiện được cũng vội vàng nghe theo tâm tư Cận lão cha, kêu đám thủ hạ đi theo canh giữ cửa sân như vậy sẽ không sợ có người nghe lén.

Cận lão cha đi đầu dẫn đường đến phòng chính, mấy người khác cũng chỉ biết đi theo vào, chỉ một mình Cận Liễu Liễu ôm Cận Văn Hiên đứng do dự trước cửa một lúc lâu.

Ngọc Trúc dẫn theo vài hạ nhân khác nâng khiêng hai chiếc rương đồ to đi vào phòng đặt xuống rồi lại đi ra. Nhìn thấy Cận Liễu Liễu hắn cung kính hành lễ: “Tham kiến phu nhân. Tham kiến tiểu thiếu gia.”

Cận Liễu Liễu vẫn có chút cảm kích với Ngọc Trúc. Nàng biết hắn là người tốt tự nhiên cũng không muốn giận chó đánh mèo lên người hắn, chỉ nói: “Tiên sinh đừng gọi như vậy chúng ta không phải…”

Ngọc Trúc cũng không nói nhiều chỉ đơn giản lại thi lễ mang theo hạ nhân trở lại cửa sân.

Cận Liễu Liễu sửng sốt một lát đến tận khi không nhẫn nhịn nổi những ánh mắt đánh giá của mọi người bên ngoài mới ôm Cận Văn Hiên (trong lòng) không yên tiêu sái vào trong nhà.

Cận lão cha mang theo Cổ Vưu Chấn vào căn phòng A Bảo, A Bối thường dùng để đọc sách tập viết, Cận gia tẩu tử đã sớm pha một ấm trà ngon lại cầm thêm nhiều điểm tâm thường dùng để đãi khách vào.

Cổ Vưu Chấn cười cực vì vui vẻ: “Đa tạ nhạc mẫu đại nhân.”

Cận gia tẩu tử cũng mặt mày hớn hở vừa định đáp hắn một câu đã bị Cận lão cha nghiêm mặt không cho phép lại nuốt lời nói trở lại trong bụng.

Sau đó Cận gia tẩu tử lui ra ngoài đứng ngoài cửa cùng Cận Liễu Liễu nghe động tĩnh bên trong.

Trong phòng hai người ngồi trên hai chiếc ghế trúc đơn giản, không gian trong phòng cũng không lớn bởi vì thân hình Cổ Vưu Chấn cao lớn nên thoạt nhìn căn phòng lại có vẻ nhỏ hẹp hơn vài phần.

Cận lão cha bưng một chén trà nhỏ cũng không vội uống chỉ nhìn bọt nước dao động trong chén trà đến xuất thần.

Đợi một lát, Cổ Vưu Chấn bắt đầu mở miệng : “Nhạc phụ đại nhân gần đây có khỏe không? Không biết phương thuốc trước kia còn dùng được không. Nếu không lần khác tiểu tế sẽ đưa ngự y đến bắt mạch cho nhạc phụ đại nhân một chút.”

Cận lão cha ho khan một tiếng thật mạnh: “Cổ công tử, cái gì nhạc phụ đại nhân linh tinh, lão phu không thể kham nổi. Nhà của ta chỉ có một nữ nhi, mặc dù có làm lẻ nhà người, bất quá đáng thương nàng mệnh khổ vị hôn phu đi sớm chỉ để lại hai người các nàng cô nhi quả phụ.”

Cổ Vưu Chấn một lòng muốn lấy lòng Cận lão cha, vẫn cười nói: “Nhạc phụ đại nhân không cần chối từ chúng ta vốn là người một nhà, người là ngoại công của Văn Hiên, ta là phụ thân của Văn Hiên, ta không gọi người là nhạc phụ đại nhân thì nên gọi người là gì đây?”

“Nga, nói như vậy ngươi muốn đến là vì Văn Hiên nhà chúng ta.”

“Văn Hiên là cốt nhục của ta, ta đương nhiên muốn nghe hắn gọi ta một tiếng cha. Bất quá lần này tiểu tế đến đều không phải là chỉ vì Văn Hiên, tiểu tế là muốn chính thức nói lời cầu hôn với người xin được cưới Liễu Liễu vào cửa.”

“Cưới? Hình như Cổ công tử đã có chính thất rồi.”

“Nhạc phụ đại nhân có điều không biết kỳ thật thời gian trước đây tiểu tế đã phụng mệnh phụ thân hưu thê rồi.”

“Ngươi cũng là hưu thê lại thú (cưới), nói vậy trong kinh thành có rất nhiều danh môn khuê tú cho ngươi chọn lựa. Nhà chúng ta địa vị thấp chỉ sợ là không trèo cao được càng đừng nói tiểu nữ vẫn đang thủ tiết.”

“Lời ấy của nhạc phụ đại nhân sai rồi, Cận gia tổ thượng chính là nhiều thế hệ thư hương, nhạc phụ đại nhân lại đọc đủ thứ thi thư, tiểu tế còn sợ không bằng. Huống chi Liễu Liễu cũng đã ước hẹn với tiểu tế, nàng lại sinh cho tiểu tế một người con trai gả cho tiểu tế tất nhiên là danh chính ngôn thuận.”

Cận lão cha cười lạnh một tiếng, nói: ” Thời điểm tiểu nữ có thai vẫn đang ở cùng với vị hôn phu thứ hai có liên quan gì với Cổ công tử đâu?”

Cổ Vưu Chấn ngẩn ra, hắn cũng không thể nói trước mặt phụ thân Cận Liễu Liễu đó là hắn và Cận Liễu Liễu lén lút giấu người kia sinh ra nhất thời nghẹn lời.

Cận lão cha lại ho khan một tiếng, chỉ tay ra cửa: “Cổ công tử, thực không dám đấu diếm hiện tại cuộc sống của nhà chúng ta rất tốt. Tiểu nữ tuy là thủ tiết nhưng xưa nay hành vi đều đoan chính chưa bao giờ gây chuyện gì khiến người khác chê cười. Tục ngữ nói việc xấu trong nhà không thể cho người khác biết, mặc kệ đứa nhỏ này có phải huyết mạch của Cổ công tử hay không lão phu cũng không thể dễ dàng tha thứ người ngoài nói ba thành bốn.(ý bảo đồn đại linh tinh) Mời Cổ công tử về đi. Ngươi hiện tại đường làm quan rộng mở, quyền cao chức trọng, nghe nói là người được Hoàng Thượng coi trọng nhất. Tiểu nữ đần độn sợ là không có phúc làm Thượng Thư phu nhân. Về phần Văn Hiên là đứa nhỏ của ai tiện nội cùng ta cũng không rõ lắm, nhưng hiện tại Văn Hiên họ Cận là người Cận gia ta.”

9 thoughts on “Ra tường ký – Chương 53 – Chương 53.1

  1. ta thay la dang ,ta van c0n tuc gjan lan tru0c a vj cuu cha mjnh ma dang LL ch0 vu0ng gja,j0 a bj d0j xu nhu z dang ,”bat nc hat dj r0j lam sa0 lay laj dc”

  2. LL hận kẻ dâng mình cho ng khác, hận kẻ chia rẽ cũng là lẽ thường. Ta thấy nàng ý còn nhân hậu chán, nghe 1 câu xin lỗi là đã mủn lòng, rồi còn nhận hết tội về mình. 2 anh kia vốn là làm sai, 1 câu xin lỗi thì sao chứ. Giết ng xong xin lỗi là đc à, chia rẽ con ng ta xong xin lỗi là đc à. Dâng vợ mình cho ng khác rồi vẫn mặt dày lại quay lại đòi cưới, nếu anh vương gia mà không chết thì hắn chắc cũng không thể nào mang LL về bên mình được. Đã chấp nhận đổi vợ lấy cha thì phải chấp nhận vĩnh viễn ko có cơ hội quay lại chứ. Ta ko trách nam chính nhưng mà đã làm như thế, là chấp nhận trả giá rồi. Vậy thì đau khổ tự mình gánh lấy, quấy rầy con ng ta làm chi nữa. Đã nhịn được 2 năm ko xuất hiện rồi thì lặn lun đi. Chỉ vì sợ LL cưới ng khác mà vội nhảy ra phá hoại cuộc sống – tạm thời là hạnh phúc của LL sao. Khiến LL 1 lần nữa đau khổ.

  3. Thế chẳg lẽ trơ mắt nhìn cha mìh chết?
    2năm a ý lặg lẽ nhìn LL mà,dù sao a ý đã cố gắg chấp nhận mất vk nhưg LL lại cố tìh khiến a ý nuôi hy vọg

    • Ý ta là, anh ta chấp nhận đổi vợ lấy cha, rồi từ lúc xác định là để Lê Tuyền chiếu cố Liễu Liễu, vậy thì tập xác định là mất vợ luôn đi =.= Kể từ lúc anh giao vợ mình cho người ta, là lúc anh mất đi tư cách làm chồng rồi.
      Còn về Liễu Liễu, ta thích cách dám yêu dám hận của nàng ý. Mặc dù nàng ý bản chất vẫn quá lương thiện cho nên mới tự cảm thấy bản thân mình có lỗi.

  4. yup ủng hộ các nầng. đúng là không thể hận a Chấn, nhưng muốn tha thứ cho kẻ tự tay dâng mình cho người khác thì cũng sao có thể dễ dàng như vậy chứ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s