Ra tường ký – Chương 53 – Chương 53.2


Chương 53.2: Chỉ có hai hàng lệ

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cổ Vưu Chấn không nghĩ tới Cận lão cha lại ngoan cố như vậy, vội nói: “Nhạc phụ đại nhân minh giám, nếu Văn Hiên không phải đứa nhỏ của tiểu tế, tiểu tế nhất định sẽ không cưỡng ép hắn nhận.”

“Nói như vậy Cổ gia các ngươi chỉ là muốn cướp nam tôn này đi thôi.” Đầu tiên Cận lão cha ho khan vài tiếng, sau đó lại hừ lạnh một tiếng: “Hừ! Ta nghe nói ngươi nhiều năm không có con, chắc là vì nguyên nhân này mới hưu vợ trước. Hiện tại biết tiểu nữ sinh được một nam nhi liền vội vàng đi đến nhận con để kế thừa gia nghiệp đời đời đơn truyền của nhà ngươi phải không? Hôm nay lão phu cũng nói rõ, Văn Hiên là họ Cận .”

“Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế không biết Liễu Liễu đã nói với người cái gì nhưng Văn Hiên là hài tử của ta, thiên chân vạn xác. Nếu nhạc phụ đại nhân không tin có thể lấy máu để xác minh.”

“Cái gì mà lấy máu? Cái gì mà xác minh? Văn Hiên là tiện nội nhìn Liễu Liễu sinh ra, chúng ta còn cái gì không biết?”

“Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế…”

“Ngươi đừng nói gì nữa, nhanh đi thôi. Nếu thực sự là có tâm thì đã sớm làm rồi. Lúc trước nàng một nữ nhân gia bụng lớn, ở tại khách điếm trên trấn, nếu không có Lê Tuyền chiếu cố chỉ sợ mẫu tử hai người đã xảy ra chuyện rồi. Thời điểm tiện nội và lão phu tới tiểu nữ gầy đến mức có thể bị gió thổi bay. Cận Diệu Tổ ta là kẻ không có tiền đồ, nửa đời trước dựa vào bạc tổ tiên để lại sống qua ngày, nửa đời sau cũng là dựa vào tiền huyết lệ của nữ nhi sống tiếp. Mấy năm nay nàng phải chịu bao nhiêu khổ cực Cổ công tử ngươi có biết không? Ta chỉ hỏi ngươi một câu, nếu Văn Hiên không phải con trai mà là con gái, Cổ gia các ngươi còn có thể như rầm rộ đến đây muốn cưới nàng vào cửa không? Chỉ sợ cho dù chúng ta ôm đứa nhỏ đến cửa cũng sẽ bị đuổi đi, nói chúng ta không biết tự lượng sức mình!”

Cận Liễu Liễu đứng ở ngoài cửa nghe lén đây là lần đầu tiên nàng nhe phụ thân nói những điều như thế này bất tri bất giác  nước mắt liền chảy xuống.

Nàng luôn luôn nghĩ Cận lão cha quá mức nghiêm khắc, cũng luôn luôn nghĩ kỳ thật hắn rất lấy làm hổ thẹn với nữ nhi này. Nhưng đến tận hôm nay mới biết được nguyên lai phụ thân vẫn quan tâm hết tất cả mọi khổ cực nàng phải chịu.

Cận Liễu Liễu nước mắt giàn dụa, Cận gia tẩu tử đứng bên cạnh yên lặng nắm tay nàng, nàng cùng mẫu thân liếc nha, chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm ấm áp.

Bỗng nhiên tay áo bị một cánh tay túm lấy, nàng mở to đôi mắt đẫm lệ cúi đầu nhìn xuống đã thấy Cận Văn Hiên mở to đôi mắt sáng long lanh, tò mò hỏi: “mẫu thân, sao người lại khóc?”

Cận Liễu Liễu sợ hai người bên trong nghe thấy vội ôm lấy Cận Văn Hiên bước ra xa vài bước, nhỏ giọng nói: “mẫu thân không khóc vừa rồi mẫu thân bị bụi rơi vào mắt.”

Cận Văn Hiên lập tức nói: “Ta  thổi cho mẫu thân.”

Nói xong, khuôn mặt nhỏ liền ghé sát lại chu miệng lên “Vù ,vù” thổi loạn lên mặt Cận Liễu Liễu.

Nước mắt trên mặt Cận Liễu Liễu càng chảy xuống nhiều hơn, nàng cảm thấy mấy năm nay chịu bao khổ cực cũng đáng giá.

Mà ở trong phòng Cổ Vưu Chấn á khẩu không trả lời được. Hắn tai thính mắt tinh câu Cận Văn Hiên vừa nói ngoài cửa hắn nghe rành mạch.

Trước mặt Cận lão cha, tuy rằng cốt sấu như sài lại khiến cho hắn cảm thấy tự biết xấu hổ.

Hắn có thể trả lời Cận lão cha như thế nào đây?

Vì sao không có đi tìm Cận Liễu Liễu khi nàng mới mang thai, sao không chiếu cố nàng?

Bởi vì hắn biết có Lê Tuyền chăm sóc nàng, hơn nữa bản thân hắn trong khoảng thời gian ngắn không thể thoát thân, tạm thời Cận Liễu Liễu không có chuyện gì mà phải vì tương lai của Cận Liễu Liễu và đứa nhỏ mà dốc sức phấn đấu?

Bởi vì hắn không có dũng khí sợ hãi hoàn cảnh lúc đó hắn chẳng những không có biện pháp thuyết phục phụ thân, càng không có cách nào đối mặt với Thánh Thượng cùng đông đảo dân chúng kính yêu Lục điện hạ?

Bởi vì hắn biết lúc ấy Cận Liễu Liễu không muốn thấy hắn cho nên trong lòng khiếp đảm sợ hãi, cho dù đi gặp nàng, nàng cũng sẽ không để ý tới mình?

Hiện tại hắn có dũng khí, có danh dự, có địa vị, có khả năng bảo vệ nữ tử mình yêu thương, nhưng là hắn đã quên cho tới bây giờ những gì Cận Liễu Liễu muốn không phải những thứ đó.

Từ khi hắn biết nàng tới nay, nàng chưa bao giờ yêu cầu cuộc sống cẩm y ngọc thực, nguyện vọng lớn nhất của nàng chỉ là có thể sống vui vẻ bình an cùng cả nhà.

Kỳ thật lúc ấy hắn có thể có rất nhiều lựa chọn .

Mặc kệ Cận Liễu Liễu có để ý hay không, hắn đều có thể bỏ mặc tất cả, tin tưởng nước có thể làm mòn đá.

Nhưng khi đó hắn đang ở trong lốc xoáy tranh quyền đoạt vị cùng Ngũ điện hạ không thể thoát thân.

Nhưng thật sự không thể thoát thân sao?

Khi đó hắn cũng có thể thuyết phục phụ thân cùng nhau từ quan về quê cũ.

Nếu phụ thân không muốn hắn cũng có thể tự mình rời đi.

Cho dù là làm một việc gì  rất nhỏ cũng được, bằng khả năng của hắn cũng nhất định có thể nuôi sống hai mẫu tử Cận Liễu Liễu và Cận Văn Hiên.

Nhưng hắn từ nhỏ đã sinh ra trong nhà quan, sống an nhàn sung sướng, có thể làm được như thế hay không hắn cũng không biết nhưng hắn biết rõ căn bản mình không nghĩ tới.

Cận lão cha hỏi hắn đến tột cùng Cổ Vưu Chấn hắn có biết hết những cực khổ mà mấy năm nay Cận Liễu Liễu phải chịu không?

Hắn vẫn cảm thấy mình luôn phải nhẫn nhục, nằm gai nếm mật, ngày đêm lo lắng chính sự, kết giao quan viên lớn nhỏ.

Rốt cục cũng chờ được đến ngày quyền thế ổn định, hắn cảm thấy mình rốt cục có thể danh chính ngôn thuận ở cùng một chỗ với Cận Liễu Liễu, ai cũng không thể chia rẽ được bọn hắn .

Nhưng hắn đã quên mất một chuyện, hắn đã quên không hỏi một câu đây là những gì Cận Liễu Liễu muốn sao?

Im lặng một lúc lâu, Cổ Vưu Chấn không lặng lẽ bái biệt Cận lão cha đi ra khỏi phòng.

Cận Liễu Liễu và Cận gia tẩu tử đều đã không đứng cạnh cửa, hắn đi được vài bước, nhìn sang hiên nhà chính chợt thấy Cận Văn Hiên đang ngồi trên mặt đất, chăm chú nhìn Lê Tuyền đang dùng đao đẽo cái gì đó.

Đến gần mới phát hiện là cái chong chóng của Cận Văn Hiên bị hỏng rồi, Lê Tuyền tìm một thanh gỗ đến dùng dùng chủy thủ của mình làm cho hắn một cái khác.

Cổ họng Cổ Vưu Chấn đột nhiên nghẹn lại.

Để đến được ngày hôm nay, để có thể hoàn thành tâm nguyện trong thời gian tranh quyền đoạt thế hắn đã bỏ lỡ lúc Cận Văn Hiên sinh ra, bỏ lỡ lúc hắn bi bô tập nói, bỏ lỡ hắn tập tễnh học đi, thậm chí còn chưa bao giờ ôm hắn một lần.

Hắn hiện tại có cái tư cách gì mà đến chỉ bằng một câu “Đây là con ta” sẽ khiến cả nhà cam tâm tình nguyện yên tâm giao Cận Liễu Liễu và Cận Văn Hiên vào tay hắn?

Dựa vào cái gì?

Dựa vào lời thề non hẹn biển của hắn?

Lê Tuyền nhìn thấy hắn, liền đứng lên: “Cổ đại nhân.”

Cổ Vưu Chấn phát giác bản thân không thể nói lời nào chỉ có thể miễn cưỡng gật gật đầu.

Cận Văn Hiên đang ở bên cạnh thúc giục : “Tuyền thúc, Tuyền thúc, nhanh chút, nhanh chút.”

Lê Tuyền cúi đầu cười với: “Hảo hảo, ta làm đây.”

Nói xong hắn liền đứng như vậy tiếp tục gọt thanh gỗ.

Ở đầu kia, kia Cận gia tẩu tử đang đi tới trong tay còn bưng hai chén đồ ăn nóng hầm hập không biết là cái gì.

Thấy Cổ Vưu Chấn nàng có chút kinh ngạc, vội cười nói: “Ai nha, Cổ… cái này, ngươi đi a.”

Nàng đưa hai cái chén trong tay cho Lê Tuyền: “Tuyền tử, ngươi ăn một chén, còn có một chén ta để ta cho Văn Hiên ăn. Cũng hơn nửa ngày rồi ngươi cũng chưa có ăn gì.”

Lê Tuyền nhìn Cổ Vưu Chấn, cười nói: “Không có việc gì đâu, ta không đói bụng, người cho Văn Hiên ăn trước đi ta ăn sau. Khách nhân còn chưa đi sao có thể không phép tắc ăn uống chứ?”

Cận gia tẩu tử cười: “Ngươi mới vừa bổ xong rất nhiều củi, nhất định rất đói bụng, mau mau ăn đi cho nóng. Cổ… Cổ công tử muốn ăn gì ta sẽ đi làm một chút, nơi này thô lậu sợ là… sợ là không hợp khẩu vị.”

Cổ Vưu Chấn phát hiện rốt cuộc bản thân không chịu nổi nữa.

Đây là một gia đình đầy đủ, một một gia đình đầy đủ và ấm áp, ngay cả Lê Tuyền cũng là người trong nhà.

Còn hắn chỉ là khách nhân.

“Ta có thể ôm Văn Hiên một cái không?” Cổ Vưu Chấn bỗng nhiên mở miệng.

Cận gia tẩu tử sửng sốt một lát, lập tức định thần lại: “Đương nhiên có thể, đương nhiên có thể.”

Cổ Vưu Chấn vén áo bào ngồi xuống, nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn linh động đáng yêu của Cận Văn Hiên: “Văn Hiên, nào, để cho đại thúc ôm một cái.”

Bởi vì Cận Văn Hiên lớn lên nhu thuận xinh đẹp, mọi người trong thôn đều yêu thích cũng thường có người ôm hắn đi chơi bởi vậy cũng không sợ người lạ liền giang hai tay ngắn ngủn đi về phía Cổ Vưu Chấn.

Cổ Vưu Chấn run run, thật cẩn thận ôm lấy tiểu tử tròn mập kia vào lòng.

Ấm áp, mềm mại, còn có một loại cảm giác rất nhỏ kỳ lạ nảy lên trong lòng hắn.

Yết hầu hắn lại một lần nữa nghẹn lại.

Một lát sau, hắn buông Cận Văn Hiên ra, chậm rãi đứng lên  nhìn về phía bức tường bên cạnh giếng một chút.

Hắn biết Cận Liễu Liễu đang đứng ở đó, bởi vì hắn thấy một góc váy màu xanh nhạt nhẹ nhàng rung động bên góc tường.

“Liễu Liễu, ta đi đây.”

Lời còn chưa dứt, người đã đi.

Những người đến xem náo nhiệt cũng dần dần không có bóng dáng hết thảy đều giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 53 – Chương 53.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s