Ra tường ký – Chương 54 – Chương 54.1


Chương 54.1: Phong ba ( 1)

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Một tháng sau khi chuyện này qua đi, Cổ Vưu Chấn quả thực không tiếp tục tiếp cận Cận gia. Nhưng trong thôn những lời đồn đại lại nổi lên bốn phía, bất quá người Cận gia luôn luôn sống rất an phận mọi người cũng chỉ bàn tán một chút thôi.

Một ngày, A Bảo cùng A Bối tan học từ học đường trở về không vào thư phòng đọc sách tập viết như mọi ngày mà là rầu rĩ không vui đi đến nhà bếp.

Cận Liễu Liễu đang ở nhà bếp nấu cơm chiều, vừa nấu xong một bát rau khô xào thịt nhìn thấy hai đệ đệ đi vào nàng nhẹ nhàng cười: “Sao lại chạy đến đây? Đã đói bụng chưa, trong phòng có điểm tâm đó. Hôm qua Tuyền ca ca mới đưa tới là bánh của lão Vương trên trấn làm, các ngươi đều luôn luôn thích ăn.”

Nói xong, nàng quay người lại chuẩn bị tiếp tục xào rau nhưng thấy hai đệ đệ vẫn đứng ở cửa nhà bếp không nhúc nhích, lại nói: “Ôi chao? Có chuyện gì vậy? Không muốn ăn bánh sao? Vậy cũng được, hôm nay tỷ tỷ cho hai người các ngươi ăn vụng. Nào nào, mỗi đứa ăn một hai miếng thịt rồi đi đọc sách đi.”

A Bảo nhẹ nhàng mở miệng: “Tỷ tỷ, chúng ta tới không phải muốn ăn vụng.”

“Vậy thì làm sao vậy? Hôm nay bị phu tử mắng à? Ta thấy các ngươi luôn luôn thức khuya học bài mà. Có phải ở học đường bị phu tử giáo huấn hay không?”

A Bảo lắc đầu, không nói lời nào.

“Di? Sao hôm nay lại kỳ quái vậy.” Động tác trên tay Cận Liễu Liễu không ngừng lại đem rổ cải trắng đã rửa sạch đổ vào nồi, dùng sức đảo: “Các ngươi rất hiếm khi giống hôm nay. Vừa có vẻ bất an, cũng không đi đọc sách, có phải có cái gì muốn nói với tỷ tỷ hay không?”

Hiện tại A Bảo đã rất cao, nhưng khi cúi đầu đứng ở cửa lại giống như một đứa trẻ vậy.

Ngừng một hồi lâu, Cận Liễu Liễu đã xào xong cải cho ra đĩa, A Bối mới không nhịn được ấp a ấp úng mở miệng nói: “Tỷ tỷ, chúng ta, hôm nay chúng ta đánh nhau.”

Cận Liễu Liễu hỏi: “Vì sao lại đánh nhau?”

“Hàng ngày ta và ca ca đều bị bọn họ chê cười.”

Cận Liễu Liễu sửng sốt một chút, đem đĩa cải trắng bày lên bàn, xoay người, nhìn nhìn bộ dáng ủ rũ của A Bảo, A Bối, nói: “Có phải vì chuyện của tỷ tỷ hay không?”

Hai người do dự một lát rồi gật đầu.

Nguyên lai từ khi Cổ Vưu Chấn tới mỗi ngày hai huynh đệ tới học đường luôn bị những đứa trẻ khác lén lút chỉ trỏ sau lưng.

Thường thường đứng phía xa có thể thấy có mấy người tụ tập nói nhỏ, nhưng khi nhìn thấy hai huynh đệ đến gần lại lập tức dừng đề tài lại tìm chuyện khác để làm.

Dù sao A Bảo, A Bối cũng chỉ là hai bé trai, tuy rằng cảm thấy có chút áp lực nhưng người ta lại không nói thẳng vào mặt bọn họ nên đành phải cứ chịu đựng như vậy, hàng ngày bình thản đến lớp.

Nhưng hôm nay, khi phu tử bảo bọn họ làm một bài thơ, bình thường thành tích ở học đường của A Bảo tuy rằng không xem như số một số hai nhưng mỗi lần cũng đều được phu tử khích lệ.

Đặc biệt hôm nay, hắn làm một bài thơ tả cảnh xuân làm cho phu tử mặt mày hớn, rất vui vẻ khích lệ hắn thêm mấy câu.

Lúc tan học, A Bảo còn đang cao hứng vẫn cùng một bạn cùng trường khác có quan hệ tốt nói chuyện không ngừng.

Vừa vặn bị Tần Nghiệp ngồi phía trước hắn nghe thấy. Tần Nghiệp bình thường rất chú tâm đọc sách, vì thế luôn được mọi người khen ngợi.

Hôm nay bị A Bảo giành hết nổi bật, hắn đã có chút mất hứng, bây giờ lại nghe thấy A Bảo không ngừng khoe với người khác trong lòng không khỏi có chút vị chua vì thế đã nói ra không ít lời khó nghe.

“Cận Nhạc Bảo ngươi đọc sách cũng thật lợi hại a. Thật giống như đọc thuộc từ trong sách ra. Bất quá cũng đúng thôi, dù sao tỷ tỷ ngươi đến cả Thượng Thư đương triều cũng thông đồng được, sau này nhất định sẽ mua công danh tốt cho hai huynh đệ các ngươi. Không giống với bọn ta gian khổ học tập mười năm cũng không nhất định có thể thi đỗ tiến sĩ. Ai! lại nói tiếp, ta thật đúng là hâm mộ hai huynh đệ các ngươi a. Ngươi nói xem sao mẫu thân ta lại không sinh cho ta một tỷ tỷ tốt như vậy chứ? Nếu ta có một tỷ tỷ giỏi dụ dỗ người như vậy thì ta còn phải đọc sách làm gì a, bảo tỷ tỷ của ta đi thông đồng với vài vị quyền quý trong triều sau này nhất định sẽ tiền đồ vô lượng ! Ha ha ha ha!”(tiền đồ không không tính nổi)

A Bảo giận run người vung tay đấm vào mặt hắn.

Xưa nay Tần Nghiệp luôn ỷ vào phụ thân mình là hào phú, thành tích của bản thân cũng tốt, hiện tại tuy rằng sợ mình không thể đánh lại A Bảo cao lớn hơn nhưng vẫn cố gắng trấn định, không sợ chết nói: “Ngươi đánh đi, ngươi đánh đi! Ta biết nhà các ngươi có quan hệ với đại quan! Nhưng ta cho ngươi biết, ta không sợ ngươi! Cứ đi nói với cây đại thụ nhà các ngươi đi! Ta cũng không sợ ngươi! Quen biết được đại quan thì rất giỏi a! Có thể tùy tiện đánh người a! Ngươi đánh đi, ngươi đánh đi!”

Nắm tay của A Bảo dừng ở giữa không trung, không đánh vào mặt hắn.

Tần Nghiệp cười ha ha, nói thẳng: “Hừ, quen biết đại quan thì như thế nào? Biểu thúc của ta cũng là quan to ở kinh thành! Người đó là biểu thúc ruột của ta! Không giống nhà các ngươi, không phải chỉ là nữ nhân nuôi ở ngoại trạch sao? Thật đúng là cho rằng mình đã trở thành phu nhân?”

“Phanh!” Một tiếng, chỉ thấy đầu Tần Nghiệp bị đánh mạnh ra phía sau, ngay sau đó cả người bị một sức mạnh lớn đẩy ngã, tứ chi chổng lên trời.

A Bảo đang kinh ngạc không biết chuyện gì xảy ra, đã thấy A Bối tức đến mặt đỏ bừng nắm tay phải đỏ ửng lên.

Từ khi A Bối sinh ra đời đến nay, bởi vì Cận gia tẩu tử bận việc không có thời gian nên phần lớn thời gian đều do Cận Liễu Liễu chăm sóc hắn.

Tới tận khi năm tuổi, cũng vẫn là Cận Liễu Liễu mặc quần áo cho hắn, chải đầu cho hắn, lại còn nhường một nửa phần bánh cảu mình cho hắn.

Ở trong mắt A Bối, Cận Liễu Liễu là tỷ tỷ, cũng là mẫu thân, hiện tại có người hắt nước bẩn vào tỷ tỷ hắn trước mặt bao người như vậy, hắn là người đầu tiên không nhịn được.

“Ngươi đừng tưởng rằng mình có gì đặc biệt hơn người! Không phải là đọc sách thôi sao! Không phải là trong nhà đồng tiền dơ bẩn thôi! Ta nói cho ngươi biết, lần sau nếu ngươi còn dám nói xấu tỷ tỷ của ta, ta liều mạng với ngươi!” Hai mắt A Bối đầy lửa giận trừng trừng nhìn hắn.

Tần Nghiệp chỉ sợ A Bảo cao lớn hơn hắn, nhưng hắn không sợ A Bối vóc người vẫn còn nhỏ, hắn thân thủ sờ cái mũi sớm đã không có tri giác, không nghĩ rằng vừa đụng tay đến đã thấy máu.

Đầu óc Tần Nghiệp choáng váng, hổn hển một chút đứng lên, định liều mạng với A Bối.

Tất nhiên là A Bảo muốn che chở đệ đệ, vì thế liền đánh nhau với Tần Nghiệp, nhưng Tần Nghiệp cũng không phải kẻ dễ bắt nạt gọi thêm vài người bạn có quan hệ tốt đến như ong vỡ tổ đánh tới huynh đệ Cận gia hai.

Tuy rằng hai người đánh lại mấy người nhưng vì bình Thường A Bảo, A Bối vẫn cùng Lê Tuyền học một chút võ công, A Bảo lại cao lớn hơn một chút so với người bình thường, vì thế một lát sau đã chiếm thượng phong, đánh cho mấy người mới được gọi thêm đến kia mặt mũi bầm dập.

Tần Nghiệp đương nhiên không chịu thua lợi dụng lúc mọi người đang hỗn loạn ẩu đả chạy đi tìm phu tử cáo trạng trước.

Phu tử cũng không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi hắn đi vào học đường đã thấy mấy người bên trong mặt mũi bầm dập, mà hai huynh đệ A Bảo, A Bối lại lông tóc vô thương. Vì thế hung hăng dùng thước đánh vào lòng bàn tay mỗi người bọn họ hai mươi cái, còn bắt bọn hắn phải nói với người nhà đến nhà xin lỗi mấy người bị đánh mới cho phép trở lại học đường đi học.(không sao cả)

Cận Liễu Liễu nghe xong câu chuyện, vội vàng khẩn trương kéo A Bảo, A Bối kéo ra chỗ sáng xem xét một lượt từ trên xuống dưới, thấy hai người ngoài quần áo bị bẩn một chút nhưng cũng không có vết thương mới yên lòng.

A Bảo sợ nói chuyện trong sân bị Cận lão cha nghe thấy lại kéo Cận Liễu Liễu vào nhà bếp.

One thought on “Ra tường ký – Chương 54 – Chương 54.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s