Ra tường ký – Chương 58 – Chương 58.2


Chương 58.2: Hiểu lầm (1)

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cận Liễu Liễu nghe xong cười không ngừng: “Tam Nương ngươi cũng thật là khiến người ta yêu quí nha.”

“Cũng không phải sao. Dù sao nam nhân đều muốn đi ra ngoài lêu lổng không bằng hãy đem bạc đưa tới cho ta. Bất quá ngươi yên tâm, vị thiên thượng có địa hạ vô Cổ đại nhân kia rất ít khi đến chỗ ta. Cho dù là đến cũng chỉ là đưa khách tới, uống chút rượu rồi trở về, chưa bao giờ muốn cô nương nào hết. Đã lâu như vậy ta còn tưởng rằng hắn muốn xuất gia làm hòa thượng chứ.”

Cận Liễu Liễu biết ở trước mặt mình Hứa Tam Nương ăn nói cũng có chút cố kỵ, bởi vậy cũng không cảm thấy ngượng ngùng. Chỉ thình lình nghe đến Cổ Vưu Chấn lại có chút ngây người.

Quả nhiên đến kinh thành liền không tránh khỏi thường xuyên nghe thấy động tĩnh về người này đi.

Thật giận, thật sự là đáng giận! Thật tốt mà, cái gì mà tiêu diệt? Khiến cho người nhà bọn họ không thể an bình không nói, hiện tại Lê Tuyền an nguy ra sao cũng hoàn toàn không biết.

Cũng may Hứa Tam Nương lại rất nhanh thay đổi đề tài, nói lên những khách nhân khác đến trong điếm uống rượu sau đó phát sinh những chuyện thú vị, lại khiến cho Cận Liễu Liễu kể về chuyện thú trong nhà mình.

Hai người ở trong phòng nói nói cười cười, bỗng nhiên hạ nhân đến gõ cửa nói Cổ đại nhân đến rồi.

Cận Liễu Liễu sửng sốt, Hứa Tam Nương lại cười khanh khách đi ra ngoài, nói: “Hắn tới cũng thật nhanh nha.”

Cận Liễu Liễu vốn không muốn gặp, nhưng Hứa Tam Nương đã chạy ngay ra ngoài đón Cổ Vưu Chấn vào: “Ôi Cổ đại nhân, đã lâu không gặp ngươi, không nghĩ tới đến đây lại được gặp. Thật sự là khách ít đến nha.”

Cổ Vưu Chấn nhìn thấy Hứa Tam Nương có chút hụt hẫng chỉ có thể bày ra vẻ mặt căng thẳng không nói lời nào.

Hứa Tam Nương nói: “Ngươi dùng kiểu cách nhà quan đối đãi với ta tuy rằng ta không sợ. Nhưng cần phải nói con gái ta ở trong phòng kia nhìn thấy vẻ mặt này thì ta cũng không nói trước được điều gì nha.”

Cổ Vưu Chấn trong lòng dở khóc dở cười, nhưng phải bày ra khuôn mặt tươi cười đi theo Hứa Tam Nương vào phòng.

Đã thấy Cận Liễu Liễu ngồi ở dựa vào nhuyễn tháp dưới cửa sổ, cái cổ trắng hơi cúi xuống, đôi mắt to nửa khép nửa mở nhìn xung quanh phòng, cố ý không nhìn hắn.

Trong lòng hắn đột nhiên có cái gì đó dâng lên thật giống như chung quanh bôn ba cuối cùng cũng tìm thấy ánh dương.

Cái cảm giác an tâm và kích động, lại từ từ nảy lên trong lòng, chỉ sợ hai ba câu cũng không cách nào nói hết được.

“Liễu Liễu, ngươi đến. Trên đường có khỏe không? Có bị gió lạnh không?” Lời nói tựa như không thể khống chế được tự nhiên mà từ miệng hắn xông ra.

Cận Liễu Liễu không có trả lời hắn, chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên, nói với Hứa Tam Nương: “Tam Nương, ta có mấy câu muốn hỏi Cổ đại nhân một chút.”

Hứa Tam Nương gật đầu hiểu ý: “Được, ta đi kêu hạ nhân chuẩn bị cơm chiều, thuận tiện đến hỏi phụ mẫu ngươi xem muốn ăn cái gì. Các ngươi chậm rãi tán gẫu.”

Nàng đi ra khỏi phòng còn thuận tay đóng cửa lại.

Cổ Vưu Chấn đi vài bước đến chỗ nhuyễn tháp ước chừng cách bốn năm bước lại dừng lại, không dám bước về phía trước. Bất quá từ trong ánh mắt mãnh liệt có thể thấy được, hắn là thực hy vọng có thể bước lên phía trước một ít .

Nhưng hắn không dám.

“Liễu Liễu, lần này chuyện xảy ra đột ngột khiến các ngươi bị kinh hách rồi. Không nghĩ tới trong một thôn trang nhỏ an tường như vậy cũng có người tới mật báo. May mắn được bọn Cổ Uy phát hiện đúng lúc, mang theo các ngươi đi trốn kịp thời mới có thể tránh được phiền toái. Nhưng cũng khiến các ngươi vất vả một phen, phụ thân ngươi thân mình không tốt, còn phải bôn ba mấy ngày. Ngươi cùng Văn Hiên có khỏe không? Hắn tuổi còn nhỏ không biết có không hợp khí hậu hay không?”

Cổ Vưu Chấn nói liên miên cằn nhằn không thôi, vừa nhìn thấy Cận Liễu Liễu trong lòng hắn giống như là chôn dấu thiên ngôn vạn ngữ, nói không ngừng như mấy bà nội trợ.

Cận Liễu Liễu nghe hắn nói nửa ngày cũng không một chút hồi âm, vẫn cúi đầu như cũ nghịch tay  như đang tinh tế đánh giá vòng ngọc trên cổ tay.

Bất giác Cổ Vưu Chấn cảm thấy xấu hổ, bất quá hắn đã sớm dự kiến được thái độ như vậy cho nên hắn chỉ mỉm cười tự giễu, liền tiếp tục nói: “Văn Hiên đâu?”

Cận Liễu Liễu không nói gì, vươn ngọc thủ mềm mại, thon nhỏ như măng mùa xuân một cái, chỉ về phía phòng ngủ.

Cổ Vưu Chấn cười nói: “Đang ngủ? Ta có thể đi nhìn hắn một cái không?”

Cận Liễu Liễu từ chối cho ý kiến, Cổ Vưu Chấn ngừng trong chốc lát, thấy trên mặt nàng cũng không viết hai chữ “Không được”, liền tự nhiên đi đến bên giường.

Cận Văn Hiên ngủ thật say sưa, tứ chi tùy ý vung loạn trên giường, một cánh tay nhỏ bé vươn ra khỏi chăn, trên mặt mang theo ý cười ngọt ngào.

Đáy lòng Cổ Vưu Chấn hiện lên một nỗi lo lắng, một sự lo lắng bất khả tư nghị.

Cho dù là cốt nhục của mình, nhìn hắn ngủ khóe miệng nhễu ra một giọt nước miếng, nhìn thế nào cũng thấy thật đáng yêu.

Từ khi biết Cận Liễu Liễu có đứa nhỏ, hắn vẫn thường tự nói với bản thân hắn đã là cha rồi. Nhưng phải thế nào thì mới có thể là một người cha tốt thì hắn cũng rất mơ hồ không hiểu rõ lắm.

Nay nhìn con mình ngủ say sưa, hắn bắt đầu cảm thấy mình đã là một người cha rồi. Bất quá người cha như hắn vẫn còn chưa được mẫu thân đứa nhỏ thừa nhận thân phận.

Nghĩ đến đây, hắn vươn tay nhẹ nhàng chạm vào hai má núng nính thịt của Cận Văn Hiên, khinh thủ khinh cước (nhẹ tay, nhẹ chân) đi ra phòng ngủ. Trên mặt hắn hãy còn mang theo nụ cười thỏa mãn: “Văn Hiên ngủ thật say xem ra trên đường nhất định là mệt muốn chết rồi.”

Lúc này Cận Liễu Liễu mới nói chuyện : “Mới đến kinh thành thấy cái gì cũng mới mẻ chơi đùa quá nhiều cho nên mệt mỏi.”

Cổ Vưu Chấn cười càng vui vẻ : “Tiểu tử này thật sự là bướng bỉnh. Bình thường một mình nàng chiếu cố hắn nhất định là rất mệt đi.”

Cận Liễu Liễu không cười, chỉ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Cổ Vưu Chấn một cái, trong ánh mắt lạnh lùng thản nhiên như là ẩn giấu một khối băng vậy.

Trong lòng Cổ Vưu Chấn có chút tư vị không vui, phải nói rằng hắn hắn đã vô cùng cẩn thận. Hắn cũng không muốn cả nhà bọn họ đi đường xa mệt nhọc đến kinh thành, hắn cũng không muốn để Cận Liễu Liễu phải thấy hắn người bị nàng hận, không phải sao?

Nhưng việc này là bất đắc dĩ không phải sao?

Xảy ra chuyện như vậy, bọn Cổ Uy cũng không kịp trở về nghe chủ ý của hắn mang theo bọn họ đi, đúng là ba mươi sáu kế đi vì thượng kế (ba mươi sáu kế chạy là thượng sách)a.

Dọc trên đường đi hắn cũng đã phải tăng thêm nhân thủ vài lần, chỉ sợ ở trên đường cả nhà bọn họ gặp chuyện không may, cũng sợ bảo bối nương tử cùng con hắn phải chịu tí xíu khổ cực.

Vừa nghe được tin tức bọn họ đến kinh thành, hắn cơ hồ là lập tức từ trong cung chạy ra một mình ra roi thúc ngựa không phải là hy vọng được nhìn thấy nàng sớm một chút sao?

Cho dù Cổ Vưu Chấn hắn có vạn điều không phải, lúc này hắn cũng không làm cái gì sai đi?

Cho dù Cận Liễu Liễu không thể khích lệ hoặc là cám ơn hắn một hai câu ít nhất cũng có thể nhìn hắn với sắc mặt hòa hoãn hơn?

Trong thiên hạ này, chỉ sợ trừ bỏ Hoàng Thượng cũng chỉ có Cận Liễu Liễu dám đối xử với hắn như vậy.

Bất giác trong lòng Cổ Vưu Chấn có chút ủ rũ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại ít nhất hắn cũng được gặp lại nàng không phải sao?

Vì thế tâm tình lại tốt lên.

“Nhất định là nàng mệt chết đi, ta sẽ không làm phiền nàng nữa. Ta còn có công việc phải làm, ta đi trước. Nếu cần cái gì chỉ cần nói với Tam Nương, nàng sẽ truyền đạt cho thủ hạ ta phái đến.”

Cận Liễu Liễu nói: “Vì sao ngươi lại tìm người tới giám thị chúng ta? Không biết chúng ta đã phạm vào điều gì trong vương pháp?”

Cổ Vưu Chấn có chút kinh ngạc: “Liễu Liễu, sao nàng lại nói như vậy? Ta chỉ sợ nàng gặp chuyện không may, muốn bảo vệ…”

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 58 – Chương 58.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s