Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 1 – Chương 1.1


Chương 1.1

Edit: Kally

Sẽ chú ý đến hắn, bởi vì người  này thật ngốc đến không thể ngờ được.

Học kỳ mới bắt đầu, lúc ấy mới nghe nói, học đệ mới là một bảo bối khôi hài, lúc ấy cô cũng không để trong lòng, cho rằng là những tên nhóc ngây thơ cố ý làm trò để tán gái, cũng nghe bạn học nói, hắn rất suất ( đẹp trai), chỉ tiếc……..

Cô không  có nghe ra ý vị sâu sa trong câu nói đó, mà cô cũng không muốn suy nghĩ sâu sa, những tin đồn linh tinh ở trường, nghe  qua thì coi như xong.

Thẳng đến một ngày  nào đó, gặp gỡ được vừa suất vừa thiên binh( ý nói ảnh là người cõi trên đó) trong truyền thuyết  học đệ năm nhất kia.

Đó là ở trên xe bus, vốn dĩ cũng không có chú ý tới hắn, nhưng  sau đó có một đám hành khách đi lên, đám đông bắt đầu chật chội. Vốn dĩ ngồi ở trên ghế đại nam sinh đứng  lên, nói  với cô gái bên cạnh : “ Tiểu thư, chỗ này cho cô ngồi”

Thật là thủ pháp bắt chuyện cũ rích _ đây là suy nghĩ đầu tiên của cô.

Con người chính là nhờ bộ dáng đẹp mà nổi tiếng, chỉ thấy nữ sinh kia bị nụ cười chói mắt của nam sinh kia mê hoặc đến mặt đỏ bừng, lí nhí nói nhỏ : “ Sao lại không biết xấu hổ như  vậy…..”

“ Không cần khách  sáo, mang thai thời kì đầu phải cẩn thận, không thể động đến thai khí”

Bốp!

Thật không dám nhìn, chỉ thấy cô bé vóc người hơi mập vẻ mặt giận dữ, thật sự tặng cho hắn một cái tát như trời giáng. ( Bó tay!)

Chậc, thực ngốc, chính bản thân mình đã tự hủy đi một cuộc nhân duyên,

Chẳng lẽ hắn không biết, phụ nữ để ý nhất là dáng người, hai là tuổi tác, ba  là diện mạo sao? Người này rốt cuộc là đơn thuần hay không có mắt nha!

Lần thứ hai gặp hắn, là ở bãi  đậu xe  của trường học.

Hắn giống như đang đợi ai đó, nửa người thì dựa vào xe máy, một bên thì lại nghe  tai phone của điện thoại, nhìn từ xa quả thật là cảnh  đẹp ý vui( tưởng tượng: soái ca nghe tai phone, đứng dựa vào xe máy, chậc), nhưng sự cố xảy ra…

Không biết có phải là do hắn dựa vào quá dùng sức hay như thế nào, khiến cho chiếc xe máy ngã xuống, nguyên một đoàn xe nghiêm chỉnh  xếp thành quân bài hiệu ứng, chỉ thấy một đại nam sinh cùng một đống xe máy ngu ngốc ngã thành  một đoàn.

“ Oa, không đỡ được” Hắn đeo tai nghe, lại không chú  ý chính mình theo bản năng la to siêu lớn tiếng.

Cô ngồi xổm trên mặt đất cười trộm, một mặt lại tò mò quan sát tình huống phát triển tiếp theo.

Đại nam sinh vụng trộm nhìn quanh bốn phía, cô cho rằng  hắn sẽ gây chuyện bỏ trốn, ai ngờ hắn lại phủi phủi  quần bò đứng dậy, thực nhận  mệnh đem xe máy từng chiếc từng chiếc  nâng dậy.

Có chủ xe đến đỡ xe, hắn còn thực ngốc giải thích với  đối phương “ Vừa rồi có người làm ngã rồi bỏ chạy, không phải tôi làm ngã, thực sự không phải tôi ……”

Cô thiếu chút nữa cười đến quỳ rạp trên mặt đất.

Lần thứ  ba gặp được địa điểm  là  ở kế bên bãi đậu xe, ngay từ đầu vốn dĩ là một nam sinh đẹp trai như ánh  mặt trời, huýt sáo, một tay quải ba lô, một tay thò vào túi hướng về phía bãi đậu xe đi, sau đó ………

Mò a mò!, một cái vật thể mang tạo hình chuột Mickey khả  ái, màu bạch kim chiếu sáng, rơi ra từ túi tiền của áo khoác, xuyên qua ngón tay hắn …… bùm! Theo hiệu quả của vật rơi tự do, nó rơi  xuống miệng của khe cống.

Rõ ràng khe cống không lớn, vậy mà hết lần này đến lần khác, cái chìa khóa không nhỏ kia cứ rơi thẳng xuống khe cống, vừa đẹp vừa gọn gàng, ngay cả vướng lại một chút cũng không có, hoàn toàn một chút chỗ cứu vãn cũng không để lại cho hắn.

“ Làm sao bây giờ, lại tới nữa!”

Lại?

“ Tao rõ ràng không đem mày quăng lên chơi mà, tại sao mày lại muốn bỏ rơi  tao?”

 Hắn ngồi xuống bên cạnh khe cống, chống gò má thật khóc không ra nước mắt.

Mặt cô muốn ngửa lên rồi lại cúi xuống, thật không biết nên thương hại hắn hay  là một lần nữa vô lương tâm  cất tiếng cười to.

Về sau, cô nhìn kỹ vào bản phân công phục vụ của học sinh mới năm nhất, có một ban rất xui xẻo, bị phân công đến  làm vệ sinh ống cống, sau khi vệ sinh  sinh liên tục, ngoại trừ nước bùn cùng rác ra, còn tìm ra ba cái chìa khóa.

Cô nghĩ, đại khái cũng biết là của ai, cũng triệt để hiểu  rõ tại sao hắn rõ ràng là người có xe, mà vẫn thường gặp phải hắn trên xe buýt. ( Kally: ta bó tay, a này còn dã man hơn ta)

Nhưng cái này cũng không phải là chuyện khôi hài nhất, chuyện tuyệt hơn còn tại phía sau.

Trước cửa trường học có một con đường cái, bắt đầu thi công từ một tuần trước. Hơn nữa, càng đào càng sâu, càng đào càng rộng, học sinh muốn vào trường đều phải đi vòng một vòng lớn, có người ngại phiền toái, sẽ trực tiếp nhảy qua luôn.

Sau đó, trọng điểm tới đây!

Ngày đó, hắn chắc là đang vội vàng đi học đi, cũng rất khoan khoai nhảy đi qua, nhìn xem, tư thế một trăm điểm, đẹp trai đến cực điểm, rồi sau đó. ………. Đông!

Hắn té xuống dưới!

Không sai, cô không có  bị hoa mắt, cô còn dùng sức dụi mắt mấy cái để chứng minh mình không có  nhìn lầm.

Hắn thực không có nhảy qua, mà thẳng tắp nhảy xuống hố luôn.

Cô há hốc mồm, líu lưỡi, kinh ngạc đến quên khép miệng lại. Mà không chỉ có  cô, những công nhân thi công đứng bên cạnh cũng há hốc mồm nhìn hắn.

“ Thật ngoạn mục nha, đúng là ngoài sức tưởng tượng!”

Ông trời của tôi ơi! Tại sao có chuyện mắc cười như vậy chứ? Đây rốt cuộc là thiên binh hay thiên tướng ở đâu ra a?

Thì ra một người ngốc, thật sự là không có  giới hạn. Cô thật tò  mò, rất tò mò, rốt cuộc hắn có thể ngốc đến cỡ nào?

Bởi vì một phần tò mò  này, mà bọn  họ quen biết nhau.

“ Cậu có sao không?” Thanh âm rất dịu  dàng, nhẹ nhàng, cùng với  một cánh tay mảnh khảnh vươn ra.

Đối với Quan Tử Cần mà nói, học tỷ này quả thực là thiên sứ từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ngay  thời điểm hắn tệ hại nhất, lập tức khiến cho hắn cảm động đến nhìn thấy trên đầu cô có vầng hào  quang của thiên sứ.

“ Lên được sao?” Đôi tay ngọc mềm mịn non nớt kia, ngay cả cầm lên cảm giác thật tốt đẹp đến không thể ngờ được.

Thấy hắn một thân nước bùn, còn chủ động nói: “ Tôi ở gần đây, cậu đến chỗ tôi sửa sang lại một chút tốt lắm!”

Ngay cả tâm địa cũng tốt!

Hắn hoàn toàn bị tiếng nói dịu dàng  trời cho mê hoặc, lăng  lăng đi theo đến chỗ ở của cô, mới giật mình lấy  lại tinh  thần.

“ Ê, cậu còn không có  tỉnh ngủ nha?” Nếu không phải  còn có thể  đi lại, cô thật hoài nghi là hắn đang mở to mắt mà ngủ.

“ A”, hắn vò đầu, hậu tri hậu giác hỏi : “ Tôi giờ phải làm sao?”

Phản ứng thật chậm.

“ Đương nhiên là tắm rửa, bằng không cậu cho rằng  tôi  muốn đối với cậu làm cái gì?”

“ Thế thế nhưng là ……..” Hai chữ  tắm rửa nghe thật mập mờ nha ……

Cô mặc kệ  hắn, mở tủ quần áo  lấy ra một cái áo  sơ mi và quần bò so với dáng người  của hắn “ Ừ, chắc là cậu mặc vừa. Phòng tắm ở phía bên tay trái”

Theo bản năng nhận lấy, đi  về phía phòng tắm hai bước mới nhớ tới “ Như vậy không tốt lắm đâu” Một cô gái  độc thân trong tủ lại có quần áo của nam sinh, hơn phân  nữa là của tình  nhân, như vậy sẽ không tạo thành hiểu lầm sao?

“ Kệ, không sao đâu, dù sao  hắn cũng đã chết, để cũng chỉ trưng bày thôi” 

“ A” Hắn thiếu chút nữa bị độ trơn của phòng tắm làm té ngã. Cho nên… cho nên đây là di vật của người chết sao? 

Da đầu hắn đột nhiên nổi lên một trận tê dại. 

“ Phốc” Cô cười phun ra tiếng, thật là dễ thương, cô quyết định rảnh rỗi trêu chọc hắn tiêu khiển cũng không tệ. 

“ Lừa gạt cậu đó, đó là quà mua tặng bạn nhưng hơi nhỏ nên giữ lại, còn chưa có cắt bỏ mạc kìa” 

“ Nha” Lúc này  hắn vào phòng tắm, đại khái xối nước một chút, không đến 10 phút liền thay quần áo đi ra. 

“ Lại đây” Cô mở miệng ra lệnh, muốn hắn ngồi yên, giúp hắn cắt bỏ mạc trên áo “ Vén ống quần lên” 

Kỳ thực hắn không biết làm sao lại nghe lời như  vậy, kêu hắn đi qua liền đi qua, kêu hắn ngồi xuống  liền ngồi xuống, kêu hắn vén ống quần hắn liền ngoan ngoãn để lộ bắp chân, Tiểu Hắc mà ba ba nuôi cũng chưa có ngoan như vậy. 

Bất quá …… nói thật ra hắn cũng không có thói quen cự tuyệt người khác. 

Cô cúi đầu chuyên tâm giúp hắn sát trùng chỗ mắt cá chân, đầu gối bị trầy da, động tác hoàn toàn thuần thục vô cùng. 

“ Cái kia……. bạn  học, bạn  học hệ y tá sao?” Động tác giống như rất quen thuộc. 

“ Không lễ  phép, phải kêu học  tỷ” Ngừng một chút “ Cùng hệ với cậu” 

“ Học tỷ” Nhưng là ……. Cô so ra không lớn tuổi hơn hắn nha….“ Tôi còn thi bảy  năm mới đậu” 

“ A?” Kinh ngạc hơn. “ Chị …….. hai mươi tám tuổi?” Không giống, không giống nha, cô ấy là lấy Lamasia làm ba bữa ăn sao? Bảo dưỡng tốt như  vậy. 

“ Ha ha ha……..” cô cười to  “ Tôi phát hiện cậu thật dễ lừa nha!” 

Toàn thế giới ai cũng nói  vậy, giọng nói hắn rất buồn bực “ Cho nên vừa rồi cũng là gạt tôi?” 

“ Học tỷ cùng với cùng hệ là thật, tôi học năm 3, Quan học đệ” 

Di  “ Làm sao mà  chị biết tôi?” Hắn không có rất nổi tiếng a! cũng không giống với  anh ba, nhân phẩm cùng học vấn đều ưu tú, khí chất xuất chúng, ở trường học là có hơn phân nữa nữ sinh thầm ái mộ. 

Cô nhướng mày, cười như không cười  “ Cậu xác định muốn tôi nói sao?” 

“ Không cần” Lập tức tự hiểu ra, nhục chí rũ xuống bả vai. 

Là chuyện Ô long nhiều lắm ( ô long: trò cười, nhảm nhí), nên nổi tiếng sao! 

“ Cũng hoàn hảo, cậu như vậy nên kích ra tình thương của mẹ của nữ sinh” Cô tự cho đây là lời an ủi nên nói với hắn. 

6 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 1 – Chương 1.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s