Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 33


Chương 33: Đính hôn vui đùa 

Edit: ss gau5555

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Lâm thị đi rồi, năm vị trưởng lão của Phượng thị cùng Phượng Hiên đi ra Từ Đường. Sau khi thương lượng ở trong chính sảnh của chủ trạch, nhất trí đồng ý đi đến Thiên Khải. Toàn bộ giao Phượng Hiên sẽ tự mình bẩm báo chân tướng với tông chủ nhà mình. Đương nhiên, mục đích quan trọng nhất là thương nghị sách lược ứng đối với việc trở mặt lần này cùng Lâm thị.

Thảo luận xong tất cả, Phượng Hiên”xoát” hợp cây quạt lại. Bởi vì do nghi thức mà tạm cách ly cười đến nho nhã lễ độ, ánh mắt liếc về phía đại trưởng lão nói: “Như vậy, trong lúc năm vị trưởng lão rời khỏi Phượng Châu, việc lựa chọn người quản lý mọi việc quan trọng trong tộc thì đại trưởng lão hãy sắp xếp. Bữa tiệc tối lúc đầu an bài sau khi nghi thức xong ở phủ đại trưởng ta nghĩ cũng hủy bỏ đi! Bận rộn nhiều ngày nói vậy các vị cũng mệt mỏi rồi, về sớm nghỉ ngơi một chút đi!”

Phượng Vĩnh Diễm lên tiếng trả lời tiếp nhận nhiệm vụ. Năm người cáo từ. Phượng Hiên đứng dậy. Chính là ý tứ đi theo sát đến cửa chính sảnh, nhìn theo năm người mà thôi. Năm vị trưởng lão đi rồi. Phượng Hiên vẫn bảo trì tư thế, đưa lưng về phía đám người hầu trong chính sảnh, vẫn không nhúc nhích, nụ cười đạm nhã trên mặt kia dần dần mở rộng, xem ra rõ ràng là đang nhảy nhót hoan hô, khuôn mặt họa thủy bỗng nhiên cười xấu xa. Sự tình đã thực hiện được như ý nguyện, chẳng phải nên vui mừng sao? Nếu không phải từ nhỏ đã bị giáo dục không thể hiển lộ ý nghĩ chân thật, thì Phượng Hiên giờ phút này khẳng định sẽ bổ nhào trên mặt đất để hoan hô chúc mừng.

Tự mình vụng trộm vui mừng xong, hắn mở cây quạt ra hiệu để Phượng Địch đuổi kịp, hắn bước chân đi về phía Thu viện. Bởi vì hủy bỏ tiệc tối, hơn nữa hắn còn chưa dùng qua bữa tối. Phượng Hiên muốn trở về nhìn xem bé con ăn chưa, chưa ăn thì sẽ cùng ăn.

Phụng mệnh chiếu cố tiểu Cốc Nhược Vũ. Từ thời khắc bắt đầu chăm sóc bé thần kinh Phượng Tiêu liền buộc chặt gắt gao, giống như có đại dịch, rất sợ chỉ một cái không đúng, chọc cho vị thượng khách nhỏ này khóc. Vậy đến lúc đó sẽ đến phiên hắn nên khóc.

Tiểu Cốc Nhược Vũ lúc Phượng Hiên đi rồi, ngồi ở trên ghế, ngẩng đầu nhỏ lên, mặt không thay đổi nhìn Phượng Tiêu đứng ở một bên. Một lớn, một nhỏ bốn mắt nhìn nhau, yên tĩnh lan tràn. Người nho nhỏ nào đó sau khi nhìn chăm chú đến nổi mỗ đại nhân trong lòng sợ hãi, mới cúi đầu, im ắng chơi đùa với vạt áo của mình. Tuy rằng không biết vạt áo kia có cái gì hay để chơi đùa, nhưng chân cũng không chịu thua kém như muốn nhũn ra. Phượng Tiêu nhẹ nhàng thở ra, lần này so với khóc còn tốt hơn. Ai, hắn đường đường là một nam tử hán, làm sao để chiếu cố tiểu oa nhi a!

Cứ như vậy, sợ thất lễ với tiểu Cốc Nhược Vũ,  Phượng Tiêu tất nhiên sẽ không để cho bé bị  khát bị đói. Đợi khi Phượng Hiên trở về, tiểu oa nhi đã sớm dùng qua bữa tối. Điều này làm cho Phượng Hiên có hơi thất vọng, một người dùng bữa quá cô đơn. Nhưng sau khi thay quần áo xong, Phượng Hiên nghe được tiếng nói ngon ngọt của tiểu Cốc Nhược Vũ kia nói muốn cùng hắn ăn cơm, cảm giác mất mát nháy mắt không cánh mà bay. Phượng Hiên ôm lấy bé con thân thiết, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé một cái.

“Hiên ca ca, cái gì là đính hôn?” Phượng Hiên ăn nhanh cho tới khi nào xong thì thôi, tiểu Cốc Nhược Vũ bỗng nhiên hỏi đến vấn đề này.

“A?Bé con tại sao muốn hỏi cái này?” Nhìn xuống tiểu oa nhi bên người, Phượng Hiên khó hiểu.

“Thúc thúc nói Hiên ca ca là đi đính hôn.” Tay nhỏ bé chỉ vào Phượng Tiêu, hoá ra nguyên do đến từ chính hắn. Phượng Tiêu nhất thời kinh hãi, suy nghĩ từng đáp án đã trả lời tiểu Cốc Nhược Vũ xem có phải là không ổn hay không.

“Nha, đính hôn chính là. . . . . .” Phượng Hiên nghĩ dùng câu nói như thế nào đơn giản nhất để giải thích cho tiểu oa nhi mới ba tuổi nghe hiểu được. “Chính là nam nữ hai người đối với một đoạn thời gian trong tương lai, hoặc là một loại ước định trước khi thành thân.” Uhm, hắn không phải giải thích có chút kỳ quái chứ, bé con có thể nghe hiểu sao?

“Đính hôn phải làm cái gì? Chơi có vui không?”. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn không hề rõ ràng. Hiển nhiên không có nghe hiểu hết, nhưng mà tiểu Cốc Nhược Vũ lại không có truy vấn. Bé con hơn ba tuổi đối với một sự kiện quan trọng đó là có chơi vui không.

“Ha ha!” Rõ ràng nghe thấy bé con bảo bối muốn tìm chuyện vui, Phượng Hiên cười ra tiếng. Một bên ra hiệu ý bảo hắn đã ăn no. Sau khi triệt hạ đồ ăn, ôm lấy tiểu Cốc Nhược Vũ, để bé ngồi ở trên đùi của mình, khuôn mặt tuấn mỹ để sát vào bé cười nói: “bé con muốn chơi đùa sao?”

 

“Muốn!” Nếu chơi vui đương nhiên muốn chơi.

“Tốt lắm, Hiên ca ca ta sẽ cùng bé con chơi trò đính hôn!” Giải thích như vậy mới rõ ràng sáng tỏ, mà nghe hắn nói như vậy tiểu Cốc Nhược Vũ rất là vui vẻ.

Đính hôn, trò chơi? Này, chuyện đính hôn này có thể làm trò chơi? Thiếu chủ là muốn làm sao? Hai hộ vệ nhìn nhau một chút, không hiểu hành vi của Phượng Hiên.

“Đến, đem ngọc bội đến đây.” Phượng Hiên cầm ngọc bội lấy về từ nơi của Lâm Tuyết Thiến nhét vào bên trong áo tiểu Cốc Nhược Vũ. Tiểu oa nhi không nói lời nào, chờ đợi Phượng Hiên an bài kế tiếp.

“Đi, chúng ta đi chọn quần áo. Địch, nghi thức đính hôn hôm nay làm như thế nào ngươi cũng biết, ngươi đi trước chuẩn bị, dựa theo mà làm là được rồi. Sau đó đi theo bé con. Tiêu, ngươi đi theo ta!” Phượng Hiên ôm tiểu Cốc Nhược Vũ đứng dậy.

Không nhìn biểu tình của hai vị tâm phúc như muốn ngất đi. Phượng Hiên chuẩn bị cho tiểu oa nhi một bộ quần áo hỉ phục màu đỏ. Giúp bé thay, sau đó mình cũng thay đổi một thân hỉ phục.

“Đính hôn là việc vui, cho nên phải mặc quần áo màu đỏ.” Phượng Hiên giải thích, bé con nghe xong gật gật đầu, hé miệng cười tỏ vẻ đã hiểu.

“Vậy chúng ta bắt đầu chơi!” Chưa từng coi trọng chuyện đính hôn, Phượng Hiên bởi vì lúc trước việc đính hôn như nguyện bị hủy mà tâm tình vô cùng tốt. Hắn hiện tại nghĩ chơi đùa vui vẻ với bé con, giải thích cặn kẽ cho bé đính hôn như thế nào. Còn nữa, lúc trước mặc dù không có cùng Lâm Tuyết Thiến hoàn thành nghi thức đính hôn. Nhưng mà tiến hành cũng tới 90%, đúng là đoạn trí nhớ không tốt đẹp. Cái loại trí nhớ này đương nhiên phải dùng trí nhớ vui vẻ khoái hoạt lau đi mới tốt!

Kế tiếp, trừ bỏ hai người bên cạnh chỉ có Phượng Địch, Phượng Tiêu, đi theo, không giống lúc trước cùng Lâm Tuyết Thiến khi đó có một số đông người tùy tùng ở bên ngoài. Cái khác hoàn toàn dựa theo nghi thức đính hôn của Thiếu tông chủ Phượng thị mà tiến hành.

 

Lúc bước vào Từ Đường của Phượng thị trong chủ trạch, tâm tình Phượng Hiên hoàn toàn bất đồng với lúc trước. Hắn sung sướng nhìn về bé con bên cạnh. Phát hiện bé đang cố gắng bước qua cửa. Phượng Hiên vui tươi, cười hớn hở, xoay người ôm bé đi vào Từ Đường, đặt ở trên mặt đất.

Hai người dẫm lên đệm cói làm bước tiếp theo, Phượng Địch kéo dài thanh âm hô: “Quỳ —— bái —— tổ —— tiên!”

Phượng Hiên vén vạt áo, liền quỳ xuống, một bên Phượng Tiêu đối với tiểu Cốc Nhược Vũ còn đứng ở nơi nào vẫy tay thấp giọng ý bảo bé cũng quỳ xuống theo đi. Thiên hạ nho nhỏ nhìn Phượng Hiên, thấy hắn quỳ ở nơi đó, liền học theo quỳ gối trên đệm cói.

“Cúi đầu ——! Nhị bái ——! Tam bái ——!” Phượng Địch ở nơi nào đó kêu, tiểu Cốc Nhược Vũ học theo động tác bái của Phượng Hiên.

Đợi hai người sau khi đứng lên. Phượng Địch tay cầm khay, đi đến trước mặt hai người, tiếp tục kêu: “Trao đổi tín vật!”

Phượng Hiên lấy mảnh ngọc của mình đặt ở trên, mà tiểu Cốc Nhược Vũ không biết rõ đứng ở nơi đó nhìn hắn.

“Bé con, đem ngọc bội lấy ra nữa.” Phượng Hiên nghiêng đầu nhìn xuống tiểu oa nhi.

“Nha.” Rốt cuộc đã biết làm cái gì, bé móc ngọc bội ra đặt ở trên khay mà Phượng Địch đang khom lưng bê trước mặt của bé.

Hai miếng ngọc bội trên khay lúc này là chân chính đồng chất đồng màu. Phượng Hiên cầm ngọc bội của nhà trai, lại ý bảo tiểu Cốc Nhược Vũ lấy ngọc bội nhà gái, đợi hai người sau khi đã cầm ngọc bội ở trong tay xong, Phượng Địch hô: “Kết thúc buổi lễ!”

“Bé con, chơi vui không?” Phượng Hiên đem ngọc bội để vào bên trong áo, rồi ôm lấy tiểu oa nhi hỏi.

“Chơi vui!” Hỏi hắn có ý nghĩ gì, thì chỉ có là chơi vui, bé hướng về phía Phượng Hiên  nhoẻn miệng cười. Sau đó cúi đầu vuốt vuốt miếng ngọc bội kia, bộ dạng yêu thích không buông tay.

 

“Bé con thích cái ngọc bội này a?” Thấy thế, Phượng Hiên hỏi.

“Dạ! Xinh đẹp!” Tiểu oa nhi không ngẩng đầu lên trả lời.

“Nếu bé con thích, vậy Hiên ca ca sẽ đưa cho muội!”. Hiển nhiên hắn không coi trọng chuyện đính hôn, càng không muốn để ngọc bội tượng trưng cho phu nhân Thiếu tông chủ ở trong lòng. Bé con yêu quí thích, hắn đã muốn đưa cho bé, không cần lý do nào khác, cũng không quản hai hộ vệ cằm sắp rơi.

“. . . . . .” Tiểu oa nhi nhìn Phượng Hiên, nhìn nhìn lại ngọc bội trong tay, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một vẻ mặt muốn nói lại không dám, “Nương nói không thể tùy nhận đồ của người khác!”

“Hiên ca ca làm sao có thể tính là người khác chứ! Tới đây, đưa cho bé con nha, hãy bảo quản thật tốt, biết không?”. Phượng Hiên đem ngọc bội nguyên bản còn có sợi dây thừng bằng bông đeo trên cổ bé, nhét vào bên trong quần áo của bé. “Bé con, nhớ kỹ nha, không thể nói cho bất luận kẻ nào biết Hiên ca ca đưa ngọc bội cho muội, đây là bí mật của Hiên ca ca cùng muội, phải giữ bí mật!”

Tiểu Cốc Nhược Vũ nghe những lời này của hắn, lại nhìn Phượng Địch cùng Phượng Tiêu ở phía sau. Hiển nhiên bé cảm thấy đã bị người khác biết. Phượng Hiên vì thế bổ sung thêm một câu: “Hai người bọn họ sẽ không nói ra”.

“Dạ, ngoéo tay!” Nhân tố bất an bị bài trừ, bé lập tức đồng ý tay nhỏ bé liền đưa ra ngoài.

Hai người sau khi kéo móc xong, tiểu Cốc Nhược Vũ ách xì một cái. Nhìn bộ dáng rất mệt nhọc. Vì thế, bốn người cùng nhau trở lại Thu viện. Phượng Hiên phái tỳ nữ mang tiểu Cốc Nhược Vũ đi rửa mặt, chuẩn bị để cho bé đi ngủ.

Bé đi rồi, Phượng Tiêu nhịn không được hỏi Phượng Hiên: “Thiếu chủ, chúng ta về sau không phải gọi bé là Thiếu tông chủ phu nhân chứ?”

“A?” Phượng Hiên không rõ nhìn hắn.

 

“Vừa rồi ngài cùng bé hoàn thành nghi thức đính hôn.” Chỉ không có tộc nhân (thành viên trong tộc) ở đây mà thôi.

“Đây chẳng qua chỉ là chơi đùa mà thôi.” Phượng Hiên không cho là thật.

“Ngài còn đem ngọc bội của Thiếu tông chủ phu nhân đưa cho bé!” Đây là mấu chốt trong mấu chốt, Phượng Địch cũng nói xen vào.

“Vậy thì thế nào?” Đính hôn có thể làm cái gì? Hắn (Phượng Hiên) chán ghét đính hôn. Nghĩ đến phụ thân cùng mẫu thân trước đó còn cùng người khác đính hôn hai lần, kết quả vẫn đổi ý, kết quả chính là hại đối phương. Cho nên nói đính hôn căn bản không có ý nghĩa gì! Hắn (Phượng Hiên) tương lai muốn kết hôn với nữ tử sẽ trực tiếp cưới, không cần cái gì đính hôn, lời thề của hắn cả đời chỉ làm một lần, không thay đổi, duy nhất một lần! Hắn chính là cùng chơi đùa với bé con mà thôi. Hơn nữa, hắn trước kia cũng cùng muội tử bảo bối chơi trò thành thân. Chẳng lẽ còn có thể thật sao? Thật là! Hắn sao lại có hai hộ vệ dong dài như thế a? Trong lòng Phượng Hiên không kiên nhẫn, lại không biểu hiện ở trên mặt. Nhưng hành vi của hắn lộ ra là không muốn nói tiếp đề tài này.

Tiểu Cốc Nhược Vũ sau khi rửa mặt xong trở về. Phượng Hiên đã bắt đầu đuổi người: “Đều mệt mỏi cả một ngày rồi, ta lát nữa cũng muốn ngủ, các ngươi hôm nay lui xuống trước đi!” Phượng Hiên ôm tiểu Cốc Nhược Vũ lên giường, đắp chăn cho bé, vỗ nhẹ bé cho bé ngủ.

Lên tiếng trả lời, hai người lui ra. Trước khi đi mắt nhìn Phượng Hiên đang kiên nhẫn dỗ tiểu oa nhi ngủ. Bỗng nhiên có loại  cảm giác hai người rất xứng đôi. Mặc dù bộ dạng tiểu oa nhi chỉ là thanh tú, dung nhan căn bản kém hơn so với chủ nhân nhà mình. Nhưng cũng là loại cảm giác vô cùng thích hợp! Thiếu chủ còn chưa tới tuổi yêu đương, còn tiểu oa nhi này lại tiếp tục ngốc nghếch. Sớm hay muộn thì thái độ của thiếu chủ đối với bé cũng không giống người thường, sẽ chuyển biến thành một loại tình cảm khác, trong tâm hai người khẳng định…

Giờ này khắc này, việc hôn nhân tương lai của nữ nhi nhà mình Cốc Lương Thừa cùng Mai Bình hoàn toàn không biết. Tương lai luôn muốn cho Thiếu tông chủ nhà mình đính hôn lại bị chuyện này dằn vặt đến phát điên. Các trưởng lão Phượng thị cũng không biết. Bọn họ căn bản cũng không biết, không hiểu được hàm ý không coi đính hôn là thật của Phượng Hiên cùng Tiểu Cốc Nhược Vũ. Hai người theo ý nghĩ nào đó thì cũng là đính hôn rồi! Tiểu oa nhi là người duy nhất Phượng Hiên cử hành đầy đủ nghi thức đính hôn. 

6 thoughts on “Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 33

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s