Ra tường ký – Chương 70 – Chương 70.1


Chương 70.1 : Động Phòng

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Một tiếng cười vui sướng vang lên, Quỷ Hồn Hàn Thượng chậm rãi nhẹ nhàng bước đến, một thân áo trắng phiêu dật lộ ra yêu khí nụ cười cũng phi thường quỷ dị: “Liễu Liễu, ngươi niệm Phật có tác dụng sao?”

Cận Liễu Liễu sợ đến phát khóc: “Ta, ta, ta biết mình có lỗi với ngươi, nhưng ta van cầu ngươi buông tha ta đi, bởi vì, bởi vì ta không hại chết ngươi a, hại chết ngươi là người Man Di a.”

Đôi mắt đào hoa của Hàn Thượng đảo vài vòng, rồi lại cười: “Đối với chuyện của ngươi ta không thể an tâm. Uổng ta một đời anh minh, cư nhiên không biết khi mình còn sống đã bị người ta cho đội nón xanh, ngươi nói chuyện này ta có thể cho qua không? Ta thật vất vả mới được đầu thai, lại bị bọn tiểu quỷ chê cười nói ta đời trước bị tiểu thiếp cho đội nón xanh, kiếp sau chỉ có thể đi làm rùa, không thể làm người. Ngươi nói xem ta có thể bỏ qua cho ngươi không? Chính là Cận Liễu Liễu ngươi hại ta ngay cả chuyển thế làm người cũng không được, chỉ có thể đi làm rùa. Ta làm sao có thể nuốt trôi cục tức này, vì thế lại tới nhân gian tìm ngươi tính sổ, tìm ngươi đòi nợ. Ai biết vừa mới đến chợt nghe nói ngươi muốn thành hôn, muốn gả cho tên gian phu kia. Ta bị làm rùa, chỉ sợ là vĩnh viễn đều phải làm.”

Cận Liễu Liễu muốn khóc cũng khóc không được, những lời Hàn Thượng nói khiến nàng không thể nghĩ ra cái gì chống đỡ. Nàng thật sự cho rằng bản thân mình đã hại hắn, làm hại hắn không thể đầu thai làm người, kiếp sau phải làm một con rùa.

Nói cách khác vì sao hắn lại không tìm nàng đòi nợ được chứ?

“Vậy ta đây phải làm như thế nào, ngươi mới có thể chuyển thế đầu thai làm người?”

Hàn Thượng cười cười run rẩy hết cả người: “Ta không muốn chuyển thế đầu thai, ta chỉ muốn kéo theo ngươi, kéo ngươi cùng ta xuống địa ngục.”

Cận Liễu Liễu thấy hắn cười tươi như hoa nở, nhưng lời nói ra lại vô cùng khủng bố làm cho nàng dựng hết tóc gáy, tứ chi cũng cảm thấy lạnh lẽo.

Nàng quỳ xuống dập đầu với hắn: “Van cầu ngươi, con ta còn nhỏ, nếu ta đi như vây… đi như vậy, hắn sẽ rất đáng thương a. Van cầu ngươi, chỉ cần không phải cùng ngươi… Cùng ngươi cùng nhau xuống… cái gì, ngươi muốn ta làm cái gì ta đều nguyện ý.”

“Hừ! Con của tên gian phu kia, ta quản hắn chết sống làm gì!” Hàn Thượng khinh thường nói.

Cận Liễu Liễu khóc: “Van cầu ngươi, van cầu ngươi, lúc ấy là ta có lỗi với ngươi, nhưng Văn Hiên của ta vô tội. Ngươi muốn ta làm cái gì cũng được, chỉ cần không phải xuống… xuống…”

Tròng mắt Hàn Thượng lại đảo vài cái: “Ngươi thật sự nguyện ý làm mọi thứ?”

“Thật sự, thật sự!” Cận Liễu Liễu giống như bắt được một tia hy vọng, lập tức tỏ thái độ.

Hàn Thượng nói: “Ngươi không muốn theo ta xuống địa ngục thật ra cũng không khó, nhưng tiểu quỷ kia nói ta không thể đầu thai làm người, chủ yếu là bởi vì ngươi đội cho ta một cái nón xanh. Nếu ta lại có được ngươi, từ nay về sau ngươi thề sẽ thủ tiết cả đời vì ta thì mọi chuyện sẽ không sao hết. Ta có thể thanh thản ổn định đi đầu thai, ngươi có thể thanh thản ổn định chiếu cố đứa  con của ngươi. Về phần thành thân gì đó,ngươi cũng đừng suy nghĩ. Nếu ngươi thành thân, chẳng phải ta sẽ danh chính ngôn thuận mang nón xanh sao, đừng nói kiếp sau ta xem kiếp sau sau nữa cũng phải làm rùa .”

Cận Liễu Liễu hàm chứa nước mắt, tội nghiệp nói: “Không thành thân thì không thành thân. Chỉ là… Chỉ là… Có được là có ý tứ gì?”

Hàn Thượng nghiêng đầu, dùng đôi mắt đào hoa mê đắm nhìn Cận Liễu Liễu áo rách quần manh.

Nàng vừa rồi bởi vì rất sợ hãi cư nhiên không để ý bản thân quần áo không chỉnh, hiện tại bị Hàn Thượng nhìn như vậy nàng mới phản ứng lại, quát to một tiếng hai tay che ở trước ngực.

“Ngươi, ngươi muốn thế nào?” Nàng cả người lạnh lẽo, ngay cả khi Hàn Thượng còn sống nàng đã đánh không lại, hiện tại hắn biến thành Quỷ Hồn nàng liền càng không có hi vọng có thể phản kháng.

Hàn Thượng đắc ý dào dạt nói: “Muốn thế nào? Ngươi cảm thấy ta muốn thế nào? Trước khi chết ta là một kẻ phong lưu đa tình, sau khi đi tất nhiên cũng là quỷ phong lưu. Nơi này chỉ có một mình ngươi và ta, một nam một nữ ngươi nói ta muốn thế nào?”

Cận Liễu Liễu “Ô ô” khóc ầm lên, đây, đây là có chuyện gì a?

Bị người khi dễ còn chưa tính, đây là có chuyện gì?

Bị quỷ áp?

“Động phòng “

Hàn Thượng thấy nàng khóc, trong đôi mắt đào hoa sáng long lanh rất nhanh lướt qua một tia không đành lòng. Hắn bước vài bước đi đến cạnh Cận Liễu Liễu, vừa buồn cười lại không đành lòng nhìn chằm chằm vào nàng.

“Ngươi sợ hãi?”

Cận Liễu Liễu không dám nói lời nào, nàng đương nhiên sợ hãi ! Ai sẽ không sợ chứ?

Hàn Thượng nghiêm trang nói: “Tục ngữ nói một đêm vợ chồng trăm ngày ân ái, ta với ngươi tuy rằng làm chủ tớ nhưng ngay cả một đêm vợ chồng cũng chưa từng làm. Trước đây ta làm người có nguyên tắc, thành quỷ đương nhiên cũng rất có nguyên tắc, chỉ cần ngươi bồi ta một lần chuyện cũ trước đây xóa bỏ.Từ nay về sau ngươi ở nhân gian của ngươi, ta làm quỷ của ta. Như vậy công khai trao đổi trừ bỏ Hàn Thượng ta ngươi không được có người thứ hai.”

Toàn thân Cận Liễu Liễu chấn động, hai mắt trợn to muốn rớt ra ngoài.

Hàn Thượng vẫn không buông tha nàng, bỗng nhiên vươn người tới hét lớn một tiếng: “Ngươi không muốn?”

Cận Liễu Liễu “A” một tiếng kêu lên: “Nguyện ý, đương nhiên nguyện ý.”

Hàn Thượng cười gian ghé sát lại chút nữa: “Tốt lắm, chúng ta làm việc nhanh một chút, không cần chậm trễ thời gian đầu thai của ta.”

Cận Liễu Liễu đã sợ tới mức tam hồn lục phách đều tiêu tán, không biết mình đang ở đâu trơ mắt nhìn Hàn Thượng càng ngày càng gần, đến tận khi hắn chậm rãi đẩy nàng xuống giường.

“Liễu Liễu a, Liễu Liễu, ngày đó ngươi không muốn theo ta,bây giờ còn như vậy không? Kỳ thật sớm biết có ngày hôm nay lúc trước ngươi cần gì phải thế?” Hàn Thượng vươn một ngón tay thon dài, nhẹ nhàng sờ soạng trên người Cận Liễu Liễu.

Ngay sau đó không ngờ Cận Liễu Liễu hôn mê bất tỉnh.

Hàn Thượng còn chưa kịp gọi nàng một tiếng, chợt nghe thấy bên ngoài sơn động truyền đến một tiếng quát lớn kinh thiên: “Liễu Liễu! Liễu Liễu!”

Hàn Thượng không nhanh không chậm ôm lấy thân thể cứng đờ của Cận Liễu Liễu đặt nàng nằm xuống giường đá, còn mình sửa sang lại quần áo phong độ thong thả bước ra ngoài sơn động.

Chỉ thấy toàn bộ ven hồ Vọng Xuân đầy người ngựa, còn cái người không ngừng la hét tên Cận Liễu Liễu không ai khác ngoài Cổ Vưu Chấn.

Hàn Thượng lắc đầu, trầm giọng hô về phía hắn: “Cổ đại nhân, nếu muốn gặp tiểu giai nhân của ngươi hãy tự mình theo ta vào sơn động. Nếu nhiều hơn một người ta cũng không cam đoan ta sẽ làm cái gì đâu. Còn có bọn thủ hạ của ngươi để cho bọn họ lui về phía sau mười dặm đi, con người ta sợ nhất là tiếng tranh cãi ầm ĩ .”

Nói xong Hàn Thượng lại không nhanh không chậm đi thong thả trở vào trong sơn động ôm cây đợi thỏ chờ Cổ Vưu Chấn.

Bên ngoài sơn động cây cối rậm rạp cho nên tất cả mọi người bên hồ chỉ nghe thấy tiếng, không thấy người. Ngọc Trúc thấy Cổ Vưu Chấn không cần suy nghĩ định thúc ngựa chạy về phía tiếng nói thực khẩn trương ngăn hắn lại: “Thiếu gia, ta thấy vẫn nên cẩn thận một chút, không bằng…”

Cổ Vưu Chấn ngắt lời hắn: “Ta tự có chừng mực, các ngươi hãy làm như lời hắn lui về phía sau mười dặm không được hành động thiếu suy nghĩ.”

“Nhưng… Thiếu gia vạn nhất xảy ra chuyện thì sao?”

“Gia sẽ không dễ dàng bị tính kế như vậy đâu, không nói thêm gì nữa ngươi hẳn là hiểu được.” Cổ Vưu Chấn xoay người phóng vụt đi.

Ngọc Trúc nghe hắn nói xong câu cuối cùng, đã hiểu được ý tứ của Cổ Vưu Chấn là gì âm thầm phái người ở lại bảo hộ xung quanh, không dám dừng lại mang theo mọi người rút khỏi Vọng Xuân hồ.

Cổ Vưu Chấn giục ngựa đến trước sơn động không chút do dự liền xoay người xuống ngựa, cước bộ nhẹ nhàng đi vào bên trong sơn động.

“Rốt cuộc là người phương nào mang nương tử của ta đi có dụng ý gì?” Hắn vừa dứt lời thấy Hàn Thượng hì hì cười nghiêng người bước ra, đầu óc cư nhiên trống rỗng ngây ngẩn cả người.

Hàn Thượng vẻ mặt sung sướng: “Cổ đại nhân, biệt lai vô dạng a.”(đã lâu không gặp)

Cổ Vưu Chấn nghe thấy hắn nói chuyện rất nhanh đã khôi phục lại bình tĩnh, hỏi: “Ngươi là người hay quỷ?”

Hàn Thượng tươi cười như gió xuân: “Cổ đại nhân cảm thấy ta là người hay quỷ?”

“Liễu Liễu đâu?”

“Nga, ngươi nói Liên cơ của ta a, không phải ở trong này sao, nha, ngươi xem.” Ngón tay của Hàn Thượng nhẹ nhàng chỉ về phía giường đá.

Lúc này Cổ Vưu Chấn mới nhìn thấy Cận Liễu Liễu đang nằm trên giường quần áo không chỉnh tề, trên người nàng chỉ còn lại có nội sam rách nát lại đang mê man, ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu Cổ Vưu Chấn rất giống với Cận Liễu Liễu khi tỉnh lại, cảm thấy nhất định là bị người bắt nạt.

Nháy mắt lửa giận hừng hực chạy từ gót chân lên đỉnh đầu, hắn không kịp nghĩ ngợi nắm đấm đã như tia chớp đánh tới mặt Hàn Thượng: “Không quản ngươi là người hay quỷ hôm nay đừng mơ tưởng ra khỏi sơn động này!”

Hàn Thượng đã sớm có chuẩn bị, vì thế ngưng thần tiếp chiêu nhưng Cổ Vưu Chấn đang nổi giận vì thế chiêu thức vô cũng mãnh liệt, khiến Hàn Thượng mang tâm ý trêu chọc sắp không chịu nổi.

5 thoughts on “Ra tường ký – Chương 70 – Chương 70.1

  1. HT thích tự do nên có lẽ đã giả chết để làm VTP.Đành là thấy ấm ức dọa LL nhưg mà vẫn thấy thật quá đáng,rõ ràg là cứng rắn biến LL trở thành thiếp của mìh,trc khi ‘chết’ đã tỏ ra biết sai,thế mà h còn tíh dùg thủ đoạn để có đc LL nữa.Trước h t vẫn k ưa HT,chỉ thích VTP thôi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s