Ra tường ký – Chương 71 – Chương 71.1


Chương 71.1 : Kết thúc

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Chỉ trong nháy mắt, thời gian năm năm lặng yên trôi qua không một tiếng động, mà từ khi Cận Liễu Liễu quen biết Cổ Vưu Chấn đến nay cũng đã mười năm. Mấy năm gần đây sống rất vui vẻ, cả nhà con cháu vui mừng cùng Cổ Bân đại nhân nghênh đón đại thọ bảy mươi.

Người ta thường nói thất thập cổ lai hi, Cổ Bân đã rất già hiện tại đã có con cháu đầy nhà. Bởi vậy vô cũng yêu thích Cận Liễu Liễu người đã sinh cho Cổ gia hai tiểu tử béo mập nên chuyện gì cũng nhất nhất thiên vị con dâu, thường thường một nhà già trẻ liên hợp lại chống đối với Cổ Vưu Chấn, làm cho Thừa tướng đại nhân của chúng ta uy phong bát diện mất hết mặt mũi.

Đúng vậy, vài năm nay Cổ Vưu Chấn rất có số làm quan chỉ mất năm năm đã thăng tới chức Thừa tướng, oai phong nhất đẳng tính là dưới một người trên vạn người, nhưng về đến nhà cũng không hơn một kẻ gặp cảnh khốn cùng.

Trong kinh thành lưu truyền một lời đồn ngay cả tiểu hài tử ở đầu đường cũng biết cũng hiểu được Cổ Thừa tướng úy thê như hổ. (sợ vợ như sợ hổ)

Hơn nữa vị nương tử được xưng là cọp mẹ nhà hắn vẫn là đại mỹ nhân số một số hai trong kinh thành. Có một thời gian nam tử trẻ tuổi trong thành người người cũng không dám thú nữ tử mỹ mạo làm vợ, chỉ sợ sẽ đi vào vết xe đổ của cổ Thừa tướng.( nguyên gốc là rập khuôn theo)

Cổ Vưu Chấn đương nhiên cũng biết trong thành từ trên xuống dưới đều gọi hắn bằng biệt danh “Úy thê Thừa tướng”. Mỗi khi nghe thấy hắn cũng không giận mà còn rất vui mừng, còn thường thường dùng úy thê làm cớ để xin Hoàng Thượng nghỉ ốm vài ngày mang theo cả nhà già trẻ đi ra ngoại ô chơi đùa chơi đùa, rất khoái hoạt.(thừa tướng sợ vợ)

Hắn nay tuy rằng đã ba mươi hai tuổi nhưng thoạt nhìn lại trẻ hơn nam tử cùng lứa không dưới năm tuổi. Hơn nữa dung mạo hắn lại đẹp tựa thiên nhân, nay tuổi tuy lớn nhưng lại mang phong vị già dặn trưởng thành.

Mỗi lần ra cửa chỉ cần bị bọn nữ tử nhận ra là xe của hắn, nhất định sẽ đem ném đủ các loại hoa, trái cây qua. Vì việc này hắn đã phải thay đổi xe ngựa không biết bao nhiêu lần, nhưng cho dù thay xe ngựa như thế nào chỉ một thời gian ngắn vẫn sẽ bị nhận ra cuối cùng đành phải từ bỏ, mỗi ngày đều đã mang về đống lớn trái cây cho đám trẻ nhỏ, người hầu trong phủ ăn cho đỡ thèm.

Gần đây công sự không nhiều lắm, hắn thường xuyên ở trong phủ nói đùa với Cận Liễu Liễu giải buồn. Nay Cận Liễu Liễu đang mang thai lần thứ ba, hiện tại bụng đã rất to đứng ngồi nằm đều ngại không thoải mái, chỉ có biến Cổ Vưu Chấn thành cái ghế dựa mới cảm thấy thoải mái một chút.

“Không biết có chuyện gì xảy ra mà lần mang thai này bụng lại lớn kinh người, chàng nói xem có phải là mang thai đôi hay không?” Tuy rằng đã là cuối mùa thu nhưng Cận Liễu Liễu vẫn ra đầy mồ hôi.

Nàng đẫy đà hơn rất nhiều, nhưng so với những người mang thai khác tuyệt không cảm thấy thân mình nàng béo chút nào.

Không giống mười năm trước khóe mắt đuôi lông mày của nàng đã mang vẻ phong tình hoan không ít, dù là đã có hai con nhưng chỉ cần liếc mắt một cái cũng sẽ khiến nhiều nam tử trẻ tuổi mặt đỏ tim đập không dám nhìn.

Từ khi gả cho Cổ Vưu Chấn đến nay nàng gió thổi không tới mặt, mưa không tới đầu, đến bữa chỉ cần há mồn ăn khiến cho nàng da thịt tinh tế trắng nõn không biết khiến bao nhiêu nữ tử ngưỡng mộ.

Cổ Vưu Chấn đối với nàng tất nhiên là sủng đến tận trời, biết nàng sợ nhất xã giao trừ phi là yến hội của Hoàng Thượng hoặc là vương công quý tộc, bạn tốt chí thân hắn nhất định sẽ không bắt nàng tham dự, để cho nàng ở nhà nhàn rỗi trông con.

Kỳ thật hắn làm như vậy thứ nhất là vì thỏa mãn Cận Liễu Liễu, thứ hai cũng là do tư tâm của hắn. Phu nhân đẹp như vậy thường xuyên mang đi ra ngoài cho người ta ngắm khó bảo toàn sẽ đưa ong bướm tới. Tục ngữ nói không sai thứ tốt vẫn nên cất ở nhà.

Vì thế Cổ đại nhân thành thành thật thật đảm đương nhiệm vụ làm đệm thịt cho kiều thê, vừa đảm đang lau mồ hôi cho Cận Liễu Liễu, vừa nói: “Ta thấy song sinh cũng tốt, tốt nhất là sinh một đôi nữ nhi, trong nhà hai đứa hỗn tiểu tử kia đã ầm ĩ khiến ta đau cả đầu. Sinh nữ nhi nghe lời ít nói, lớn lên lại đẹp giống nàng thì không gì tốt hơn.”

Cận Liễu Liễu dùng tay phải đặt trên bụng nhẹ nhàng vuốt ve, sắp lâm bồn tay chân nàng cũng đã hơi phù lên, nhưng nha hoàn vẫn giúp nàng sơn móng tay đỏ thẩm nhìn vẫn rất đẹp.

“Thật ra ta cũng muốn sinh một nữ nhi, về sau nữ nhi mới chính là tri kỷ của mẫu thân. Bất quá ta vẫn muốn hỏi chàng, Văn Hiên và Văn Khải có gì không tốt?Xem chàng nói kìa, không giống một người phụ thân tốt chút nào.”

Cổ Vưu Chấn cười theo nói: “Ta cũng biết Văn Hiên và Văn Khải rất thông minh lanh lợi, bất quá chúng sắp bị phụ thân làm hư rồi, tuổi còn nhỏ mà đã không nghe lời ta nói.”

“Vì sao bọn chúng không nghe chàng nói nha? Chẳng lẽ không phải bởi vì phụ thân của chúng bận việc tới lúc trời đen kịt thường thường cả đêm đều không trở về, bọn chúng ngay cả gặp cũng không gặp được chàng sao chúng lại phải nghe lời chàng? Đứa nhỏ của ta mệnh thật khổ có phụ thân cũng như không có phụ thân. Ai, ta vậy mệnh thật khổ, bao nhiêu chuyện muốn làm cho tới bây giờ vẫn không thực hiện được.” Cận Liễu Liễu nói xong ngữ khí ủy khuất đến cực điểm.

Cổ Vưu Chấn nghe thấy vậy lại ra đầy mồ hôi, chỉ biết cười ha ha không biết nói sao cho phải.

“Nhớ ngày trước khi chàng muốn thành thân với ta, nói là ta muốn cái gì cũng được, nhưng thành thân rồi thì sao chứ? Ta thấy tất cả đều là gạt người. Ai, chỉ biết trách bản thân là đồ ngốc, tin tưởng chàng. Ta xem mấy ngày nữa ta nên mang theo Văn Hiên, Văn Khải cùng phụ mẫu về quê đi.”

“Bụng nàng lớn như vậy rồi đi đường còn không tiện, còn muốn đi đâu? Liễu Liễu ngoan, đừng đùa ta nữa.”

“Ai đùa giớn với chàng? Nếu chàng không tin hiện tại ta trở về phòng thu thập hành lý sáng sớm mai đi luôn!” Ngữ khí Cận Liễu Liễu phi thường kiên quyết, nói xong đứng lên ngay.

Cổ Vưu Chấn hoảng hốt, lập tức ôm lấy eo Cận Liễu Liễu, vô cùng cẩn thận nói: “Được rồi, đừng lộn xộn, cẩn thận đi quá nhanh động thai khí sẽ có thể khó lường.”

“Động thai khí thì động! Dù sao chàng cũng sẽ không đau lòng ta. Chàng buông ra, ta trở về phòng thu thập hành lý đi.” Nói cho cùng nàng không thể mềm mỏng nữa.

Cổ Vưu Chấn hận không thể chỉ tay lên trời thề: “Được rồi, nương tử ngoan, nàng nói gì ta đều nghe, chỉ mỗi điểm này thôi chỉ sợ toàn kinh thành cũng không có người khác làm được. Ta đối với nàng còn có chỗ nào không tốt sao?”

“Nếu thực chàng tốt với ta làm sao có thể vẫn gạt ta.”

“Này, ta, ta nào dám lừa nàng đâu? Chỉ là cơ hội còn chưa tới, còn chưa tới…”

“Cơ hội? Rốt cuộc khi nào mới tới? Năm năm trước chàng nói chờ một thời gian nữa sẽ từ quan mang theo cả nhà chúng ta già trẻ trở về tòa nhà lớn ở quê. Nhưng đến bây giờ không dám khen, không từ quan còn chưa tính nhưng chức quan còn càng ngày càng lớn. Bây giờ đã làm đến Thừa tướng rồi, sau này chàng còn muốn làm gì nũa? Chờ Hoàng Thượng phong cho ngài làm vương gia khác họ sao?”

“Nương tử ngoan, nàng biết vi phu không phải là người như thế mà.”

“Không phải là người như thế? Vậy thì là loại người gì? Ta thấy chàng chính là bị quyền lực huân(mê) tâm, luyến tiếc buông tha quyền lực. Chàng đã không phải là Cổ Vưu Chấn trước đây rồi.”

“Nương tử ngoan, vi phu cũng muốn sớm ngày từ quan về nhà, mang theo nàng du ngoạn tứ hải. Nhưng trong triều rất nhiều việc có đôi khi ta cũng là thân bất do kỷ a.”(không phải do bản thân quyết định)

Cận Liễu Liễu buồn bã nói: “Ta cũng không phải là người không phân rõ phải trái, nếu hiện tại hôn quân thống trị tham quan ô lại hoành hành, ta tự sẽ không cản trở chàng, chỉ cần có một thanh quan trong triều cũng tốt hơn là khắp nơi đều là chướng khí mù mịt. Nhưng hôm nay Hoàng Thượng thánh minh, tứ hải thái bình, trong triều nhân tài đông đúc, chàng ở lại cũng chỉ như thêu hoa trên gấm, vậy thì ở lại làm gì đâu? Thiếu chàng thì có vấn đề gì chứ?”

Cổ Vưu Chấn thở dài trong lòng, nhưng không thừa nhận cũng không được, lời Cận Liễu Liễu nói rất đúng. Chuyện từ quan này hắn đã đề cập với hoàng thượng không chỉ một lần, nhưng Hoàng Thượng luôn nói thêm một năm nữa rồi nói sau, đến nay đã qua bốn lần một năm rồi.

Ai, hắn cũng không thể làm khác a. Nhưng nếu cứ tiếp tục ở kinh thành không nói Cận Liễu Liễu sẽ mất hứng, phỏng chừng cả nhà mọi người sẽ giúp đỡ nàng chèn ép mình, đến lúc đó chỉ sợ hắn sẽ khó sống nổi.

Phu nhân của hắn tuy nói đã mang thai đến lần thứ ba, nhưng vẫn còn đẹp động lòng người, một đôi mắt đen lúng liếng như giọt nước mặc kệ là cười hay là khóc đều khiến người ta tâm đãng thần di.(nói chung là bị mê hoặc a^^^^^^)

Cái tên Hàn Thượng kia sau khi trêu bọn họ một phen, về sau đến sinh nhật hàng năm của Cận Liễu Liễu nhất định sẽ phái người đưa tới một món đại lễ, lại còn gửi thêm một phong thư tình khiến cho Cổ Vưu Chấn tức giận đến hộc máu.

Người khác không biết đại lễ là của người phương nào đưa tới nhưng Cổ Vưu Chấn biết rất rõ a. Hắn tuy rằng không biết vì sao Hàn Thượng đã chết lại sống lại cũng không dám có hứng thú với điều này, nhưng là có người nhìn chằm chằm vào tiểu kiều thê nhà hắn, hắn thực bất mãn.

Còn có cả Lê Tuyền, tuy nói cũng đã cưới vợ sinh con, nhưng mỗi lần gặp mặt lại nhìn chằm chằm Cận Liễu Liễu ánh mắt ôn nhu như có thể chảy nước ra.

Hừ, nghĩ rằng Cổ Vưu Chấn hắn không nhìn ra manh mối nào sao?

Quả nhiên phu nhân được hoan nghênh nhiều quá rất không tốt, giữ ở trong nhà mà vẫn có nhiều người mơ ước, nếu mang đi ra ngoài rêu rao khắp nơi chỉ sợ sẽ có không ít người đến gây phiền toái.

Đây chính là điều Cổ Vưu Chấn lo lắng nhất, nếu đột nhiên Cận Liễu Liễu mất hứng thật sự mang theo đứa nhỏ về nhà cha mẹ, nhóm đăng đồ tử sẽ bỏ qua cơ hội tốt này sao?

Không nên, không nên! Hắn phải trấn an Cận Liễu Liễu trước, sau đó tìm cơ hội nói chuyện với Hoàng Thượng cường ngạnh từ quan.

“Liễu Liễu a, ta cam đoan với nàng không quá một năm, ta nhất định sẽ từ quan, mặc kệ Hoàng Thượng nói gì ta cũng sẽ từ quan. Nếu Hắn (Hoàng thượng) không đáp ứng ta đã nghĩ biện pháp bắt hắn phải đáp ứng.” Hắn (Cổ Vưu Chấn) chỉ hận không thể giơ tay lên trời thề.

5 thoughts on “Ra tường ký – Chương 71 – Chương 71.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s