Ra tường ký – Chương 71 – Chương 71.2


Chương 71.2 : Kết thúc

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

“Ai, biết có phải chàng lại đang gạt ta hay không.” Cận Liễu Liễu cúi đầu ngữ khí xa cách.

“Lần này, nếu qua một năm còn không thể từ quan nàng muốn mang mấy đứa nhỏ đi chỗ nào ta cũng không ngăn cản.” Cổ Vưu Chấn ôm nàng, hôn lên tóc nàng một cái: “Liễu Liễu, nàng tin ta lần này đi.”

Cận Liễu Liễu sâu kín phun ra một câu: “Ai, không tin thì biết làm sao đây? Chàng chỉ giỏi khi dễ ta.”

“Nương tử ngoan, cho dù ta có gan lớn bằng trời ta cũng không dám khi dễ nàng nha. Ngươi xem ta bây giờ, nàng nói một ta đâu dám nới hai. Hôm nay là sinh thần của phụ thân, côi như là nàng nể mặt phụ thân đi, đừng cáu kỉnh với ta nữa được không?”

Cận Liễu Liễu hừ một tiếng, không trả lời Cổ Vưu Chấn không.

Một lát sau, nghe thấy một loạt tiếng bước chân “Đá đạp đá đạp”, Cận Liễu Liễu lập tức nở nụ cười thật tươi đến thanh âm cũng mềm mại êm tai: “Văn Khải, đi chậm một chút, đừng ngã. Hôm nay mới thay đồ mới dơ sẽ rất khó coi.”

Chỉ thấy một tiểu nam hài phấn điêu ngọc mài mặc một chiếc áo choàng gấm màu đỏ, trên đầu đội một cái mũ đính trân châu vô cùng cao hứng chạy về phía Cận Liễu Liễu, phía sau có ba người chạy theo thần sắc khẩn trương,chỉ sợ hãi hắn vấp ngã.

Cổ Văn Khải nghe thấy thế tinh thần càng thêm hăng hái chạy đến trước người Cận Liễu Liễu đem khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nộn dán lên chân Cận Liễu Liễu, nũng nịu nói nói: “Mẫu thân, ta muốn ăn bánh ngọt.”

Cận Liễu Liễu thân thủ sờ sờ hắn đầu, nói: “Ngoan, sắp đến trưa rồi chốc lát nữa sẽ mở yến hội có thiệt nhiều đồ ăn ngon nha. Hiện tại mà ăn bánh ngọt thì lát nữa không phải sẽ ăn không vô?”

“Nhưng mà, nhưng mà vừa rồi ca ca cũng ăn vụng hai cái bánh sơn tra còn một miếng cũng không chia cho ta.” Cái miệng nhỏ nhắn của Cổ Văn Khải chu lên hiển nhiên là phi thường bất mãn và ủy khuất.

Cận Liễu Liễu còn chưa kịp nói gì, Cổ Vưu Chấn phía sau đã lạnh lùng nói: “Văn Hiên này thật kỳ cục sang năm đã chín tuổi còn tham ăn như vậy!”

Cận Liễu Liễu bất mãn trừng mắt liếc hắn một cái: “Nói không chừng trước đây chàng còn ham ăn hơn, Văn Hiên của nhà ta đọc sách thông minh như vậy ăn có cái bánh sơn tra chàng bất mãn cái gì?”

Cổ Vưu Chấn lập tức cười nói: “Liễu Liễu, ta cũng chỉ nói thế thôi. Nàng đừng nóng giận a, tức giận có thể bị đau bụng đó.”

“Ai u.” Dường như Cận Liễu Liễu rất phối hợp với tình hình kêu một tiếng.

Cổ Vưu Chấn vô cùng khẩn trương, vội vàng nói: “Lại đá nàng? Hay là muốn sinh?”

“Đá một chút mà thôi. Bất quá hôm nay chỉ cảm thấy phá lệ khó chịu, chỉ sợ sẽ sinh sớm.”

Đang nói có hạ nhân đến báo là tân khách đã đến mời bọn họ ra đại sảnh khai yến.

Cổ Vưu Chấn ôm Cận Liễu Liễu đứng lên cẩn thận đỡ nàng, chậm rãi đi ra tiền sảnh.

Cổ Văn Khải vừa nghe nói sắp được ăn vứt hết chuyện bánh sơn tra sau đầu, ngoan ngoãn đem bàn tay nhỏ bé đặt ở trong tay phải Cận Liễu Liễu đi theo cha mẹ ra phía trước.

Đến đại sảnh, chỉ thấy khắp nơi đều treo lụa hồng, trên mặt mọi người đều vui cười hớn hở, nhìn thấy bọn họ đi vào Cổ Bân đang mặc áo dài đỏ sậm cười hết sức sáng lạn.

Phụ mẫu Cận Liễu Liễu và hai đệ đệ đều ở đây, bọn họ ở trông biệt viện của Cổ gia phía Tây Nam cách đây mấy nhà, mỗi ngày đều có thể đến đây cùng Cận Liễu Liễu.

Nay A Bảo cũng đã thi đậu công danh, Cổ Vưu Chấn để cho hắn đến Lại Bộ đi theo Lại bộ Thượng Thư học tập, tương lai tiền đồ khẳng định không xấu.

Hắn hiện tại nhìn rất tuấn tú lịch sự, vừa mới định xong việc hôn nhân, là nhị thiên kim nhà Đinh Thượng Thư Hộ Bộ mà Cận Liễu Liễu đã gặp qua vài lần rất đoan trang xinh đẹp.

A Bối không có duyên với đường làm quan, nhưng lại có tài thi họa nổi danh khắp kinh thành, hắn có biệt hiệu là sơn ngoại nhân, hơn nữa dựa vào họa sơn thủy mà nổi tiếng, mỗi bức họa của hắn ngàn vàng cũng khó mua được.

Hắn ngày thường rất giống Cận Liễu Liễu, nói trắng ra là có vài phần nữ tướng, nhưng đừng coi thường khí chất của hắn, tướng mạo âm nhu như vậy nếu đặt trên người người khác nhất định chính là một tiểu bạch kiểm tầm thường nhưng với hắn lại thêm vài phần thần tiên khí.

Hiện tại Cận lão cha có một con là tiến sĩ, một con là tài tử, nữ nhi lại gả hiển quý khiến cuộc sống của hai phu phụ rất thoải mái, ngay cả sức khỏe cũng tốt hơn trước kia rất nhiều.

Cận lão cha ít hơn Cổ Bân tám tuổi, hai người luôn xưng huynh gọi đệ, không có việc gì làm liền cùng một chỗ dạy hai đứa cháu ngoan đọc sách viết chữ, nếu không thì lại bày một bàn cờ đến khi ăn cơm vẫn không muốn dừng lại.

Hôm nay thọ yến chỉ mời mấy người trong nhà, cậu Cổ Vưu Chấn-Vạn Toàn cũng mang theo con cháu đến mừng thọ. Hắn đã sớm đem điếm đồ cổ giao cho con coi sóc còn mình cũng giống như Cổ Bân ở nhà dưỡng già, trông cháu.

Ba lão nhân gặp nhau tất nhiên là không hết chuyện để nói. Bất quá tán gẫu cũng không ngoài chuyện cháu nhà mình như thế nào, thông minh như thế nào, cháu mình vừa mới học được bản lĩnh linh tinh gì.

Mọi người vừa mới ngồi xuống đã thấy người hầu dẫn vợ chồng Lê Tuyền đi tới. Dường như Lê Tuyền vừa mới từ giáo trường trở về còn mặc một bộ trang phục màu đen, nhưng mặt vẫn như trước mang theo nụ cười sáng lạn khiến người ta thấy thân thiết, trong tay cũng là mang theo bao lớn bao nhỏ lễ vật.

Vài năm nay Lê Tuyền đi Tây Bắc nơi bọn man di tấn công, chiến công hiển hách đã sớm là tướng quân nhất phẩm. Hắn bởi vì cảm kích ân tình chỉ dẫn năm đó của Cổ Vưu Chấn bởi vậy làm việc đều theo ý tứ Cổ Vưu Chấn.

Cả triều đều biết hắn và Cổ Vưu Chấn có giao hảo, cũng bởi vì hắn nắm binh quyền trong tay nên vị trí của Cổ Vưu Chấn mới có thể ngày càng vững chắc.

Phu nhân hắn là nữ nhi của một võ tướng trong triều, thời điểm lúc trước khi hắn còn chưa làm Thượng tướng quân cũng đã rất xem trọng hắn, chẳng những dạy hắn binh pháp còn đem nữ nhi duy nhất của mình gả cho hắn.

Lê phu nhân có dáng người rất cao, bởi vì từ nhỏ đã luyện võ,nên thân thể rất khỏe mạnh lại xinh đẹp, không văn nhược giống nữ nhi bình thường, có vẻ anh khí bừng bừng. Nàng có dung mạo trung tính tính cách hào sảng, khi cười rộ lên trên mặt có một đôi má lúm, rất là đẹp mắt.

Lê Tuyền làm người phúc hậu, sau khi biết Cận Liễu Liễu có chỗ nương tựa tốt cũng không ép buộc khi gặp được Lê phu nhân cảm thấy lúc nàng cười rộ lên như bát vân gặp nguyệt, dần dần có hảo cảm. (mây lành gặp mặt trăng)

Hắn đối xử với nàng rất tốt, tuy rằng phần lớn thời gian đều ở chiến trường nhưng chỉ cần ở kinh thành hắn đều cố gắng làm cho nàng vui vẻ. Lê phu nhân biết chuyện cũ của Lê Tuyền và Cận Liễu Liễu, bất quá nàng xưa nay hào sảng cũng biết hai người nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, vì thế xưa nay đều là thoải mái để cho Lê Tuyền đến Cổ gia thăm Cận Liễu Liễu.

Nàng từ khi gả cho Lê Tuyền lần đầu mang thai đã sinh một nam hài khoẻ mạnh kháu khỉnh, thân thể đặc biệt khỏe mạnh,rất giống phụ mẫu, tuổi còn nhỏ đã đặc biệt thích cười, tất cả mọi người đều thích chúng.

Bởi vậy khi chỉ thấy vợ chồng hai người đến, Cận Liễu Liễu kỳ quái hỏi: ” Sao Phong nhi không tới?”

Lê phu nhân cười đi đến bên cạnh Cận Liễu Liễu, cầm tay nàng, trước nhìn nhìn bụng nàng một chút, mới nói: “Ngày hôm hắn ăn nhiều táo quá, có chút tiêu chảy, ta sợ hắn mệt nên không mang theo để cho bà vú ở nhà chiếu cố hắn.”

“Ai nha, Phong nhi không có việc gì đi.” Cận gia tẩu tử cũng vươn người qua hỏi.

“Không có việc gì đâu, không có việc gì đâu, bất quá chỉ là tiểu hài tử tham ăn thôi, đại phu nói qua hai ngày sẽ không sao.”

“Vậy hai ngày nữa ta mang Văn Khải đến nhà ngươi xem Phong nhi. Ngày hôm qua Văn Khải còn đang nhắc tới hắn, nói muốn cùng Phong nhi đệ đệ chơi trò quan binh bắt cường đạo.”

Lê phu nhân cười: “Ta nhất định sẽ hoan nghênh ngươi tới, bất quá ngươi xem bụng ngươi thế này ta sợ sắp sinh rồi. Ngươi vẫn nên ở nhà đợi thì hơn, để ta mang Phong nhi đến đây chơi.”

“Vậy thì quá tốt a, bằng không Văn Khải nhất định sẽ gây chuyện với ta.”

Mọi người nói chuyện một lát liền chính thức khai tiệc. Đám vãn bối đều quỳ xuống dập đầu mừng thọ Cổ Bân, chỉ có Cận Liễu Liễu bụng quá lớn không quỳ được nên Cổ Bân miễn cho nàng.

Cổ Vưu Chấn vì muốn phụ thân vui vẻ không biết từ đâu tìm được một tảng đá lớn khắc thành hình bát tinh báo tin vui, làm thành cái bồn cảnh đưa cho hắn. Cổ Bân quả nhiên vui vẻ luôn miệng khen con càng ngày càng hiếu thuận.

Lễ vật của Cận Liễu Liễu không tốn bạc nhưng lại rất có thành ý, nàng tặng Cổ Bân một đôi giầy tự tay làm, nhìn qua đã thấy rất công phu, mới nhìn qua chỉ thấy hài làm bằng vải đen, nhưng phải nhìn kỹ mới có thể phát hiện mặt trên dùng là một bức tranh cát tường thêu bằng tơ đen, thủ công phi thường tinh xảo.

Cổ Bân vô cùng vừa lòng đối với con dâu liên tiếp cho hắn ôm tôn tử, tiếp nhận giầy lập tức thay ngay, còn luôn miệng khen giầy này nhẹ nhàng mềm mại Cận Liễu Liễu khéo tay.

Vạn Toàn tất nhiên là tặng đồ cổ, vẫn là nhạc khí bằng đồng Cổ Bân thích nhất nghe nói hiện tại là có tiền cũng khó mua được.

Cận gia có đại họa sĩ ngàn người có một, tự nhiên tặng tranh chữ tự tay viết, bộ tranh sơn thủy này nếu mang ra ngoài bán không có một ngàn lượng nhất định không đụng đến được.

4 thoughts on “Ra tường ký – Chương 71 – Chương 71.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s