Ra tường ký – Chương 71 – Chương 71.3


Chương 71.3 : Kết thúc

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cổ Bân biết Cận gia lão tính tình kỳ quái bình thường ngay cả Cận Liễu Liễu muốn nhờ cũng khó viết ra vài chữ, hiện tại có thể họa một bộ tranh sơn thủy chúc thọ hắn tất nhiên là đã cho hắn mặt mũi rất lớn.

Lê Tuyền đọc sách không nhiều lắm, tất nhiên không hiểu cái gọi là phong nhã gì đó của người đọc sách, nhưng hắn Nam chinh Bắc chiến, kỳ trân dị bảo các nơi đều vơ vét được một ít, dù sao người già đều có phần giống trẻ con, vì thế cũng tặng một món nhạc khí.

Vì có chuyện vui nên tinh thần rất thoải mái, bình thường Cổ Bân là người gầy yếu, hôm nay lại có vẻ như cao lớn cường tráng hơn một chút, mặc kệ là ai kính đến rượu cũng không cự tuyệt.

Cổ Văn Hiên đã hơn tám tuổi rất giống một ông cụ non, đứng ở bên cạnh Cổ Bân rót rượu gắp thức ăn cho ông nội, khiến Cổ Bân vui tươi hớn hở cười toe toét. (nguyên văn là “tiểu đại nhân” nhá)

Cận Liễu Liễu lại biết hắn cũng không phải là hiếu thuận gia gia, hắn biết Cổ Văn Khải đến trước mặt phụ mẫu cáo trạng hắn ăn vụng sợ cha mẹ sẽ giáo huấn hắn, cho nên mới dính chặt bên cạnh gia gia, chỉ cần qua ngày hôm nay, ngày mai cũng sẽ không có chuyện gì.

Hiện tại Cận Liễu Liễu phi thường hài lòng, gả cho nam tử mình yêu không nói, hắn còn đặt nàng nâng niu trong lòng bàn tay sợ rớt, ngậm trong miệng lại sợ tan, yêu thương như vậy chỉ sợ đi bao nhiêu dặm cũng tìm không được người thứ hai.

Phụ mẫu nàng thân thể khỏe mạnh, đại đệ đệ thoạt nhìn con đường làm quan rất thuận lợi, tiểu đệ đệ cũng là tài tử nổi danh cũng là nhân tài hiếm thấy. Ngay cả Cận lão cha cũng nói là do tổ tiên nhà họ Cận tích đức.

Công công đối xử với nàng rất tốt, mặc kệ chuyện gì đều luôn đứng trên lập trường của nàng lo lắng, hai con trai tuy rằng nghịch ngợm nhưng cũng thực thông minh lanh lợi, hiểu được phải tôn kính trưởng bối, càng hiểu được làm sao để cho mẫu thân vui vẻ.

Cả nhà hoà thuận vui vẻ.

Nàng thực thỏa mãn, thỏa mãn ban ngày cười, buổi tối vui, nếu có thể trở lại quê nhà rời xa triều đình sống cuộc sống vô ưu vô lự thì quá tốt.

Không phải Cận Liễu Liễu không hy vọng Cổ Vưu Chấn được thăng quan, hiện tại cũng không lo lắng hắn càng ngày càng uy phong mà bỏ mình. Điều nàng để ý là hắn quá bận, trước khi thành thân tuy rằng cũng biết hắn nhiều việc nhưng sau khi thành thân mới chân chính cảm nhận được.

Cổ Vưu Chấn thường thường vài ngày cũng không thể trở về, mà cho dù có trở lại nàng và bọn nhỏ cũng đã sớm ngủ. Chờ nàng tỉnh dậy hắn đã vội vàng đi vào triều.

Cho dù về nhà cũng vẫn không nói nhiều hơn được mấy câu.

Tuy rằng thành thân đã lâu như vậy nhưng bất quá Cận Liễu Liễu vẫn chỉ là một nữ tử đơn giản, nàng không cầu đại phú đại quý, chỉ cần một nhà hoà thuận vui vẻ, vợ chồng ân ái đã là quá đủ.

Hiện tại tuy rằng gia thế hiển hách nhưng mọi thứ đều bị hạn chế. Nàng không thể cùng hắn tùy ý tiêu sái đi dạo trên đường, nàng và hắn thành thân đã năm năm nhưng vẫn chưa bao giờ được đi chơi chợ cùng nhau.

Đi cùng Cận Liễu Liễu đại đa số thời điểm đều là phụ mẫu cùng hai con trai.

Tiền nhiều cũng không tiêu hết, chức quan có to cũng sẽ không khiến cho nàng thêm vinh quang. Cận Liễu Liễu thầm hạ quyết tâm lần này nhất định phải dùng hết biện pháp làm cho Cổ Vưu Chấn từ quan, cả nhà sẽ vô cùng vui vẻ trở về quê.

“Mẫu thân, ta còn muốn ăn chân gà.” Cổ Văn Khải nói, Cận Liễu Liễu phục hồi tinh thần lại gắp một cái chân gà bỏ vào bát con thứ hai.

Lần này, nếu sinh được một nữ nhi thì tốt quá. Nàng lại bắt đầu tưởng tượng.

Cổ Vưu Chấn uống hết một ly rượu Lê Tuyền kính, nghe thấy Cận Liễu Liễu bên cạnh phát ra một tiếng “Ai nha”, hai tay còn đang ôm bụng trên mặt mồ hôi đầm đìa, hiển nhiên là thập phần thống khổ, một chút nhảy dựng lên: “Liễu Liễu, có phải muốn sinh hay không?”

Cận Liễu Liễu đã nói không ra lời, chỉ có thể gật gật đầu.

Mọi người ồ lên, quản gia vội vã chạy đi kêu bà mụ đã tìm từ một tháng trước. Cổ Vưu Chấn lập tức  ôm lấy Cận Liễu Liễu cũng không quản một đống người đang đi theo phía sau, vội vã trở về phòng sinh đã chuẩn bị sẵn sàng.

Hai bà mụ nghiêm chỉnh đứng chờ Cổ Vưu Chấn buông xuống Cận Liễu Liễu liền lập tức mời Cổ Vưu Chấn đi ra ngoài. Sau khi Cổ Vưu Chấn rời khỏi, Cận gia tẩu tử và Lê phu nhân cũng nhanh chân chạy đi vào bồi Cận Liễu Liễu.

Cổ Vưu Chấn lo lắng đi lại trước cửa, Lê Tuyền và hắn cùng nhau đi lại, Cổ Bân mang theo những người khác chờ ở trong sân.

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ nghe tiếng Cận Liễu Liễu gào càng ngày càng thê thảm, Cổ Vưu Chấn sắc mặt trắng bệch, cả đầu chảy đầy mồ hôi lạnh: “Về sau, về sau không thể để Liễu Liễu sinh oa nhi nữa, kêu lớn tiếng như vậy không biết đau bao nhiêu a.”

Trong lòng Lê Tuyền cũng cả kinh, ngoài miệng lại khuyên nhủ: “Không có việc gì Cổ huynh, Liễu Liễu cũng không phải lần đầu sinh oa nhi a, không có việc gì.”

Cổ Vưu Chấn lại mắt điếc tai ngơ, liên tiếp tự ra quyết định: “Không đâu, khi sinh Văn Khải ta đã không muốn nàng sinh thêm nữa, trong nhà đã có hai hài tử như vậy là đủ rồi. Nhưng nàng không chịu, nói muốn sinh một khuê nữ, lần này mặc kệ có phải khuê nữ hay không, ta nhất định sẽ không để cho nàng sinh oa nhi nữa.”

Trong lòng Lê Tuyền có chút hổ thẹn, thời điểm nương tử hắn sinh Phong nhi cho hắn, tuy rằng hắn cũng lo lắng lại chưa bao giờ lo lắng cái gì mà sinh đứa nhỏ rất đau, bản thân mình cũng không hiểu cho nỗi đau của nàng, luyến tiếc lại làm cho nàng sinh một cái linh tinh gì đó.

Lại qua một hồi lâu, tiếng gào trong phòng chỉ tăng không giảm, Cổ Vưu Chấn không nhịn được, muốn phá cửa xông vào lại nghe một tiếng kêu thảm thiết thê lương, không trong chốc lát lại vang lên một tiếng trẻ con khóc thanh thúy.

“Sinh rồi, sinh rồi !” Cổ Vưu Chấn chưa kịp hoàn hồn, chợt nghe thấy trong viện truyền đến thanh âm một đám người đang chúc mừng Cổ Bân.

Hắn không nhịn được xông vào dọa cho bà mụ hoảng sợ. Cận gia tẩu tử ôm một đống tã lót nho nhỏ bước lại, trên mặt hiện lên nụ cười hiền lành: “Cô gia, chúc mừng a, là một thiên kim.”

Cổ Vưu Chấn chỉ nhìn lướt qua, đã nói: “Liễu Liễu đâu?”

“Rất tốt, chỉ đang ngủ một chút thôi, không có việc gì đâu. Ngươi xem khuê nữ này nhìn rất xinh a, lúc trước thời điểm Liễu Liễu của nhà ta sinh ra, cũng không xinh xắn như vậy đâu a.”

Cổ Vưu Chấn không có tâm tình tiếp chuyện nhạc mẫu đại nhân, bỏ tay ra đi nhanh về phía buồng trong lại bị Lê phu nhân vươn tay ngăn cản.

“Hiện tại đã sinh xong rồi không phải phòng sinh a.” Hắn ngạc nhiên nói.

“Nga, là như vậy, nhưng mới vừa rồi Liễu Liễu tỷ tỷ nói với ta không được cho ngươi đi vào.”

“Vì sao?” Cổ Vưu Chấn kinh hoàng mắt trợn ngược.

“Ngươi không cần quát ta, quát ta cũng vô dụng, ta bất quá chỉ truyền đạt lại lời tỷ tỷ thôi. Nàng nói một ngày ngươi chưa từ quan về quê, nàng sẽ một ngày không gặp ngươi.”

“Cái gì!” Cổ Vưu Chấn như bị sét đánh, giật mình lui lại phía sau vài bước: “Việc này, làm sao có thể!”

“Tóm lại ta chỉ nghe nàng ủy thác, đành phải đắc tội Cổ đại nhân.” Lê phu nhân nói.

Cận Liễu Liễu cư nhiên nói được thì làm được, ở cữ suốt một tháng nàng cũng không gặp qua Cổ Vưu Chấn một lần. Cổ Vưu Chấn chẳng những không gặp được nương tử, ngay cả nữ nhi mới ra đời cũng không được gặp.

Đứa nhỏ quá nhỏ mỗi ngày đều phải ở cùng mẫu thân, hắn không được gặp mẫu thân, tất nhiên cũng không được gặp đứa nhỏ.

Hắn mỗi ngày đều phải nghe Cổ Bân khoe cháu gái mình như thế nào, cao lên như thế nào, xinh đẹp như thế nào, khiến lòng hắn ngứa ngáy khó chịu chỉ hận không thể lao ngay vào gặp thê nhi.

Mặc kệ hắn cầu tình cũng được, ban đêm đứng cạnh cửa sổ ngâm thơ tình cũng thế, bao nhiêu chiêu số trước đây từng dùng đã được mang ra sử dụng hết. Cận Liễu Liễu chỉ sai người ra nói một câu: cho dù hắn quỳ xuống cũng vô dụng.

Một tháng, chỉ một tháng thời gian, người đại danh lừng lẫy phong lưu phóng khoáng, thiên thượng có địa hạ vô Cổ Vưu Chấn Cổ đại nhân,tiều tụy như biến thành người khác.

Thật sự hắn không chịu đựng được nữa, đành phải đến trước mặt hoàng thượng cầu tình: “Hoàng Thượng, có phải đã đến thời điểm thả cho thần quy ẩn hay không.”

Tất nhiên Hoàng Thượng luyến tiếc để cho hắn chạy, chỉ nói: “Ái khanh a, trong triều làm sao có thể thiếu ngươi được đâu.”

” Nếu Hoàng Thượng không thả thần quy ẩn, chỉ sợ không lâu nữa sẽ phải giúp thần nhặt xác.” Vẻ mặt Cổ Vưu Chấn suy sụp.

Hoàng Thượng tất nhiên cũng đã nghe nói chuyện trong nhà Cổ Thừa tướng, cũng biết Thừa tướng phu nhân ra chiêu này quá độc.

Cổ Vưu Chấn vì muốn nhìn thấy ái thê cùng nữ nhi, mỗi ngày đều đi năn nỉ Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng không thể chịu được bộ dáng tiều tụy của hắn, cuối cùng cũng đành ân chuẩn cho hắn một năm sau có thể vinh hiển về quê cũ.

Đêm đó, cả bốn cửa kinh thành đều có người của Cổ Vưu Chấn phái mang cháo đi phát chẩn, làm cho tất cả người nghèo có thể được ăn một bữa no.(phát không làm việc thiện)

Ngày đó cuối cùng Cổ Vưu Chấn cũng gặp được ái thê và nữ nhi hơn một tháng không thấy cơ hồ là mừng đến phát khóc.

Một năm sau, Cổ Thừa tướng vinh hiển về quê cũ, Hoàng Thượng khâm điển ban thưởng một căn nhà thật lớn, ngay sát bên cạnh tổ trạch Cổ gia.

Cổ Bân đi theo con trai và con dâu trở lại tổ trạch ở cố hương, tâm tình cư nhiên rất tốt so với ở kinh thành có khi còn khỏe mạnh hơn, mái đầu bạc cũng muốn đen trở lại.

Cận lão cha và Cận gia tẩu tử vẫn ở lại kinh thành, bởi vì Cận Gia Bảo vừa thành thân không lâu con dâu lại mang thai, bọn họ tự nhiên là muốn ở lại chăm sóc lỡ có chuyện gì còn có thể chiếu cố lẫn nhau.

Sau đó một thời gian cả nhà Cận gia cũng trở lại Giang Nam, Cận Gia Bối cũng tự mình chuyển ra ngoài mua một căn nhà nhỏ thanh nhã, chân chính được sống cuộc sống tiêu dao tự tại.

Về phần cả nhà Cổ gia sau khi trở lại cố hương sống cuộc sống an ổn tường hòa, khoái hoạt giống như thần tiên.

Cổ Vưu Chấn không có chính sự quấn thân, mỗi ngày đều cùng Cận Liễu Liễu và ba đứa nhỏ khi thì ra ngoài du ngoạn, khi thì cùng kiều thê hai người tự đi tận hưởng cuộc sống tự do, phần lớn thời gian ở nhà soạn nhạc, đã soạn ra nhiều chi khúc uyên ương truyền kỳ, khiến cho người đời sau trà dư tửu hậu vẫn thường lấy ra để kể.

Chính văn hoàn

———oOo———-

8 thoughts on “Ra tường ký – Chương 71 – Chương 71.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s