Sủng dưỡng nô tỳ ngốc – Chương 1 – Chương 1.2


 Chương 1.2

Editor: darkAngel

“Ta sẽ không nhìn lầm người,” Nam nhân nhìn thiếu niên như mê muội, hưng phấn nói: “Lấy tư chất của ngươi, ngày sau ngươi nhất định có thể trở thành một ma đầu còn tâm ngoan thủ lạt hơn ta, đến lúc đó chắc chắn sẽ dấy lên một trận tinh phong huyết vũ, tiếng kêu than dậy khắp trời, ha ha…” Hắn giống như ngửi được mùi vị tanh ngọt dày đặc kia, nhịn không được mà phấn khởi đến run cả lên.

Khi thân ảnh của thiếu niên sắp rời đi, hắn trừng mắt nhìn bóng dáng hắn mà cười điên cuồng, nói: “Ngươi không tin sao? Tiểu tử, ngươi đủ lãnh huyết, xóa đi ánh mắt lạnh lùng, không cần hết thảy ở đáy mắt của ngươi, sẽ khiến ngươi bước đi một hướng rập khuôn ta, đáng tiếc duy nhất của ta là, không thể tận mắt nhìn thấy ngươi làm sao mà gây ra sóng gió trên giang hồ, sáng nắng chiều mưa.”

Thiếu niên tiến vào bóng đêm, không đem lời nói của hắn làm trọng, từ đầu đến cuối hắn đều xem nam nhân như là một kẻ điên.

Ánh mắt lãnh đạm của nam nhân trên giường phát ra ánh sáng cuối cùng, hắn biết sinh mệnh của hắn chống không quá ba ngày, nhưng hắn đã không còn tiếc nuối, không cần tận mắt nhìn thấy, hắn cũng có thể đoán được giang hồ bình ổn chưa lâu, lại bị ồn ào huyên náo. Nhưng hắn ngàn tính vạn tính thế nào cũng vô pháp dự đoán được, ngày sau sẽ có một tảng đá xuất hiện giữa đường, ngăn trở người hắn xem trọng trở thành đại ma đầu hỗn thế.

Phố xá náo nhiệt, mọi người rộn ràng, người bán hàng rong hai bên đường rao hàng các loại vật phẩm, thức ăn.

Một đứa nhỏ ăn mày toàn thân dơ bẩn, nhỏ gầy, tuổi chừng sáu, bảy tuổi, ngồi trên mặt đất, trước mặt là một cái chén bể, người có lòng tốt đi ngang qua liền bỏ xuống một đồng tiền, đứa nhỏ ăn mày nói tiếng tạ ơn rồi mới cầm đến, liền bị một tên ăn mày lớn hơn nhanh tay đoạt đi.

“Đưa ta, đó là của ta.” Đứa trẻ ăn mày tức giận trừng to mất nhìn tên ăn mày giành mất tiền, lập tức nhào đến muốn giành lại đồng tiền.

Nhưng đứa trẻ ăn mày làm sao lại là đối thủ của tên ăn mày kia, thân thể nhỏ bé lập tức bị tên ăn mày kia kéo vào trong một cái hẻm nhỏ, hắn vung tay một cái đã đánh ngã đứa trẻ ăn mày.

“Hừ, tiểu tử ốm yếu này cũng dám giành với ta. Địa bàn này là của ta, ngươi ở đây ăn xin thì mỗi đồng tiền đều thuộc về ta, ngươi còn không rõ sao?” Tên ăn mày đạp lên chân nó, gương mặt đen bẩn lộ ra nụ cười đắc ý.

Đứa trẻ ăn mày ra sức muốn thoát khỏi chân của hắn, nhưng tên ăn mày càng cố ý đạp mạnh hơn, đau đến mức nó kêu ra tiếng.

Một tên ăn mày khác đi ngang qua thấy không được mà đi qua nói tình.

“Nhìn nó tuổi còn nhỏ mà đã phải đi ăn mày, lại bị què một chân, cũng đủ đáng thương. Coi như thế là được, Bàn ca, đừng khinh người quá đáng, lưu lại đường sống cho người ta.”

“Hừ, ai bảo hắn không có mắt, ở địa bàn của ta mà còn dám phản kháng ta. Hôm nay bỏ qua, nếu lần sau tái phạm, ta tuyệt không tha cho hắn.” Tên ăn mày lại ác ý đá hắn một cái rồi mới đi.

Đứa trẻ ăn mày đứng lên, đôi mắt to tròn không cam lòng trừng hắn, đi theo phía sau hắn, đợi đến khi hắn đi đến đầu hẻm, đứa trẻ ăn mày lại đột nhiên dùng sức chạy về phía trước, tên ăn mày không phòng bị nên bị đẩy ngã xuống đất, đồng tiền nắm trong tay cũng bị rơi xuống.

Mặc dù chân bị què, nhưng động tác của đứa trẻ cực nhanh, đi lên muốn lấy lại tiền của mình, lại bị một con ngựa đang chạy nhanh đến khiến cho kinh hách đến ngây ngốc đứng lại tại chỗ, may mà chủ nhân con ngựa nhanh nhẹn kéo dây cương, mới không đụng phải nó.

Lập tức, nam nhân Lý Hồng nổi giận đùng đùng đến mắng ra tiếng, “Ngươi muốn chết sao, ngại sống quá lâu à? Nếu muốn chết, đi tìm chỗ khác chết, đừng làm dơ ngựa của ta.” Nói xong liền vung roi trong tay đánh về phía đứa ăn mày, khiến nó bị đau đến quỳ rạp xuống đất.

Một con ngựa khác vượt lên từ phía sau, Lý Tề thấy thế cũng lập tức quát to trách móc theo, “Đồ ăn mày thối này còn không mau cút đi, dám cản đường của gia, có tin gia ta đạp chết ngươi hay không.”

Đứa trẻ di chuyển thân mình, chậm rãi đi về một bên, thấy một đôi giày cũ kỹ ở trước mặt nó, nó liền vòng qua đôi giày kia mà đi.

Nhưng ai biết hai người mới vừa rồi, lại nhảy xuống vây quanh hắn.

“Chậm đã, thằng nhóc ăn mày.” Lý Tề chặn đường đi của nó.

Đứa trả đờ đẫn ngẩng đầu, liếc mắt nhìn người vừa lên tiếng gọi nó lại.

“Lý Diễm, đệ thấy thằng nhóc này thế nào?” Lý Tề chỉ vào nó, nhìn một thiếu niên vô cùng tuấn mỹ mà nói.

“Buồn cười lắm.” Trên mặt thiếu niên hiện lên tươi cười sáng rỡ.

“Lý Diễm, tên ăn mày này có chỗ nào đáng buồn cười?” Lý Hồng không có ý tốt hỏi.

“Nó ngốc đến mức vì một đồng tiền mà không để ý đến sinh mạng.” Thiếu niên vẫn mang nụ cười châm biếm, từ lúc thằng nhóc ăn mày bị tên ăn mày kia khi dễ thế nào vừa rồi, đến khi nó gần như bị ngựa đụng vào, tất cả đều rơi vào trong mắt hắn.

Nếu không vì muốn xem vận mệnh của thằng nhóc này cuối cùng sẽ thế nào, hắn cũng không bị vài vị huynh trưởng của hắn hắn phát hiện.

“Nhưng ta lại cảm thấy thằng nhóc ăn mày thật sự rất đáng thương đấy, còn nhỏ tuổi mà đã phải lưu lạc đầu đường xin ăn. Ai, ta thật sự là đồng tình với nó.” Lý Tề mang nụ cười giả tạo, nhìn đồng bạn bên cạnh, “Nhị ca, huynh nói có phải hay không?”

“Đúng vậy, nó khiến cho ta nhớ đến người nào đó.” Được gọi nhị ca, Lý Hồng lên tiếng.

“Không đúng sao? Đệ cũng hiểu là bọn họ rất giống. Năm đó hắn vì nhặt một cái vòng tay rách nát, vậy mà lại không sợ mà đưa tay liều mạng tìm may trong hố phấn đấy, biến thành toàn thân vừa bẩn lại vừa thối, không ai dám tiếp cận, còn bị cha giáo huấn nghiêm khắc một trận.” Trên mặt Lý Tề hiện lên nụ cười ác ý.”

Hắn lại nói với Lý Hồng: “Nhị ca, nếu bọn họ giống nhau như vậy, người ta nói có chủ tử gì thì sẽ có nô tài thế đó, dù sao bên người Lý Diễm cũng không có thị đồng, đệ thấy cha tám phần cũng đã quên trong phủ chúng ta còn có một vị thiếu gia như vậy, không bằng chúng ta giúp đỡ, thay thập đệ của chúng ta làm chủ, tìm một tên nô tài hầu hạ hắn.”

“Nói cũng phải, từ sau khi mẹ hắn chết, hắn liền trơ trọi không nơi nương tự, ngay cả cha cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái, còn chạy đến căn phòng rách nát, u ám ở phía đông ở, chúng ta những người làm huynh trưởng này, há có thể không có tình cảm anh em được.” Lý Hồng nói xong giả bộ đưa ra vẻ mặt từ thiện, nhìn về phía thiếu niên. “Lý Diễm, từ hôm nay trở đi, thằng nhóc ăn mày này là thị đồng của đệ, nếu chủ tớ các đệ đáng thương giống nhau, nhất định là có thể vui vẻ ở chung đi.”

Hai người bỗng cười ầm lên, Lý Tề hèn mọn liếc mắt nhìn đứa trẻ ăn mày một cái.

“Đúng vậy, tuy rằng thằng nhóc ăn mày này bị què một chân, nhưng dù sao nó cũng là người, ít nhiều cũng có thể giúp đệ cái gì đó, sẽ không muốn ngược lại đường đường thập thiếu gia của Lại bộ thượng thư phủ hầu hạ lại rồi.”

Nhìn trên mặt thiếu niên lộ ra vẻ mặt bất cần, Lý Hồng chất vấn: “Lý Diễm, xem thần sắc kia của đệ, chẳng lẽ ghét bỏ đứa nhỏ ăn mày này cả người vừa bẩn, vừa rách nát, không muốn nó làm thị đồng cho đệ sao?”

Gương mặt tuấn mỹ của hắn lộ lên nụ cười sáng lạn.

“Làm sao có thể chứ, đệ rất hài lòng với nó, cám ơn tấm lòng tốt của hai vị huynh trưởng.”

“Ngươi tên là gì?” Lý Diễm dẫn nó trở lại phòng nhỏ của mình, trong lòng cảm thấy cực kỳ thú vị, mới chôn một lão nhân đã chết, hiện tại lại có một thằng quỷ nhỏ đến để hắn đùa.

“Tiểu khất nhi.” Nó ngây ngốc trừng mắt nhìn thiếu niên tuấn mỹ trước mắt. Rất hiếm khi nhìn thấy người sinh ra đẹp như thế, tuy rằng xiêm y trên người hắn rất cũ kỹ, nhưng một chút cũng không che giấu được sự xuất sắc của hắn.

Lý Diễm vẫn giữ nụ cười trên mặt như trước, chỉ là trong giọng nói đã không kiên nhẫn.

“Ta hỏi tên, ngươi nghe không hiểu sao?”

“Ta, ta chỉ biết mọi người gọi ta là tiểu khất nhi, ta không biết ta còn tên gì nữa.”

“Phải không?” Thiếu niên đảo mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới, Lý Diễm trầm ngâm một lát rồi nói: “Nhìn ngươi vừa nhỏ lại vừa bẩn, sau này gọi ngươi là Tiểu Thạch Đầu đi, sau này ngươi gọi ta là Diễm chủ tử, đã biết chưa?”

“Diễm chủ tử?” Nó ngây ngốc nhìn thiếu niên.

“Đúng vậy, ta là chủ nhân của ngươi, ngươi là nô tài của ta.” Cuộc sống hẳn là sẽ có thú vị đây.

“Nô tài?” Đôi mắt sáng tròn của nó dường như còn không hiểu hết ý nghĩa của từ này.

※※※

“Đến đây đi, Tiểu Thạch Đầu, ta mang ngươi đi xem chuyện tốt.” Đêm khuya, Lý Diễm mang theo thị đồng của mình lặng lẽ, thoải mái bước đến mái hiên của một tòa nhà.

Hắn không tiếng động đẩy một cửa sổ ra, dời ra một cái khe hở, ý bảo Tiểu Thạch Đầu nhìn lén vào trò hay triền miên đang trình diễn ở trong phòng.

Mới liếc mắt nhìn một cái, Tiểu Thạch Đầu liến há hốc miệng, mắt trừng thẳng. Lý Diễm lập tức che kín miệng của nó, không cho nó kêu ra tiếng.

Hắn nói nhỏ lời cảnh cáo bên tai nó, “Ngươi dùng mắt xem cho ta, đừng giống như tên ngốc, há to miệng đần độn.”

Lý Diễm cứ dẫn hắn đi nhìn mấy loại hình ảnh đông cung đầy hương diễm, nóng bỏng như vậy, cuối cùng đứng lại ở một cái sân, hắn lại không rình coi nữa, ngược lại dừng chân lắng nghe hai người trong phòng nói chuyện.

Theo nội dung hắn nghe được, nụ cười trên gương mặt Lý Diễm càng lúc càng sâu, mãi cho đến khi trong phòng ngoại trừ tiếng rên rỉ dâm đãng, không còn tiếng nói chuyện vang lên, mới dẫn Tiểu Thạch Đầu về.

“Tử lão nhân không có, nữ nhân hắn sủng ái nhất liền đưa nam nhân khác lên giường, lúc này lại muốn bày mưu giết người cướp của. Hì hì, xem ra chuyện này rất thú vị, nữ nhân quả nhiên là loài độc nhất trong thiên hạ.”

Ý cười nhộn nhạo bên môi không thu lại được, hắn đã không nhịn được mà muốn ngày đó mau chóng đến, muốn chính mắt nhìn thấy trò hay này trình diễn.

“Diễm chủ tử, chúng ta có muốn nói cho lão gia chuyện này hay không?” Đôi mắt to tròn của Tiểu Thạch Đầu đầy hoảng sợ nhìn chằm chằm vào hắn. Mới vừa rồi nó cũng không nghe rõ đoạn đối thoại của người trong phòng, nhưng Diễm chủ tử nói là giết người cướp của, thì nó nghe được rất rõ ràng.

3 thoughts on “Sủng dưỡng nô tỳ ngốc – Chương 1 – Chương 1.2

  1. cho ta nhà nàng 1 vấn đề “to tướng” mà ta vẫn thắc mắc khi vào nhà nàng đọc bộ này:
    nàng có bjk Đông cung đồ là j k? còn có nàng từng nghe qua Xuân cung đồ bao h chưa?
    =”=?
    mà …. đông cung đồ mà nàng nói trong bộ này là j thế?
    ta cũng có bjk chút chút về mấy cái cung đồ đó nhưng k bjk ta với nàng nghĩ có giống nhau k?
    nàng có thế giúp ta giải thjk 1 chút k?
    (~=3=)~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s