Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 2 – Chương 2.2


Chương 2.2

Edit: Kally

Beta: sechan

“Chỉ nói vậy thôi, hẹp hòi keo kiệt!” Đứng trước cửa ký túc xá nam, tiện tay nhét hộp giấy vào trong lòng hắn.

“Nếu chị muốn…….”

Không cần nghe hắn nói xong, đoạt lại cây dù, dùng thanh âm đứt quãng nặn ra từng chữ nói “Gặp, lại, sau!”

“ Học……”

Học học học….. Kêu cái rắm á! Đồng Thư Nhã không thèm để ý đến hắn, nhìn cũng không quay lại nhìn hắn một cái.

Ai hiếm lạ gì bao tay, chỉ thử xem phản ứng của hắn mà thôi, là bảo bối như vậy, còn dùng ngữ khí cường ngạnh chưa bao giờ nghe qua cự tuyệt, gạt người nhà nhận lễ vật của người hâm mộ a!

“Kỳ quái……” Quan Tử Cần ngốc đứng dưới mái hiên của ký túc xá nam, thì thào tự nói.

Học tỷ… có phải hay không đang tức giận?

“Vợ chồng son cãi nhau?”

Khi người thứ n nói với hắn  những lời này, Quan Tử Cần khốn quẫn gãi gãi đầu, rơi vào trầm tư.

Đã thành thói quen cùng người nào đó bị gọi là “Vợ chồng son”, cũng lười lãng phí nước bọt đi giải thích, biết đang nói ai nói về ai là tốt rồi. Nhưng là…… có sao? Bọn họ có cãi nhau sao?

“Không phải là cảm tình rất tốt sao? Tuần trước còn thực lãng mạn đi dạo trong mưa mà?” Bạn học b lại nói tiếp.

Kia không phải là đi dạo dưới mưa. Ngày đó hắn ăn mặc ít lắm, lạnh muốn chết, thầm mong chạy nhanh về ký túc xá tắm nước ấm nữa mà!
Bất quá…… Cô ấy ngày đó thoạt nhìn không được vui vẻ mấy?

“Nhất định là giận dỗi rồi, không nhìn thấy mấy ngày nay Đồng học tỷ không đến tìm cậu ấy sao?”

Đúng, hắn đã có một lúc lâu không nhận được điện thoại của cô, cũng không thấy được cô. Bằng không lúc trước, cô dù không có khóa học, ngẫu nhiên cũng sẽ đến lớp của hắn dự thính. Kỳ thực những môn này cô đã sớm học xong, cũng cùng giáo sư quan hệ tốt lắm, dẫn đến giáo sư đối với hắn ấn tượng cũng rất tốt….

Cô thật sự lo cho hắn đến không còn lời gì để nói, giúp hắn trong việc học, khi cùng bạn bè đi chơi cũng luôn chừa phần hắn. Ngay cả khi hắn gặp xui xẻo, vẫn chỉ có cô ở bên cạnh giúp hắn, những người khác đều vô lương tâm chỉ biết đứng ở một bên cười thôi.

Trừ bỏ nghỉ đông và nghỉ hè ra, dường như không có quá một tuần không được gặp cô, hắn biết cô đang bận làm tốt nghiệp chuyên đề nghiên cứu, cũng không dám làm phiền cô, định chờ cô hết bận rồi nói sau….

Học xong khóa hôm nay, hắn đến phòng học chuyên đề  tìm cô, bạn học của cô nói cô đang ở thư viện tìm tư liệu, cho nên hắn lại đi vào thư viện, nhìn thấy cô đang thật chuyên tâm tra tài liệu. Vì vậy, hắn ra bên ngoài đứng chờ.

Một lúc sau, bạn học bước vào thư viện, thấy cô còn ở đây, hơi kinh ngạc hỏi “Thư Nhã, cậu sao còn ở nơi này?”

Những lời nghe đã thực quen tai, Đồng Thư Nhã ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một chút hỏi “Vì sao tớ phải đi tìm Quan Tử Cần mới là bình thường?” Bằng không sẽ bị hỏi ‘Cậu như thế nào ở trong này?’, cô cũng không phải là trẻ sinh đôi kết hợp với người nào đó nha!

Cái tên vô lương tâm kia, cô không đi tìm hắn, hắn cũng không biết chủ động tìm cô.

Càng nghĩ càng tức! Hơn một năm nay khắp nơi chiếu cố cho hắn, đào tim đào phổi ra đối xử tốt với hắn, kết quả thế nhưng không thể so sánh bằng học muội trẻ tuổi, xinh đẹp.

Nhìn xem, hơn một tuần, một cú điện thoại liên lạc cũng không có, thật sự là tức chết cô mà!

“Nhưng mới  vừa rồi hắn đến lớp học tìm cậu a, tớ nói với hắn cậu ở trong này mà, cậu không gặp được hắn sao?”

Di “Cậu nói hắn tìm tớ? Khi nào?”

“Đại khái là khoảng hơn bốn giờ”.

Bốn giờ, bây giờ đã hơn sáu giờ!

Cô sờ sờ túi tiền, phát hiện di động còn trong túi xách dưới phòng học, đi xuống dưới lầu tìm túi xách, ra ngoài hành lang, một bên chuyên tâm cúi đầu gọi điện thoại.

“Học tỷ….”

“Đừng ồn” Cô không ngẩng đầu lên, gọi điện thoại, tiếng chuông lại vang lên từ người ở phía sau. Cô dừng lại động tác, ngoài ý muốn quay đầu lại nhìn thấy hắn “Quan Tử Cần, cậu đứng ở chỗ này làm cái gì?”

“Chờ chị a!” Hắn mỉm cười ôn hòa với cô.

“Bạn học tôi nói là cậu tìm tôi?”

“Đúng vậy, nhưng tôi thấy chị đang chuyên tâm, ngại làm phiền đến chị”.

Cho nên liền lựa chọn đứng ở bên ngoài đợi cho đến khi cô xong việc? Đứa ngốc này!

Tuy rằng ngớ ngẩn_ lại khiến cho người ta ấm áp.

“Học tỷ, có phải chị mệt chết đi? Tôi có thể giúp gì không?”

Tính hắn còn có một chút lương tâm, còn biết hỏi han ân cần, không thấy tiểu học muội xinh đẹp liền mê choáng váng, phai mờ nhân tính chỉ còn lại thú tính.

“Tôi muốn tìm tư liệu. chạy số liệu, cậu có thể giúp cái gì?”

“Tìm tư liệu tôi có thể giúp chị tìm, chạy số liệu tôi cũng có học qua môn thống kê”

“Vậy đến nhà của tôi đi!” Cô cũng không cùng hắn khách khí làm gì.

Im lặng đi hết một đoạn đường, bây giờ bắt đầu là ban đêm mùa đông có chút lạnh, cô chà xát hai tay, a a cho ấm. Quan Tử Cần bỗng nhiên nhớ ra, từ trong ba lô lấy ra một thứ “Học tỷ, cái này cho chị”.

“Bao tay, chị không phải thiếu một đôi sao?”

Hắn …… còn tưởng thật sao. “Cậu mua?”

“Đúng vậy!” Người khác tặng hắn không thể đưa cho cô, nhưng xem nét mặt ngày đó của cô dường như rất thất vọng, bộ dạng thực sự rất muốn, cho nên hắn riêng đi mua một đôi khác.

Hắn không biết tiểu nữ sinh thích loại kiểu dáng nào, thẩm mỹ của hắn cũng không có gì đặc biệt. Cho nên còn riêng đi nhờ chị cả giúp hắn chọn, sợ mua rất xấu sẽ  không thành ý với cô.

“Đứa ngốc!” Cô cười, đưa tay ra “Đeo dùm tôi”.

Quan Tử Cần chú ý nét mặt của cô, tuy rằng mắng hắn ngốc, nhưng khóe miệng lại có cười nhàn nhạt, cho nên chắc là không có tức giận rồi.

Hắn yên tâm đeo cho cô xong, cô hướng hắn ngoắc ngoắc ngón tay “Cúi đầu thấp một chút”.

Hắn nghe lệnh làm theo, cô cởi khăn quàng cổ màu trắng trên người xuống, hướng cổ hắn quấn hai vòng, dưới ánh mắt khó hiểu của hắn, cô mỉm cười nói “Lễ vật đáp tạ”.

Quan Tử Cần lăng lăng, vuốt ve khăn quàng cổ trên cổ, phía trên còn có lưu lại độ ấm da thịt cô, còn có mùi hương nhàn nhạt đặc trưng  của con gái, không biết vì sao, gương mặt không khỏi nóng rang, bên tai cũng đỏ lên.

Bọn  họ mua bữa tối trước, ăn no thật no mới bắt đầu khởi công.

Cô sửa sang lại tư liệu, hắn thì giúp cô tra tì một nửa thông tin.

Bất tri bất giác, thời gian trôi qua nhanh chóng, chờ khi tới khi hắn chú ý…..

“A” Hét thảm một tiếng. “Đã qua mười một giờ, ký túc xá đóng cửa!

Không biết khi nào thì đã ngừng công việc trong tay, Đồng Thư Nhã chống má nhìn chăm chú hắn, cô phát hiện nha, nam nhân nghiêm túc là đẹp trai nhất. Khi hắn không làm ra những việc ngốc nghếch, bộ dáng chuyên chú cũng thật có một phen mị lực.

Chỉ bất quá……… vừa mở miệng quỷ kêu liền phá công.

Cô cười “Sợ cái gì? Lầu trưởng ở tầng lầu kia cùng tôi có chút giao tình, tôi nói một tiếng là được rồi”.

“Vấn đề là…….” Hắn không có nhà để về a.

“Ghét bỏ tôi a? Có muốn bị đuổi ra phòng tắm ngủ không?”

Ý tứ là…… Cô cho hắn ở lại sao?

Khóe miệng giơ lên không đến ba giây lai suy sụp xuống dưới “Vẫn là không tốt lắm, dù sao chị cũng là con gái, làm như vậy đối với thanh  danh của chị không tốt, để tôi gọi điện cho bạn học”.

“Quan Tử Cần, cậu sống ở cổ đại a! Bảo thủ như vậy, khó trách toàn thế giới đều biết cậu là xử nam, có muốn để tôi lập cho cậu cái đền thờ trinh tiết?”

Mặt hắn một trận hồng “học, học, học tỷ…….” Thất nam da mặt mỏng, bắt đầu nói chuyện cà lăm.

3 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 2 – Chương 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s