Hắc! Anh béo – Chương 3


Chương 3

Edit: Linhxu

Beta:.

Rất nhiều năm trước, Trần Thanh Dương cũng là bạch mã hoàng tử sáng giá. Quần dài màu trắng khoe đôi chân dài thẳng tắp, một tay khoác trên vai Quý Nghiêu, cười nhạt một cái cũng thể hiện ra sự phú quý bức người, công tử phong lưu, nhân vật chính điển hình trong truyện tranh.

Thành thật mà nói, thời đại thay đổi, xã hội tiến bộ, đạo đức biến chất, một thiếu nữ mới lớn như Hạ Đồng Đồng cảm thấy mặc quần trắng lên sân khấu cũng không tồi, trên thực tế còn rất lôi cuốn.

Nhưng mà! Nhưng mà! Nhưng mà!

Cô gồng người lên, muốn nhét đầu vào trong bức ảnh, cố xem thật kỹ hàng chữ nhỏ phía sau, hai mắt trợn to. Rõ ràng bức ảnh này được rửa trực tiếp từ phim ra, tuyệt đối không thể là đã qua PS.

Mẹ ruột mình ơi! Cô dám đánh cuộc, nếu đưa bức ảnh này ra ngoài, không cần chú thích thêm chữ nào, trong nháy mắt cũng có thể giết tất cả đám háo sắc, tuyệt đối không nói ngoa. Mà bây giờ, tên mập này  lại nói anh ta chính là một thành viên trong đó!

Trần Thanh Dương nói: “Nếu cô thích tấm hình này, tôi có thể tặng cho cô. Tôi vẫn còn phim, có thể rửa thêm.”

“Người này làm sao có thể là anh! Làm sao có thể!” Hạ Đồng Đồng hoàn toàn không thể tiếp nhận sự thật phũ phàng này.

Trần Thanh Dương đắc ý cười: “Bị shock à?”

Shock cái rắm! Cho dù người trong hình chính là anh ta, nhưng một người chỉ trong vài năm ngắn ngủi từ một công tử hào hoa biến thành một tên mập, thật sự rất đắc ý sao? Hạ Đồng Đồng muốn ói nhưng lại sợ đả kích lòng tự trọng của đối phương.

Lúc Trần Thanh Dương lái xe đến Cao KIều đèn hai bên đường cũng sáng lên. Anh nói: “Shine tên là Hạ Phàm, người thứ hai bên phải là Trần Kiến Tân, cũng chính là phó thị trưởng của Lan Cảng. Nếu như một người đàn ông đứng cùng Hạ Phàm, Trần Kiến Tân, Quý Nghiêu, Kỷ Thiên Chu trong một tấm hình thì người đó chỉ có thể là Trần Thanh Dương.”

Hạ Đồng Đồng nhìn về phía Trần Thanh Dương đang tủm tỉm cười, hỏi: “Các anh quen biết rất nhiều năm?”

“Từ khi bắt đầu hiểu chuyện đã biết.”

“Trần… vậy bây giờ cái vị phó thị trưởng kia cũng nặng hơn?”

“Ách… đại khái khoảng một trăm ba, bốn, không biết chính xác.” (1 cân trung quốc= 1/2kg)

“Vậy cũng không phải mập, tại sao anh…?”

“Ách…” Trần Thanh Dương suy nghĩ về vấn đề này một lúc lâu, sau đó nói: “Ngượng quá, tôi có phúc hơn bọn họ.” Sau đó lại cường điệu thêm một câu: “Tôi luôn tin rằng, rồi cũng có một ngày bọn họ mập lên, mỗi ngày tôi đều cầu nguyện cho điều này đến nhanh hơn một chút.”

“Này, đó không phải cầu nguyện, mà là nguyền rủa, có được không?”

Trần Thanh Dương cười. Hạ Đồng Đồng phát hiện lông mi anh rất dài, thật đáng chết, khiến mình phải ghen tị. Một tên mập có lông mi dài như vậy thì có lợi ích gì?

Đương nhiên có ích, ít nhất có thể khiến cho đám thiếu nữ mới lớn ghen ghét hâm mộ.

Trần Thanh Dương đưa Hạ Đồng Đồng đến một nhà hàng phong cách nông thôn ở ngoại ô. Điều này khiến Hạ Đồng Đồng có chút ngoài ý muốn, cô biết rõ, hiện tại có không ít người muốn giả bộ tân tiến, đặc biệt là đàn ông. Trong chuyện ăn uống, cho dù có tiền hay không, có chức hay không có chức, ra ngoài ăn đều muốn tìm nhà hàng tây. Dù sao, con gái trong ký túc xá cũng không ít, vô số lần cô ở trong phòng tắm, nghe thấy đám con gái khoe khoang đi nhà hàng cao cấp nào đó, những thứ bên trong sang trọng thế nào, đủ mọi thứ trên đời.

Mà nhà hàng tây đắt nhất mà Hạ Đồng Đồng từng đến là Pizza Hut, cho nên, cô nhất định phải thừa nhận, ngồi trên xe Lexus của Trần Thanh Dương, nghe anh nói áo sơ mi trên người là do Shine tự tay thiết kế, cô cũng có chút áp lực. Chỉ sợ bị đưa đến một nơi vừa sang vừa quý thì sẽ rất mất mặt. Kỳ thật, ngay cả khi đi ăn Pizza Hut, cô cũng ít khi dùng dao dĩa, cơ bản chỉ dùng tay. Cô luôn cảm thấy tảng thịt bò kia không ngon bằng thịt bò xào mẹ làm.

Đương nhiên, cần phải nói, cho dù cô biết phải dao trái dĩa, nhưng những thứ không biết thì càng nhiều.

Rất tốt, món ăn nông thôn, Hạ Đồng Đồng quyết đoán chọn một món thịt xào, mà cơ hồ đồng thời Trần Thanh Dương cũng chọn món sườn hầm bỏ xương. Em gái phục vụ dù bận vẫn ung dung nhìn hai người.

Hạ Đồng Đồng trừng mắt nhìn Trần Thanh Dương, không nhường bước nói: “Gọi cả hai.”

Em gái phục vụ nhất quyết không nghe, nói: “Kỳ thật hai món ăn này không khác nhau, hai vị có muốn đổi một món không?”

Hạ Đồng Đồng dứt khoát: “Không đổi.” Rồi vênh mặt về phía Trần Thanh Dương, nói tiếp: “Anh ta cũng không đổi.”

Em gái phục vụ còn muốn nói nữa, nhưng Trần Thanh Dương lại nói: “Thêm một suất nhu mễ kê cay nữa nhé?”

“Tên món này rất thú vị.” Hạ Đồng Đồng rướn cổ nhìn vào thực đơn trên tay Trần Thanh Dương, nói: “Thử đi.”

Em gái phục vụ vẫn làm hết chức trách hỏi: “Hai người, ba món ăn. Các vị có muốn đổi thành một món nhẹ một chút không?”

Làm chủ mời khách, Trần Thanh Dương hỏi Hạ Đồng Đồng: “Cô thấy sao?”

“Tôi không sao cả.” Hạ Đồng Đồng lật thực đơn lẩm bẩm: “Kỳ thật mấy món này, hơn một nửa là ớt, không thể ăn…”

Em gái phục vụ rất muốn nói: “Các người cũng biết à? Hơn nữa ớt cũng ăn được mà.” Chỉ là chưa kịp nói ra miệng đã nghe thấy Trần Thanh Dương nói: “Vậy thì gọi thêm một món nữa.”

Nghe vậy Hạ Đồng Đồng không khách khí, gấp thực đơn lại, đưa cho em gái phục vụ, gọi thêm một đĩa thịt bò xào cải.

Đương nhiên, cô cũng không quên Trần Thanh Dương, giải thích: “Ngày hè nóng thế này, ăn đồ nóng dễ phát hỏa lắm.”

“Nói rất đúng!” Trần Thanh Dương gấp thực đơn lại, đưa cho em gái phục vụ: “Thêm một bát canh tương, một con vịt quay. Phiền nhanh lên, cám ơn.”

Nhìn thực đơn đầy thịt của hai người, em gái phục vụ đầu đầy vạch đen, vịt quay có thể hạ hỏa sao?

Cuối cùng em gái phục vụ cũng đi ra, lúc đi ra miệng vẫn chưa khép lại được. Trần Thanh Dương và Hạ Đồng Đồng đều giả như không nhìn thấy. Mà bọn họ không thể tưởng tượng được, một phút sau, một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi cầm thực đơn của bọn họ đi tới, sau lưng còn có em gái phục vụ oán khí ngất trời. Người phụ nữ hơi cúi người nói: “Ngại quá, đây là nhân viên phục vụ mới, không hiểu chuyện đã quên không nhắc hai vị. Hai vị xem, năm món của hai vị đều là món mặn, có muốn đổi sang một món rau không? Hoặc bỏ đi một món. Mặc dù nếu ăn không hết chúng tôi cũng có thể gói lại cho hai vị, nhưng thức ăn phải ăn tại nhà hàng mới tươi. Nếu hai vị cảm thấy đồ ăn chỗ chúng tôi ngon, có thể thường xuyên quay lại.”

Hạ Đồng Đồng và Trần Thanh Dương bốn mắt nhìn nhau. Hạ Đồng Đồng không ngừng gào thét trong lòng: có cần phải đạo đức như vậy không? Mở cửa buôn bán, đương nhiên là khách gọi càng nhiều càng tốt. Đối diện còn có tên mập lớn như vậy, các người cho rằng anh ta không ăn hết?

Trần Thanh Dương cũng ngây người một lúc, sau đó cười nói: “Chỗ các vị mới đổi chủ à?”

Người phụ nữ hơi sửng sốt một chút, nói: “Đúng vậy, ngài là khách quen ở đây?”

Trần Thanh Dương rút trong ví ra một cái thẻ, đưa tới nói: “Tôi là Trần Thanh Dương, thẻ hội viên trước đây còn dùng được không? Nếu còn có nhân viên cũ ở đây, chị có thể hỏi sẽ biết tôi chỉ gọi món mặn. Nhìn chị rất chuyên nghiệp, nhưng tôi nhớ trước đây chị nhất định không làm ngành ăn uống tại thành phố này.”

Rốt cục em gái phục vụ phía sau cũng bộc phát: “Tôi cũng nói thế với bọn họ rồi, tự bọn họ không muốn chứ! Còn nói tôi không hiểu chuyện.”

Người phụ nữ cầm lấy thẻ trong tay Trần Thanh Dương, lại liếc nhìn em gái phục vụ một cái, sắc mặt liên tục thay đổi. Cuối cùng đưa thẻ lại cho Trần Thanh Dương, nói: “Thẻ hội viên chỗ chúng tôi có hiệu lực vĩnh viễn, lúc tính tiền ngài có thể đưa thẻ cho thu ngân, chúng tôi sẽ giảm giá. Ngại quá, đã quấy rầy. Xin chờ một lát, thức ăn sẽ được đưa lên ngay. Chúc hai vị ngon miệng.”

Trần Thanh Dương gật đầu: “Chúc chị làm ăn thịnh vượng.”

Người phụ nữ quay xoay người lại rời đi. Hạ Đồng Đồng nhìn đôi giày cao gót của chị ta xoáy trên sàn một vòng tròn, cười rung cả bàn.

“Này, Mập, có phải tất cả các nhà hàng ở Lan Cảng đều biết anh chỉ ăn thịt không?”

Trần Thanh Dương khiêm tốn nói: “Tại Lan Cảng có một só người biết cũng chê cười, nói nếu có một tối nào đó, Trần thiếu đói bụng, mà cả thành phố chỉ còn một nhà hàng mở cửa, máy bay cũng ngừng bay, đường cao tốc bị tắc. Trần thiếu đi vào nhà hàng duy nhất kia, gọi một phần ớt xanh nhồi thịt, ông chủ nói không có thịt, Trần thiếu hỏi “Thịt gì cũng không có?” Ông chủ trả lời “Thịt gì cũng không có.” Trần thiếu nói “Thịt chuột cũng được, tôi sắp chết đói rồi.” Ông chủ lại nói “Thịt chuột cũng không có.” Vì vây, Trần thiếu khóc. Nước mắt của anh ta khơi dậy lòng trắc ẩn của ông chủ. Ông nói “Tôi xào cải thìa cho anh nhé!” “Không!” Lời đề nghị này khiến anh ta kiên định cự tuyệt. Sau đó, anh ta dứt khoát cởi chiếc áo sơ mi Hạ thiếu may riêng cho anh ta xuống, duỗi cánh tay tròn lẳn về phía ông chủ, nói “Vậy ông hãy cắt thịt của tôi đi.”

Hạ Đồng Đồng không thể không rút khăn giấy lau nước mắt, nói: “Chuyện cười này ai sáng tác vậy? Quá thất đức! Trần Thiếu …Mập! Chẳng phải anh sao?”

Trần Thanh Dương nói: “Còn có thể là ai? Không phải người thân thích sao?”

“Người thân? Ai?” Hạ Đồng Đồng trợn mắt.

“Hạ Phàm! Không phải các người đều họ Hạ sao?” Trần Thanh Dương nói.

Hạ Đồng Đồng nói: “Đại suất ca như thế, tôi không dám nhận bừa. Bất quá, tôi muốn nói, thực ra anh không nên ăn thịt, nhìn anh rất.. không phải sao?”

“Không phải cô cũng chỉ ăn thịt sao?”

“Anh không giống tôi. Từ nhỏ tôi đã nổi danh ăn bao nhiêu cũng không béo. Đây là vấn đề thể chất, trời sinh. Anh không thể so với tôi.”

Trần Thanh Dương cười. Nụ cười của anh khiến lỗ chân lông Hạ Đồng Đồng dựng hết lên. Sau đó, Hạ Đồng Đồng nghe Trần Thanh Dương nói: “Lúc tôi bằng tuổi cô cũng thế, cũng ăn mãi không béo, trời sinh.”

Tận sâu trong đáy lòng Hạ Đồng Đồng cảm giác như vừa bị nguyền rủa! Đây tuyệt đối là nguyền rủa! Một tên mập vừa nói ra lời nguyền rủa độc ác nhất với vòng eo thon của thiếu nữ.

Trần Thanh Dương nói tiếp: “Cô cũng nhìn thấy ảnh rổi. Tôi không lừa cô. Trước đây, biệt danh của tôi không phải là Mập, mà là Gậy.”

Gậy? rõ ràng là hình đồng tiền! Cho dù là Gậy, cũng là chín cái!

Cuối cùng, Trần Thanh Dương nói: “Nếu không, hai ta cùng không ăn thịt. Có thể tìm hiểu lẫn nhau.”

Ai “hai ta” với anh chứ, Mập!!! Không có quan hệ gì với anh hết, có biết không?

Cuối cùng, nhất định phải nói là, bà chủ đã tận hết chức trách và chuyên nghiệp vẫn tặng cho bọn họ một đĩa to cải thìa. Khi đĩa cải thìa được bưng lên, Hạ Đồng Đồng không khách khí, lớn tiếng nói: “Mập, cởi áo ra, tôi muốn ăn thịt.”

Trong nhà hàng, người người dùng ánh mắt như xem khỉ liếc nhìn thiếu nữ xinh đẹp eo thon kia.

Hạ Đồng Đồng vừa che mặt lại đã nghe thấy Trần Thanh Dương nói: “Ngoan! Chúng ta ăn cơm trước đã.”

Lật bàn không thể tin! Tên mập chết bầm chỉ ăn thịt!

Đây là Nhu mễ kê nhá

One thought on “Hắc! Anh béo – Chương 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s