Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 3 – Chương 3.3


Chương 3.3

Edit: Kally

Beta: sechan

“ Có cần khó khăn chia lìa như vậy không a?” Bạn học của cô nhìn không nổi,  chế nhạo nói.

Đồng Thư Nhã không có thời gian rảnh để cãi nhau, đợi cho Quan Tử Cần đi xa, lập tức ra bên ngoài phòng học, gọi điện thoại chửi người.

“ Lão ba, con cảnh cáo ba một lần cuối cùng, không cần kêu một đống người loạn thất bát tao đi theo con, có biết không?”

“ Đó là vì bảo vệ an toàn cho con……” Ông đâu có biết, tên nhóc kia có hay  không khi dễ con gái của ông, hại nó chịu ủy khuất.

“ Ba làm vậy sẽ dọa đến hắn”. Cô xem ra được, Quan Tử Cần thật sự lo lắng cho cô.

“ Tệ như vậy sao…..” Chỉ quan tâm đến bạn trai, cũng  không sợ cô phụ tình thương của cha.

Xem ra tên nhóc kia đối với nó tốt lắm, xem nó một lòng hướng về tên nhóc kia như thế, ông chưa bao giờ thấy con gái luôn luôn độc lập, có chủ kiến lại kiên cường  coi trọng một người như  thế đâu?

Trước kia là sợ nó không có người muốn, nay có người muốn, lại thấy nó toàn tâm toàn ý bảo vệ người khác, thật đúng là cảm thấy không phải tư vị. Haiz, đúng là tấm lòng làm cha làm mẹ của mọi người trong thiên hạ a!

 

Vận xui của một người có cực hạn hay  không? Nếu người kia là Quan Tử Cần mà nói thì đáp án là ‘ không có’

Bắt đầu nói từ lúc người nào đó hiểu chuyện tới nay, chuyện xui, chuyện ngốc đã phát sinh có thể nói là dùng mười chiếc xe lửa chở cũng không hết, thẳng đến trước mắt cũng vậy, vẫn như cũ nhìn không thấy đến tận cùng, thậm chí nó lại càng có xu thế ngày càng nghiêm trọng.

Từ lúc quen biết hắn tới nay, gặp sự tích ‘ Xui xẻo’ của hắn nhiều đến đếm không xuể. Những chuyện không thể ngờ được thế nào có thể xảy ra trên người hắn, cô đã học được đến không thể nào kinh ngạc.

Hôm nay khi đi học,nghe nói hắn đi ngang qua sân bóng, bị bóng rổ ‘K’trúng, lảo đảo hai bước, rồi lại dẫm phải bình cứu nguy đặc biệt ở trên đất, nên họa vô đơn chí cả người chàng thẳng vào cái cây đụng đến cả đầu nở hoa……… Nghe qua rất giống hiệu ứng khoa trương của truyện tranh. Nhưng bởi vì người kia là Quan Tử Cần, cô một chút cũng không hoài nghi cái chuyện nghe qua thật tệ hại đến cực điểm này lại có tỷ lệ phát sinh. Cho  nên, lập tức bỏ dở một nửa khóa học, chạy thẳng đến phòng y tế.

Hắn quả thật rất có năng lực làm cho bản thân mình xui đến cực điểm.

Vội vàng chạy tới đó, chợt ở trước cửa cô nghe được tiếng đối thoại.

“ Học muội, tôi thật không có chuyện gì rồi, em trở về học đi”.

“Không được, đầu của anh bị đụng trúng, nhất định phải có người ở lại chăm sóc mới được”. Giọng nữ tinh tế, nghe qua thật là dịu dàng, ngay cả nữ sinh nghe qua còn mềm lòng huống chi là nam sinh, nam sinh chắc là ăn này một bộ phải không!

“ Nhưng mà giáo sư Đặng có điểm danh”. Hắn năm nhất có học qua khóa này, giáo sư Đặng không phải là nhân vật hiền lành gì, cô làm vậy vì hắn, hắn sẽ rất ngại.

“ Không sao. Dù sao có đề cương của anh, cuối kỳ thi tốt hơn một chút sẽ không có vấn đề gì.”

Tốt! thì ra hắn lấy đề cương của cô đi cua gái, dùng để lấy lòng con gái đây mà! Đồng Thư Nhã cảm thấy không phải tư vị, rầu rĩ đẩy cửa ra “ Quan Tử Cần, cậu lại chơi cái gì ngu ngốc, đang hảo hảo lại chạy đến làm sao bị bể đầu?”

Khẩu khí của cô rất kém cỏi, kém đến nổi ngay  cả học muội đều nhìn không được.

“ Học tỷ, chị làm gì đối với anh ấy dữ như vậy? Người ta cũng đâu muốn bị bể đầu đâu, anh ấy bị chảy máu đã rất đáng thương”.

Người ta? Là người nhà ai a? Kêu thân mật như vậy, có cần phải ngọt ngào như thế không a?

“Quan Tử Cần, nói chuyện đi”. Là thôi, cô mãi mãi cũng không học được mềm giọng ngọt ngào, ân cần săn sóc. Bất quá đương sự cũng không có ý kiến gì, cô ta có cần phải vội vã biểu hiện ra mặt hiền tuệ hộ phu sao? Quan Tử Cần có là gì của cô ta đâu?

“ Chị luôn đối với anh ấy vênh mặt hất hàm sai khiến,  tất cả mọi người đều nhìn không được”. (KL: chuyện nhà của người ta mà, e này nhiều chuyện quá!) Học muội lớn mật cãi lại.

“Mọi người là ai?” Căn bản chỉ có cô ta đi.

“Cái kia…….” Mắt thấy hai người sắp trở mặt, cho dù không có thần kinh, Quan Tử Cần cũng cảm thấy được bốn phía tia lửa lạc đạn, ở trước khi các cô bắt đầu tranh cãi ầm ĩ, vội vàng đứng ra hòa giải: “Không phải, không nghiêm trọng như vậy, học muội. Tôi và học tỷ đều ở chung như vậy, cô ấy đối với  tôi rất tốt”.

“ Học trưởng, con người anh chính bởi vì tốt như vậy, mới có thể để cho chị ấy khi dễ gắt gao”. Vừa quay sang nói chuyện với hắn, liền chuyển qua giọng mềm nhẹ, bộ dáng đau lòng hắn chịu ủy khuất.

Ai khi dễ hắn. Đồng Thư Nhã khó chịu trừng lớn mắt, đang muốn bác bỏ…….

“Học muội, em trở về trước đi học, ngay bây giờ” Quan Tử Cần đè thấp tiếng nói, có vẻ kiên định, không cho phép  cự tuyệt.

Tiểu học muội rất không tình nguyện rời đi, sắc mặt của Đồng Thư Nhã vẫn rất khó coi!

Dưới đáy lòng hắn lặng lẽ thở dài. Cũng biết không thể để cho hai người kia ở cùng một chỗ, nếu không sẽ rất phiền phức. Cũng không hiểu tại sao, Đồng Thư Nhã chưa bao giờ bài xích một ai, nhưng vừa bắt đầu lại đối với học muội rất có thành kiến. Dĩ nhiên, một bàn tay là vỗ không kêu, thái độ của học muội đối với cô ấy cũng không thân thiện được chỗ nào. Hắn không thể hiểu được tại sao hai người lại không hợp đến như thế (Kl: là tại vì anh đó, ai cũng hiểu chỉ có anh này ko hiểu, pó  tay)

Làm đến cuối cùng, hai người vương không thấy vương, nghe nói  học muội mới vào trường, được xưng là hoa khôi, phía sau cũng là một đám học muội khác rất kiêu kỳ, thích nói móc các học tỷ, người ở bên Đồng Thư Nhã cũng rất khó chịu học muội, nghe nói cả hệ hiện giờ đang rất căng thẳng.

Có thật đây chỉ là tâm tính quấy phá của phụ nữ hay không? Sao lại làm đến nghiêm trọng như vậy?

Kỳ thực về sau,  tất cả mọi người đều thói quen đem hắn và Đồng Thư Nhã ghép thành một đôi, cũng có một tốp học tỷ lục tục kéo tới cảnh cáo hắn, không cho phép hắn đứng núi này trông núi nọ, cô phụ Thư Nhã. Nếu không đàn ông phụ lòng cũng với hồ ly tinh đi cướp bạn trai người khác đều cùng nhau xử đẹp!

Được rồi, cái đoạn chuyện xấu tình yêu này lưu truyền hơn một năm, hắn cũng nên chịu chút trách nhiệm. Mà học muội cũng thật bướng bỉnh, chẳng những không chịu giải thích, còn thuận thế khiêu khích, nói muốn đem hắn đuổi tới  tay, khiến cho học trưởng, học tỷ, học đệ gặp nhau đều làm như không quen biết, hoàn toàn dùng  lỗ mũi chào hỏi.

Hắn đau đầu muốn chết, rõ ràng cùng học tỷ không phải là chuyện như vậy, cùng học muội cũng thế, lại đem tiết mục tranh giành tình nhân diễn rất sinh động, có thể đừng náo loạn hay không? Mọi người a!

Yên tĩnh hồi lâu,  đợi không được cô mở miệng, Quan Tử Cần nhẹ nhàng kéo tay cô xuống “ Học tỷ, còn tức giận?”

“ Nếu là cậu, cậu có giận hay không?” Hắn còn nhìn được người nào đó giữ vừng hình tượng thục nữ ôn nhu uyển chuyển, khi hắn không có mặt, thì vẻ mặt người nào đó liền cao ngạo đến khiến người ta phát điên.

Cô căm giận hất tay hắn ra “ Cậu thật là ngon, dám dùng đề cương của tôi để lấy lòng nhân tình, muốn tán gái sao không dùng bản lĩnh thật sự của mình”.

Có ……. Như vậy hỏa đại sao? “Tôi đã nói với chị a, đề cương này là tôi đưa cho cả ban của bọn họ, hơn nữa, tôi cũng không có tán gái cái gì…..” Cô rõ ràng nói là tùy ý hắn a, lớp của học muội thi giữa kỳ rất là thảm, cho nên hắn mới đem đề cương của cô với hắn truyền lại trong ban, cũng không phải chỉ cho riêng học muội.

“Đúng vậy a, giúp cô ta thi tốt một chút, như vậy mới có tinh thần tới nói móc tôi ?” Khẩu  khí của cô rất lạnh “Quan Tử Cần, cậu là kẻ ăn cây táo rào cây sung, lần sau mơ tưởng tôi quan tâm tới sống chết của cậu”.

Người nào thích vừa gặp mặt đã bị nói móc! Luôn chỉ trích cô bạc đãi Quan Tử Cần? Là bị cô ta nhìn thấy sao? Không phải là người trong cuộc, lại tự cho là đúng thay người ta lên tiếng dùm? Người khác làm sao sống chung có cần cô ta nhiều chuyện sao? Đúng là tự mình đa tình tới cực điểm.

“ Học tỷ……” Xem ra cô tức giận đến không nhẹ “ Học muội cũng không phải cố ý, cô ấy chẳng qua là không biết…….”

Ngay từ đầu hắn cũng không biết a, nhưng là về sau ở chung lâu, từ từ hiểu được, kỳ thực con người của cô tốt lắm. Có đôi khi đối với hắn thật hung dữ, nhưng chẳng qua là không chịu nói dễ nghe chút mà thôi, thật ra là vì muốn tốt cho hắn thôi….

Hắn có để ý đến khi cô vừa bước vào, nói chuyện còn thở gấp. Có thể hiểu được khi cô nghe thấy hắn bị thương liền vội vã chạy tới, hắn biết cô không nói ra sự quan tâm, mà học muội cũng là có ý tốt, cho nên hắn không thể trách cứ được….

“ Quan Tử Cần, tôi nói trước, nếu cô ta còn kiêu ngạo như vậy. Một ngày nào đó, tôi nhịn không được muốn đánh người, cậu cũng đừng có ngoài ý muốn”

Quan Tử Cần chỉ nhẹ nhàng cười, không nói gì.

Hắn biết cô. Học tỷ miệng dao găm nhưng lại tâm đậu hủ, cô giận thì giận, chỉ nói một chút mà thôi, cũng không thật sự gây sự với học muội.

2 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 3 – Chương 3.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s