Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 4 – Chương 4.1


Chương 4.1

Edit: Kally

Beta: sechan

“Thật xin lỗi học tỷ, Hiểu Chân không khỏe, tôi đưa cô ấy đi khám bác sĩ, còn chuyện tìm tài liệu, ngày mai tôi cùng chị đi có được không?” Một cú điện thoại, hủy diệt hết tất cả tâm trạng tốt của cô.

“Tùy cậu” Cô miễn cưỡng đáp, tắt di động, không tâm tình tiếp tục làm việc, nằm ghé vào trên bàn, cho đầu óc nghỉ ngơi một chút.

Vốn dĩ, mấy ngày trước đã hẹn tốt với Quan Tử Cần muốn đi sông đạm tra tư liệu, cô còn có kế hoạch đến bến tàu chơi một chút, còn tính dẫn hắn tới một quán không tệ, có trà sữa huân y thảo uống rất ngon……

Bất quá! Quên đi, hắn có hẹn cùng tiểu học muội, chính cô đi vậy.

“Làm sao vậy? Phờ phạc ỉu xìu?” Bạn học ngồi ở kế bên đang chiến đấu hăng hái với bản báo cáo, quăng xuống một tiếng ân cần thăm hỏi.

“Không có gì”. Chẳng qua là đột nhiên rất phiền, cái gì cũng không muốn làm mà thôi.

“Gần đây thấy cậu như ít cùng với tiểu học đệ đi chung?”

“Đại khái là đang bận thân với tiểu học muội đi”.

“Cậu không tức giận  sao?” Bạn học cười hỏi.

“Tại sao tức giận? Hắn cũng không phải là gì của tớ”.

“Vậy cậu hiện tại là đang chán chường cái gì?”

Một câu nói phá hỏng cô.

“ Nếu như không phải bạn trai, vậy thì không phải quyền lợi của cậu. Đối với hắn mà nói, học tỷ và học muội đều giống như nhau, cùng cậu xem phim với cùng cô ta xem phim ý nghĩa khác biệt không lớn, cậu cũng không có tư cách nổi bão với hắn, yêu  cầu hắn đi với  cậu, lấy cậu làm trọng”.

“Tớ biết” Chính là ngay cả tức giận cũng không được, cho nên mới buồn bực a!

“Nhìn hắn cùng nữ sinh khác đi lại thân mật, trong lòng cậu rất không thoải mái, rất muốn độc chiếm quyền lợi kia đúng hay không?” Nếu không mỗi lần biết hắn và tiểu học muội ở chung một chỗ, tâm tình cô ấy liền kém như thế này!

Cô muốn độc chiếm quyền lợi kia sao? Cô muốn trong mắt hắn chỉ có cô, muốn là một cái kia độc nhất vô nhị sao?

“Rõ ràng thích người ta muốn chết, còn đang tại cái gì a?” Bạn học lắc đầu, trở về chỗ tiếp tục làm báo cáo.

Cô thích Quan Tử Cần (KL: chúc mừng chị, chị đã nhận ra)

Những lời này, luôn có một đống người lặp đi lặp lại, muốn quên cũng quên không được.

Nghe những lời này, cô không thừa nhận, cũng không phủ nhận, kỳ thực cô sớm hiểu được, nếu không phải là có cảm tình, ngay từ đầu, sẽ không mượn  cớ quen biết hắn, cùng hắn đi lại  mật thiết như thế.

Vốn dĩ, chính là cảm thấy tiểu học đệ này rất thú vị. Càng về sau, nghe thấy hắn phát sinh một ít xui xẻo sự tích ly kỳ khôi hài như thế nào, cô cũng cười không nổi nữa. Ý niệm thứ nhất trong đầu là hắn có bị thương không?

Nóng lòng, nhớ mong, toàn tâm toàn ý ủng hộ,  tâm tình như vậy, như vậy  giao  ra, để ý như vậy, cho đến bây giờ chẳng qua là đối với học đệ thôi sao?

Bằng không, cô sẽ không cho hắn nắm tay cô, ôm vai cô, lo lắng hắn cảm lạnh, cho phép hắn ngủ cùng một cái giường, bị tướng ngủ khiến cho người ta ghét bỏ của hắn đè ép cả đêm làm cho một đêm mất ngủ cũng không tức giận, trong lòng còn dập dờn mềm mại mật ý  ngọt ngào. Nếu không phải bởi vì trong lòng có hắn,  cô vốn không dễ dàng cho người  ta đến gần lại cho phép  hắn vừa kéo vừa ôm, đụng chạm như thế thân mật sao!

Tình cảm, không phải ngay từ  đầu liền có, mà là tích lũy từng tháng từng ngày, từng chút làm sâu sắc, thật lòng yêu thương hắn là vì hắn tính tình thuần khiết không lừa dối, rồi sau đó khắc sâu  tận đáy lòng thương nhớ, luyến lưu…

“Quan Tử Cần, bạn gái ở bên ngoài tìm”.

Tắm rửa xong, đang vùi đầu cố gắng ôn phạm vi kiểm tra ngày mai, bỗng nhiên nghe âm thanh ồn ào bên ngoài, hắn thuận tay mặc thêm áo khoác, mang dép đi xuống lầu.

Đồng Thư Nhã đứng ở dưới ký túc  xá nam chờ đợi, nhìn lại thấy hắn, giơ hộp đồ ăn trong tay, vung lên nhợt nhạt nụ cười.

“Học tỷ” Hắn bước nhanh xuống lầu, một đường từ lầu năm xuống dưới, có chút thở gấp.

“ Đi từ từ là được rồi, tôi sẽ chờ cậu, cậu làm chi chạy đến thở gấp như vậy?”

Chính là ngại để cô chờ lâu, thang máy ở ký túc xúc xá chậm như rùa bò, chờ nó thì phải chờ đến dài  đằng đẳng.

“Này, mới cùng bạn đi ăn liên hoan, bánh bao hấp ở chỗ đó ăn không tệ”.

“Cám ơn”. Quan Tử Cần nhận lấy hộp đồ ăn, vừa nhìn cô, đưa hộp đồ ăn cho hắn xong, hai tay cô rất tự nhiên giúp hắn sửa lại cổ áo, trông cô……. Thật không giống như  không vui.

Hắn do dự nói “Cái kia, học tỷ……… thật xin lỗi, gần đây tương đối bận rộn”.

Trước kia, bọn họ thường cùng nhau ăn bữa trưa, có khi tâm huyết dâng trào còn cùng nhau  đi dạo, nhưng dạo gần đây vì bận chuyện của học muội, số lần đi tìm cô ít đi rât nhiều.

Học muội vì tham gia hoạt động đại biểu, bị trặc chân, phải đi khám định kỳ  thường xuyên, hắn giúp cô ấy một chút việc cũng không có cái gì, chẳng qua học tỷ và học muội không hợp, cảm thấy nên giải thích một chút, sợ làm cô mất hứng.

“Làm sao phải giải thích với tôi? Cậu ở cùng với ai, là tự do của cậu”.

Là không sai. “Nhưng, chị không thích cô ấy a!”

“Cậu thích là tốt rồi! để ý làm chi tôi thích hay không?”

Cũng …. Không thể nói thích hay không, chỉ là bạn bè thôi, hắn đối với  ai mà không như vậy?

“Không tệ thôi, gần đây số đào hoa thật vượng đó! Nghe nói tài nữ hệ tiếng Trung, mấy ngày hôm trước phát biểu bài thơ mới là hướng về phía cậu bày  tỏ, nói cậu là kỳ tích tốt đẹp mà cô ấy chờ đợi đã lâu, còn có hệ y tá hội trưởng…… Chậc, chậc, nhà ta có con trai trưởng thành, khó  trách bận bịu không rảnh gặp mặt tôi.”

“Học tỷ, chị đừng trêu tôi mà………” Hắn cười khổ liên tục, ngày nào cô không mở miệng đùa hắn, liền ngứa miệng phải không?

“Thích ai? Học tỷ tôi thay cậu đi  cầu hôn dùm cho!”

“ Không có, không có  đâu!” Quan Tử Cần thật vô lực, rõ ràng chỉ là bạn bè thôi, những người này thật là nhiều chuyện mà!

“Tôi đây đâu?” Một tay đặt lên trên vai hắn, mở to mắt nhìn hắn chăm chú xem xem có mấy phần thật tình “Nếu như tôi nói, tôi đây cũng thích cậu như  vậy, cậu cũng sẽ nói tôi chẳng qua cũng chỉ là bàn bè sao?”

Này…….. lại đùa hắn a!

Vẻ mặt hắn luống cuống, lắp bắp, đối với cô chủ động nhích tới gần, tay chân cũng không biết làm sao cử động “Không, không phải là bạn bè. Bằng không a, tôi, tôi……….cũng không nghĩ tới…”

Bằng không đâu? Đúng vậy, bằng không đâu ? Hắn căn bản không muốn cùng cô có cái gì, trong mắt hắn, cô cùng với đám bạn của hắn và  học muội…. đều giống như nhau.

Như vậy cô còn có thể nói cái  gì nữa!

Đồng Thư Nhã trầm mặc.

Quan Tử Cần xem kỹ nét mặt của cô, nhìn có vẻ hài hước nhưng lại có mấy phần thật tình, cô luôn luôn như vậy thích trêu cợt hắn, làm cho hắn nhất thời phân không rõ lắm đâu là thiệt giả.

“Cái này……….” Hắn cẩn thận lên tiếng  “Cũng là đùa….. tôi sao?”

Cô ngẩn người, chợt buông tay, rồi cất tiếng cười to “Ha, ha…… bị cậu phát hiện, thật là càng lúc  càng khó lừa……..!”

“Tôi biết mà.” Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng cũng có chút ít bực mình.

Mọi người hay  đem bọn họ ghép thành một đôi để chọc ghẹo, nhưng hắn cũng không có lá gan lớn như vậy, dám đối với cô có ý nghĩ không an phận.

Nếu hắn dám có  tư tưởng bất lương, nhất định sẽ bị cô đánh cho đầu đầy cục u đi.

“Học tỷ, đùa này không vui tý nào!” Hắn khó chịu trừng người

One thought on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 4 – Chương 4.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s