Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 4 – Chương 4.2


Chương 4.2

Edit: Kally

Beta: sechan

“Tôi…….. ha ….. ha” Cô cười đến sắp không thở nổi, phải ngồi xổm xuống đất để tiếp tục cười.

Nhưng có thật là mắc cười như  vậy không? Cô cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra!

“Quan Tử Cần, tôi cho cậu biết……..” Cô chùi lau khóe mắt vì cười ra nước mắt “Nếu tôi thích một người, mà người đó nói không thích tôi, tôi đây sẽ chọn đoạn tuyệt sạch sẽ, tuyệt đối không chọn làm bạn bè.” Cô không thích bị định  vị ở thân phận hồng phấn tri kỷ, nhìn hắn, lại vĩnh viễn không có kết quả, lúc nào  cũng chịu đau lòng tra tấn chính  mình, cô sẽ không làm vậy!

“Sao vậy….. đột nhiên nói như thế?”

“Không có gì!” Cô khoát tay “Bánh bao hấp bị nguội rồi, đi lên đi, tôi cũng muốn trở về rồi!”

“ Tôi  đưa chị trở về……”

“Không cần” Cô cắt lời hắn “Ký túc xá sắp đóng cửa rồi, bổn cô nương không giữ nam nhân có tướng ngủ xấu qua đêm”.

“….” Hắn biết mà, bị học tỷ ghét bỏ “Học tỷ……..”

Cô xoay người rời đi, cũng không quay đầu lại nhìn hắn, chỉ bỏ lại mấy câu: “Sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, hãy chuẩn bị cho tốt. Chuyên đề tốt nghiệp của tôi đã ở vào giai đoạn cuối rồi, trong khoảng thời gian này sẽ rất bận rộn, không nên đến tìm tôi”.

“………..” Hắn cảm thấy, học tỷ tối nay là lạ.

Cô đêm đó, quả nhiên là lạ!

Mãi đến một lúc sau  khi, hắn mới hậu trị hậu giác xác định điểm này.

Cô nói không nên đi tìm cô, hắn cũng không dám không nghe, nhưng ngay cả điện thoại cũng không gọi cho hắn. Mà cho dù bận rộn cách mấy, ngay cả thời  gian nói chuyện điện thoại cũng không có sao.

Cho đến kỳ thi cuối cùng thi xong, gọi điện thoại cho cô, cô cũng nói là không rảnh.

Nhưng là thi cuối kỳ xong, hắn phải gom hành lý trở về Vân Lam , có nghĩa là nguyên một kỳ nghỉ đông bọn họ sẽ không thấy được mặt. Chẳng lẽ, ngay  cả cùng hắn ăn một bữa cơm cũng không có thời gian sao?

Đi tìm cô, gặp được bạn học của cô, nói cho hắn biết Đồng Thư Nhã đã đi rồi, nói là thi xong hẹn với mấy người bạn cùng nhau  ca hát ăn mừng giải thoát.

Hắn không thể nói rõ đây là tâm tình gì? Có một loại …… cảm giác bị vứt bỏ, rầu rĩ…..

“Tiểu học đệ, cậu chỗ nào chọc tới cô ấy, khiến cho cô ấy không để ý tới cậu rồi?” Trước kia cô đi đến chỗ nào đều chừa cho hắn một chỗ, cho dù sống phóng túng cũng không thiếu phần hắn, rất là thương hắn a!

“Tôi không biết……..” Hắn thật không nghĩ ra là chỗ nào làm cho cô tức giận,  tại sao cô đột nhiên không để ý tới  hắn?

Sau lại liên tục gọi hai cuộc điện thoại cho cô, cô luôn luôn nói là có việc bận, nói lần khác  sẽ tán gẫu, điện thoại càng nói càng ngắn gọn. Rồi anh hai về Vân Lam, thuận đường ghé đón hắn, cho nên hắn vẫn không gặp được cô.

Cả kỳ nghỉ  đông….. cũng bởi vì chuyện này, trong lòng hắn giống như  bị cái gì đè ép, chỉ  cần nghĩ đến cô, là hắn sẽ không vui vẻ nổi.

Vào tuần lễ thứ hai của kỳ nghỉ  đông, có nói chuyện điện thoại với một vị học trưởng khác, biết được bọn họ có kế hoạch nghỉ đông là đi vòng xoay lữ hành, trong cuộc hành trình  có  cả Vân Lam.

Vì thế, hắn lập tức liên lạc với Đồng Thư Nhã, hỏi cô có  muốn đến ở nhà hắn hay  không? Hắn có thể đi ngủ ở chỗ anh tư, gian phòng đó  để lại cho bọn họ ngủ. Hơn nữa, hắn sống ở chỗ này, có thể đảm đương làm hướng dẫn viên du lịch cho bọn họ.

Cô nhàn nhạt cự tuyệt.

“Vì sao?” Hắn không hiểu, trước kia  cũng thường ngủ  ở chỗ cô, nay hắn lễ thượng  vãn lai(có qua có lại) có gì không đúng?

“Đã lên kế hoạch cả lộ trình, hơn nữa nhiều người  lại càng không tiện đến quấy rầy nhà của cậu”. Cô chỉ dùng mấy chữ như thế, liền cho qua có lệ.

Tính tình hắn là có chút thẳng thắn, cũng không phải là không có thần kinh, hắn cảm thấy học tỷ dường như xa lánh  hắn.

Trước kia, học tỷ sẽ không khách khí với hắn như vậy, tại sao bỗng nhiên giữa bọn họ lại trở nên rất khách sáo? Hắn không hiểu, suy nghĩ làm sao cũng không thông, hắn chỉ biết, hắn vô cùng không thích cảm giác này.

“Ánh mặt trời nam nhà chúng ta, gần đây thật không có ánh mặt trời” Đúng lúc nghỉ phép cuối tuần trở về, Quan Tử Đàn đột nhiên quăng ra một câu cùng với Quan Tử Tề, Quan Tử Tu, Quan Tử Dung, ngồi ở trong đình ăn hạt dưa nói chuyện phiếm.

“Tử Cần, lại đây tâm sự” Quan Tử Ngôn hướng trong phòng kêu.

Quan Tử Cần cả người giống như u hồn bị hoảng đến, theo bản năng uống trà, theo bản năng ăn hạt dưa.

“Chú  út……..” Duyệt Duyệt vẻ mặt như sắp khóc.

“Làm sao vậy? Làm  sao vậy?” Đột nhiên phục hồi lại tinh thần, giật mình nhìn thấy bé chu  miệng rưng rưng nước mắt, một bộ dáng giống như chuẩn bị khóc đổ trường thành, bộ trời sắp sụp hay sao?

“Chú ăn hết hạt dưa của người ta …….” Bé lột thật lâu, mới ra được một núi nhỏ hạt dưa, đó là bé định đem cho papa yêu dấu ăn……..

“A, thật xin lỗi, thật xin lỗi, chú  lột trả lại cho con” Luống cuống tay chân, kích động bổ cứu.

Đám người ở một bên thiếu chút nữa cười đến té ghế.

“ Oa, a…….. hôm nay là ‘binh’ nơi nào đến?” Đau bụng quá, đau bụng quá, Quan Tử Dung cười đến mau thở không được.

Quan Tử Ngôn một tay ôm con gái qua dỗ dành, một mặt nói: “Không cần vội, Tử Cần, mấy ngày nay, em tâm thần hoảng hốt, có tâm sự gì sao?”

Tâm sự nha……… Coi như có đi!

Vì thế, hắn đem chuyện không hiểu tai sao bị học tỷ vứt bỏ, đầy oán khí, ủy khuất, trách cứ nói ra.

“Đây chính là nguyên nhân tâm tình em không tốt?” Lại xác định hỏi lại một lần nữa.

“Đúng”, đối với vẻ mặt ‘Cứ như vậy’ của mọi người, hắn cảm thấy cực kỳ bất mãn. Hắn cảm thấy cái này là chuyện lớn nha, nghiêm trọng quấy nhiễu đến cảm xúc của hắn.

“Phốc” Quan Tử Dung lại muốn cười. Thật muốn kêu hắn đi soi gương nhìn xem, nét mặt ai oán của hắn, nhìn thật giống như là con chó hoang bị người ta vứt bỏ.

“Ngươi không phải luôn nói có được may mắn của ta, không có được mạng của ta sao?” Quan Tử Đàn hỏi lại. Em trai này của nhà bọn họ, có được ưu điểm lớn nhất chính là dễ dàng thích ứng trong mọi hoàn cảnh. Chuyện xui chuyện ngốc thực sự phát sinh nhiều lắm, nhưng thật có thể tự mình điều chỉnh tâm tình của mình, cười cười liền cho qua, tính cách cũng rất là AQ(lạc quan), rất khó nhìn thấy hắn thực sự vì chuyện gì mà giải thoát không được.

Mọi người đều cảm thấy giao bằng hữu đều dựa vào duyên phận, hợp thì tụ không hợp thì tan, tự nhiên cũng sẽ không đặc biệt cưỡng cầu gì, như vậy hắn hiện tại là đang câu nệ cái gì a?

“ Học tỷ…… Không giống vậy, em không muốn hai tiếng ‘Ha, ha’ rồi cho qua.”

“Tại sao không muốn hả?” Hắn biết bản thân vì sao kiên trì vậy ư?

“Bởi vì không muốn ha thôi!” Chị út thật phiền, không muốn ‘ ha’ còn có lý do sao.

“…….” Hoàn toàn không cách nào khai thông.

Sau khi triệt để buông tha cho, mọi người cùng nhau dùng vẻ mặt ‘Đây là từ đâu dẫn đến ngu ngốc’ nhìn lẫn nhau.

“Là con cái nhà anh sao?” Mau dẫn trở về có được không? Mất mặt muốn chết! Quan Tử Đàn nhanh chóng phủi sạch quan hệ.

“Đần độn có thể nhận được tiền trợ cấp sao? Cái dạng này có thể coi là nửa tàn phế hay là toàn tàn phế?” Vấn đề này quấy nhiễu Quan Tử Tề đã lâu, hắn tương đối thận trọng suy xét vấn đề này.

Làm thầy thuốc nên trầm ngâm một lát, lấy góc độ chuyên nghiệp cùng quyền uy tương đối phán định “Theo trình độ của hắn, hẳn là tính là toàn tàn phế đi”.

“Nói cái gì là trưởng khoa  thần kinh não ngoại, thật là vô dụng”. Quan Tử Tề trực tiếp nói móc anh ba nhà mình. Em trai của chính mình cũng không chữa trị cho tốt được.

“Muốn anh nói bao nhiêu lần, thần tiên cũng bó tay không cứu được” Danh y khó cứu người ngốc nghếch.

“………” Nhóm người này thật quá đáng, coi hắn không tồn tại a?

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s