Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 5 – Chương 5.2


Chương 5.2

Edit: Kally

Beta: sechan

Nói thật, Quan Tử Cần cũng không hiểu được đã xảy ra chuyện gì, chính là tan học thấy đói bụng, định đi ăn cơm mà thôi, không hiểu sao lại bị chộp tới chỗ này.

Cho tới bây giờ, hắn mới chậm rãi phát giác ra mình bị bắt cóc.

“Bắt cóc cái con tôm, chỉ là tâm sự một chút! Ta muốn cùng ngươi tâm sự, không thể nói cho tiểu thư biết!” Người nào đó bị giẫm phải chân, oa oa kêu to, cứng rắn kêu gào.

Nha, đúng rồi, người này đánh chết cũng không chịu thừa nhận bắt buộc người ta đến chỗ ông muốn, không cho phép người ta bỏ đi gọi là hành vi bắt cóc.

Còn nữa, rất sợ tiểu thư nhà bọn họ.

“Vậy chú trói……. Được! ‘ Phương hại người khác tự do’, là vì sao?”

Nói đến này, đối phương lập tức nhảy dựng lên, nảy sinh ác độc chụp bàn “Tiểu thư nhà ta có cái gì không tốt, ngươi vì cái gì mà vứt bỏ cô ấy?”

Vứt bỏ? Phải là trước kết giao, ý tứ là bỏ rơi con gái nhà người ta sao? Nhưng trước tiên vấn đề lớn là, hắn phải nói chuyện yêu đương đi? Mối tình đầu của hắn còn đang để ở tủ sắt của ngân hàng khóa kỹ nha!

“Chú, có phải hay không tìm lầm người?”

“Con heo kia, ngươi có phải là Quan Tử Cần hay không?”

Nếu cố gắng quên đi tiếng quốc ngữ Đài Loan nghiêm trọng, hắn hẳn là có thể giả thuyết ông tìm lầm người, nhưng là…….. Con gái của  đại ca hắc đạo? Nghe thấy  rất có cảm giác hung bạo, hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng một vị đại tỷ bộ dáng  đầu đầy đao, đi ba bảy bước liền run chân một chút, hỏi hắn muốn để lại tay trái hay là tay phải…… Hắn thực sự không có quen biết người như thế a!

Vô luận hắn cường điệu như thế nào không phải là hắn, đối phương giống như là quỷ đánh tường, một mực khẳng định hắn là kẻ phụ lòng. Cuối cùng còn tuôn ra rằng nhà gái mang thai, hắn không chịu nhận đứa bé, còn có đối tượng khác là tiểu học muội, thật là một tiết mục kịch tính…..

Ai tới nói cho hắn biết, xử nam là muốn làm như thế nào cho nữ sinh mang thai? Đối phương cũng là Thánh mẫu Maria sao?

Đầu hắn đau quá! Đối phương lại hoàn toàn không thể hiểu được, giải thích của hắn lại được coi là trốn tránh trách nhiệm, hoàn toàn chứng tỏ cho việc vứt bỏ tiểu thư nhà ông, lập tức biến thành tội phạm hiện hành.

Hắn chưa gặp qua loại sự tình này, cũng không biết ứng phó tình huống này như thế nào. Đến cuối cùng, ngay cả anh hai ra mặt hỗ trợ giải thích, đối phương vẫn như cũ cảm xúc trào dâng, xốc bàn rồi lại đập bàn, giống như chuẩn bị náo lớn một trận…….

“Chú……. Cường!” Một tiếng nói thanh thúy quen thuộc xuyên vào tai, hắn lập tức há hốc mồm.

“Học…..tỷ?”

“ Tiểu, tiểu, tiểu, tiểu………. thư!” Đối phương so với hắn cũng không tốt gì hơn, dưới cái nhìn chằm chằm của cô, chột dạ lui lui bả vai, bộ dáng khí thế của lão đại mới vừa rồi giờ không còn lại chút gì.

Đồng  Thư Nhã quả thật muốn tức chết rồi “Chú mang đám người này đến là muốn làm gì? Không phải đã đáp ứng với tôi là không làm khó hắn? Chú gạt tôi!”

“Tiểu tiểu tiểu thư, khẩu tố hắn (KL: chú này nói chuyện tiếng Đài Loan ko rành, cho nên ở đây ta có thể hiểu nghĩa là ‘khẩu tố’= ‘ hỏi tội’)

“ Không có khẩu tố!” Đáng giận, tức giận đến ngay cả Quốc ngữ của Đài Loan cô cũng quên.

“Món nợ này ghi vào sổ, trở  về lại tính!” Quay đầu chuyển sang oanh người khác “Còn cậu, miệng mở lớn như vậy  làm chi? Chờ tôi nhét trứng vịt vào  a?”

Quan Tử Cần bị dọa cằm cơ hồ rớt xuống dưới, miệng vẫn như cũ không khép lại được “Học học học tỷ…….”

Bọn họ nói…….. chính là cô? Bị quăng?  Còn lớn bụng? Mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt? Cô khi nào thì yêu đương? Như thế nào cũng chưa nghe nói?

“Học học học….. học cái rắm! Nói chuyện đàng hoàng cho tôi?” Đầu năm nay thịnh hành nói chuyện cà lăm sao?

“A, a, chị làm sao lại đến đây?” Vẫn là xác nhận một chút tốt lắm!

“Còn dám nói? Cậu đầu heo, bọn họ làm khó  dễ cậu, cậu làm sao không gọi điện  cho tôi? Chẳng phải đã nói ba của tôi là đại ca hắc đạo hay  sao?” Hắn a, có thể hay không ít ngốc hơn một chút?

Quan Tử Cần lăng lăng há mồm  “Tôi cho rằng……. chị nói giỡn!”

“Tôi, không, nói, giỡn” Hắn ngốc như vậy, lừa hắn cũng không có kẹo ăn, cũng không có thưởng, làm chi phải  hù hắn?

“A, a, cho nên……..” Quan Tử Cần không dám nói.

Cho nên như thế nào?”

“Cũng, nói cách khác…….” Quan Tử Cần còn đang nói  cà lăm.

“Nói cái gì?”

“ Kia, cái kia chị……..”

“ Nói rõ  ràng minh bạch cho tôi”. Tính nhẫn nại cạn kiệt, bắt đầu rống lên.

“A nói cách khác là chị thật sự mang thai ba của đứa nhỏ  là ai?” Nói liền một mạch, lưu loát thông thuận, từ đầu tới đuôi không chừa một hơi  để thở, không có dấu chấm câu.

“Bốp”.

Một cái hồng ấn dấu tay, là vết thương duy nhất mà Quan Tử Cần nhận phải trong sự kiện tối hôm nay.

Hỗn trướng, hỗn trướng, hỗn trướng, quả thật là hỗn trướng đến cực điểm! Hắn lại hỏi cô loại vấn đề này, cô có nam nhân hay không? Hắn không phải không biết? Lúc trước suốt ngày ở cùng một chỗ với  hắn là chỉ là giả a?

Không cần nói rõ! Bất kỳ một kẻ ngu ngốc thế nào cũng sẽ hiểu rõ được tâm ý của cô, một đứa con gái để cho hắn nằm ngủ cùng giường, để cho hắn ôm, còn có thể cùng với  tên con trai khác làm xằng làm bậy sao? Hắn cho rằng giường của cô ai  cũng có thể ngủ, còn cô ai cũng có thể ôm hay  sao?

Hắn rốt cuộc cho rằng cô rất tùy tiện?

Chú Cường muốn chở cô về nhà, cô căm giận cự tuyệt “Không cần”.

Cô cần phải đạp đạp đường cái, để cho tiêu hóa cơn hỏa có thể thiêu đốt 101 tầng lầu này.

2 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 5 – Chương 5.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s