Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 5 – Chương 5.3


Chương 5.3

Edit: Kally

Beta: sechan

Càng nghĩ càng tức, vỉa hè bị đánh rung động  kêu cốc cốc, có xu thế vang càng lúc càng lớn…….

 Tin, tin!

Tiếng kèn từ phía sau truyền đến, nhìn lại thì  ra là đầu  sỏ gây nên, khiến cho cô thêm bốc hỏa, không chút suy nghĩ liền rống lên “Tin tin cái  gì? Ầm ĩ chết được!”

“Học tỷ, chị lên xe không?” Anh hai đem xe quăng cho hắn, hắn đành phải dùng tốc độ siêu rùa, chạy theo phía sau  cô.

“Cậu ngu ngốc a? Có biết lái xe hay không, đó là xe máy, đường tôi đi là vỉa hè, muốn tốc hành thì đi đường của cậu! Đi thong thả, không  tiễn.”

“Tôi biết a, nhưng là……”

“Tránh ra, tôi hiện tại không muốn nói chuyện với cậu”.

“Tôi muốn nói, chị dùng sức đạp như vậy, nền gạch sẽ bị chị giẫm hư!”

Nền gạch sẽ bị chị giẫm hư? Nền gạch sẽ bị chị giẫm hư? Nền gạch sẽ bị chị giẫm hư?! Mỗi một câu lặp lại trong lòng cô một lần, vô danh hỏa liền cháy cao một tấc.

Hắn không lo  lắng cô đi đường khuya,  không lo  lắng cô bị trặc chân, chỉ lo lắng cô phá hư của công?

Cô hoàn toàn không dám tin, âm u nheo lại mắt “Họ Quan, cậu, nói, lại, một, lần”

“Tôi….” Cô dùng sức đạp như vậy, lại mang giày cao gót, lỡ như  đạp hư gạch, bị thương thì làm sao bây giờ? Như vậy hắn có nói sai cái gì sao? Nếu không, sao nhìn cô giống như càng thêm tức giận?

“Cậu, cậu, cậu, cậu đầu heo, tránh xa tôi một chút!” Lại  cùng hắn nói thêm một lời, cô chắc chắn sẽ tức giận đến hộc máu, ngũ  tạng lục phủ  nổ tung tuyên bố bỏ mình.

Quan Tử Cần không còn cách nào khác, đành phải  đem xe dựng ở ven đường, nhanh chân đuổi theo cô.

“Học tỷ, chị đừng tức giận……” Chuyện mang thai cũng không phải hắn nói, bây giờ hắn đã biết là hiểu lầm, chuyện không cẩn thận phá hư  danh dự của cô, hắn sẽ xin lỗi, có cần hỏa đại như vậy sao?

Cậu tránh ra, tôi nói không muốn nhìn thấy cậu, cậu nghe không hiểu  tiếng Quốc ngữ sao?” Dùng sức giằng bàn tay bị hắn nắm lấy, nhưng hắn không nản lòng, sống chết kéo tay cô, trong lúc giằng co, lơ  đãng nhìn thấy nơi khóe mắt cô ẩn chứa lệ quang.

Quan Tử Cần bị dọa, càng không dám buông tay, hai  tay đi tới ôm chặt lấy cô “Đừng khóc, học tỷ, thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi không phải cố ý hủy hại thanh danh của chị, chị đừng khóc nữa………”

Hắn cố chấp ôm đẩy không ra, nhụt chí dứt khoác cầm lấy vai hắn, dựa vào.

Hắn thật là giỏi? Từ sau lúc mười tuổi, cô đã không khóc nữa, người  này  lại làm cho cô tức giận đến phát khóc, thật là có bản lĩnh.

“Học tỷ, chị còn khóc sao?” Hắn dè dặt cẩn trọng hỏi, không dám buông tay, không dám nhìn xem, chỉ cảm nhận trong cổ có hơi thở của cô, cũng không cảm thấy ẩm ướt.

Không có, trên cơ bản là chỉ đọng trong hốc mắt, cũng không có rơi xuống, nhưng mà cô không muốn nói cho hắn biết.

Quan Tử Cần đem cô ôm thật sự rất chặt, không biết là sợ cô chạy trốn hay vẫn là như thế nào, nghĩ đến hắn vừa rồi luống cuống tay chân, một bộ dáng biểu  cảm giống như  trời  sập xuống dưới, ngốc nghếch ôm cô, liên tục nói xin lỗi, còn bận rộn vỗ lưng an ủi cô, từ đầu đến cuối không dám ngừng nghỉ.

Cô vốn  dĩ nên thật giận, thật giận, nhưng nghĩ đến bộ dạng kia của hắn, nhịn không được vẫn là bị chọc đến muốn cười vang.

Người này thực ngốc, thực ngốc, nhưng ngốc thật sự đáng yêu, ngốc….. làm cho cô không thể không yêu, haiz!

“Cậu ôm đủ chưa? Đậu hủ còn muốn ăn bao nhiêu?” Cô cố gắng làm cho giọng nói mình có vẻ cứng rắn, vẻ mặt không chút biểu cảm nói.

“ A” Hắn vội vã buông ra hai tay, còn dùng sức văng xa ra  ba bước để tỏ ra trong sạch “Tôi, tôi, tôi…… không phải  cố  ý………..”

Không thể cười, cô dùng sức kiềm chế lại khóe miệng đang vươn lên, lướt vội qua hắn, chạy lấy người.

“Học, học tỷ….” Hắn chần chờ la lên “ Chị còn giận sao?”

“Cậu xem bộ dạng tôi giống như không tức giận sao?”  Cô quay đầu nhìn lại, nói chuyện âm điệu so với nữ quỷ còn trầm.

“Không giống” Hắn nhụt chí buông vai xuống, nhìn cô đi càng xa, hắn vội vã nói “Để tôi đưa chị về”

“Không cần” Ngay cả đầu cũng không quay lại.

Lại bị cự tuyệt………..

Hắn cố lấy dũng khí, truy vấn : “Học tỷ, chị đang xa lánh tôi đúng hay không?”

“……” Chuyện rõ ràng như vậy, còn muốn hỏi.

“Vì sao? Nếu tôi có chỗ nào làm sai, chị nói ra được không? Tôi sẽ xin lỗi…”

Cô dừng lại bước chân một chút “Không phải là của cậu sai”

“Thế vì sao?”

“Tự mình nghĩ. Nguyên nhân tôi đã sớm nói với cậu”. Lần này  cô không chần chờ, đón taxi rời đi.

Để lại mình hắn đứng trên vỉa hè, đối mặt với ngã tư đường  vắng lặng, liên tục sững sờ.

“Con nói cô ấy  có quá đáng hay  không?” Muốn cắt đứt cũng không chịu thông báo trước, đương nhiên vứt bỏ.

“Thực quá đáng”.

“Con nói cô ấy có kỳ quái  hay không?” Nói không phải là  lỗi của hắn, lại không để ý đến hắn, nào có đạo lý gì!

“Rất kỳ quái!”

“Vậy con nói coi cô ấy có phải hay  không rất vô tình” Như vậy liền cắt đứt  giao tình nha, chỉ có một mình  hắn luyến tiếc, khổ sở, vô tình vô nghĩa.

“Thực vô tình” Bé như trước ủng hộ, ra sức gật đầu.

3 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 5 – Chương 5.3

  1. chắc là cháu gái của anh chính rồi, đứa bị anh ăn hết núi hạt dưa :”)))))))
    dễ thương quá, mới đầu cứ tưởng là mình đọc nhầm, hóa ra là đang nói với bé con :”))) thanks nàng :”D

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s