Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 6 – Chương 6.1


Chương 6.1

Edit: Kally

Beta: sechan

Bạn bè có giới hạn của bạn bè, bạn trai có phạm vi của bạn trai……

 Nói thẳng ra ,là hắn không cẩn thận chiếm quyền lợi bạn trai của người ta, vì thế ý là cô từ nay về sau sẽ không đi chơi với hắn sao?

Chính mình  nghĩ đáp án, câu trả lời tôi đã sớm nói với cậu”.

Đây  là cô nói.

Cô rốt cuộc đã nói qua cái gì? Quan Tử Cần nghĩ nát óc, liều mạng nghĩ đi nghĩ lại , hình như  là  bắt đầu từ lúc một đêm kia cô vội vàng đưa bánh bao hấp tới cho hắn, rồi sau đó liền bắt đầu xa lánh  hắn.

Nhưng mà đêm đó cô cũng giống như trước kia, trêu cợt hắn hoa đào thật vượng, rồi sau  đó nói nếu cô không cẩn thận thích hắn mà nói…….

Đợi chút, thích hắn? Chẳng lẽ những lời này không phải nói đùa?

Hắn cả người theo trên giường nhảy dựng lên, bạn cùng phòng cũng bị động  tác của hắn làm cho dọa đến “Cậu bị ma đè nha!”

Hiện tại, Quan Tử Cần căn bản cái gì cũng không nghe được, bây giờ trong đầu hắn chỉ tồn tại một cái tin tức…

Cô thích hắn, cô thích hắn, cô thích hắn…….

Học tỷ, thích hắn?

Này, …….. kỳ thực rất chấn động! Hắn bị đánh sâu vào, trái tim nhỏ bé cơ hồ chịu không nổi, đầu óc choáng váng mơ hồ ngã trở lại trên giường.

Cho nên ngày đó cô kỳ thực là đang tỏ tình sao? Sau đó hắn còn rất ngu xuẩn hoàn toàn không làm rõ tình huống.

Mày là đầu heo a! Quan Tử Cần, khó trách người ta không để ý đến mày.

Cô cho rằng hắn là bạn trai thân thiết của mình nên cho hắn hưởng hết thảy quyền lợi cùng nghĩa vụ, trước  kia hắn căn bản không cảm thấy có gì là không đúng, nay cô đột nhiên thu hồi, trong lòng liền cảm thấy trống trải, nghe không được giọng nói của cô, không có cô dịu dàng kéo tay hắn, hắn cảm thấy cái gì cũng không thích hợp.

Nếu là bạn trai mới có thể độc hưởng của cô  cười, dịu dàng của cô, tinh tế tri kỉ của cô, mới có thể khi đi băng qua đường cầm tay cô, để cho cô ngồi ở sau xe ôm eo của hắn, đi nơi nào cũng có thể mang theo cô, cho dù bị cô quản, bị cô hung giữ, hắn cũng cảm thấy thật vui vẻ…….

Thế, hắn muốn tranh thủ vị trí kia!

Hồi nhỏ, anh tư cực độ ghét bỏ tướng ngủ của hắn, mỗi lần đều dùng động tác thô lỗ đá văng hắn ra, thường thường khi buổi sáng thức dậy, hắn đều là ngủ dưới  sàng. Về sau  anh tư chịu không nổi, liền đem hắn ném cho anh ba, không đến một tuần, anh ba cũng đem hắn ném cho anh hai, cuối cùng, được anh cả thu nhận.

Ngay  cả anh cả tính tình tốt nhất, nhắc đến tướng ngủ  của hắn cũng sẽ thở dài liên tục. Mọi người  đều nói, nếu như có   cô  gái nào  lòng dạ Bồ tát, có thể chịu đựng được loại  tướng ngủ  khiến cho người ta phát điên này, bọn  họ sẽ tạ chủ  long ân, trực tiếp đem hắn đóng gói đưa qua, ở rể cũng không hề gì.

Thì  ra điều kiện dựng vợ gả chồng của hắn hèn mọn như vậy đó!

Ngay từ đầu còn có thể kháng nghị, nhưng đến ngày nào đó, cô ở trên giường bị hắn vừa đè vừa ôm đến sắp tắt thở, cả đêm không thể ngủ ngon. Vậy mà trên mặt cô không có chút nào ghét bỏ, còn nhàn nhạt cho hắn một nụ cười dịu dàng, rồi  nhắc nhở hắn thời tiết lạnh, giúp hắn quàng khăn quàng cổ………

Cảm giác này, hắn không có cách nào hình dung, thật ấm áp, thật cảm động!

Bây giờ ngẫm lại, trong lúc vô tình, hắn thực sự đã ăn không ít đậu hủ của cô, nhưng cô lại chưa từng tức giận  qua, nếu đổi lại là người khác, đã sớm đánh hắn sưng đầu……..

Cho nên …… học tỷ chắc là có chút thích hắn đi? Mới có  thể bao dung cho hắn làm càn, mặc cho hắn hết ôm lại sờ, cô đối với người  khác cũng không có tốt như vậy đâu…….

Mà hắn này đầu heo, ở sau khi  ăn hết ngon ngọt, còn dám hỏi cô loại nói điểu này “Ba đứa nhỏ là ai?”, khó trách cô ngày đó lại tức đến phát khóc, ngay cả hắn còn thấy ngày  ấy cô chỉ lấy chân đạp vỉa hè, mà không cời giày cao gót ra tạp hắn thật sự là tu dưỡng đến nơi  đến chốn rồi!

Thế hiện  tại……… học tỷ tức giận thành như vậy, hắn muốn như  thế nào cứu vãn đây?

Vội vội vàng vàng xuống giường, móc ra di động gọi điện thoại cho các anh chị cầu cứu.

Nghe xong hắn kể lại, Quan Tử Tề im lặng một lúc lâu, để biểu đạt  hắn không biết nói gì hỏi trời cao xong, rồi mới nói: “Quan Tử Cần, ta hiện tại chửi ngươi não heo cũng còn cảm thấy quá làm nhục heo. Xem ngươi muốn chọn ba giỏ trái cây hay là hoa cúc hoa lan đi chịu đòn nhận tội đi!”

Sau đó anh ba nói : “Ta vẫn là nói câu nói kia, danh y khó  cứu…”

            Là kẻ ngốc nghếch, hắn rất biết thân biết phận tự mình gác điện thoại.

Anh cả và  anh hai thì có cùng chí hướng : “Ba thật sự đã có dự kiến trước, đặt tên này cho ngươi. Em trai, nhớ kỹ những lời chúng ta từ nhỏ thường hay nói với ngươi, cần cù có thể bù đắp kém cỏi, thiên cổ danh ngôn!”

Các chị gái ý  tứ vẫn không thay đổi, chính là dùng từ có vẻ uyển chuyển hơn “Con gái  thường dễ mềm lòng, em biểu hiện  ra thành ý cố gắng theo đuổi cô ấy, như  vậy là có thể…….”

Đuổi? Theo đuổi sao? Hắn không dám mở miệng hỏi phải theo đuổi như  thế nào? Nếu không ngay cả chị Liên cũng sẽ cúp điện thoại của hắn! ( Tội nghiệp thằng bé)……

Người này đang làm cái quái gì?

Sáng sớm tinh mơ, vừa ra khỏi nhà đi học, ở trước cửa lớn dưới lầu đã có hơn một pho tượng hình người gác cổng. Nhìn thấy cô, mở miệng muốn nói lại thôi, muốn bước lại không dám bước lại gần  cô.

Hắn đang làm gì thế? Thời tiết lạnh muốn chết, nhìn thấy mũi của hắn rõ ràng chảy nước đầm đìa, cũng không biết là hắn rốt cuộc đã đứng đây bao lâu nữa?

“Học, học tỷ……”

Xem đi! Lạnh đến ngay cả giọng nói đều run.

Khăn choàng cổ đâu?” Cô tức giận hỏi.

“Ở đây!” Bởi vì là cô tặng, nên hắn cất giữ rất cẩn thận nha! Giống như là hiến vật quý vậy, hắn vội vội vàng vàng từ trong ba lô lấy ra, chờ mong cô giúp hắn choàng lên cổ.

“Bản thân mình tự choàng là được rồi!” Nghiêng đầu, tránh sang chỗ khác.

Cô không giúp hắn choàng.

Quan Tử Cần có chút thất vọng, vội vàng đuổi theo “Tôi, tôi đưa chị đi được không?”

“Tôi là muốn đi học”

“Tôi biết a”

Biết sao còn muốn đưa? Từ đây đi bộ tới trường học cũng không tới năm phút, hắn rốt cuộc là bị thiên binh cái gì?

Một trước một sau bước vào sân trường, hắn mấy lần duỗi tay, nhưng mà vẫn không có can đảm đi lên phía trước nắm tay cô.

Liên tiếp mấy ngày, Quan Tử Cần mỗi  lần tan học đều đến lớp học của cô trình diện, còn không có khóa thì ngoan ngoãn ngồi lại lớp học của cô dự thính. Thật sự rất là ngoan ngoãn, sẽ không đùa giỡn ầm ỹ quấy nhiễu cô, chỉ im lặng ngồi ở một góc.

Sau đó, vẫn là bạn học của cô nhìn thấy hắn đáng thương, chủ động nhường vị trí bên trái cho hắn, để cho hắn ngồi ở bên cạnh cô.

Giữa trưa cùng bạn học ăn cơm, lại bị hắn dùng ánh mắt như là chó hoang nhỏ bị người vứt bỏ hỏi : “ Có thể hay không cho tôi ngồi cùng?”

Cô có thể nói không sao?

Kéo dài chừng mười ngày, cô rốt cuộc nhịn không được nữa, khó chịu chất vấn hắn: “Quan Tử Cần, cậu rất rảnh rỗi sao?”

Suốt ngày giống như cái đuôi dính theo phía  sau cô? Là  muốn như  thế nào?!

3 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 6 – Chương 6.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s