Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 6 – Chương 6.3


Chương 6.3

Edit: Kally

Beta: sechan

“ Hoa?” Đề tài khi nào thì chuyển đến cái này?

“ Đúng rồi, nữ sinh thường thích hoa hồng, nhưng tôi nghĩ, chị chắc là cảm thấy như  vậy rất là tầm thường đi”. Anh tư còn kêu hắn tặng hoa cúc hoa lan, đừng tưởng rằng hắn không biết đó là dùng để đi tảo mộ.

Đồng Thư Nhã lé mắt liếc hắn, có chút nghi hoặc, lại tựa hồ có chút hiểu ra cái gì.

Tên ngốc này sẽ không……

“Tôi không thích hoa.” Cô nói, một bên quan sát sắc mặt của hắn như có điều suy nghĩ sâu xa.

“Bằng không chị thích cái gì?” Vụng trộm ghi vào sổ tay. Theo đuổi con gái, làm sao không thể biết người ta thích cái gì, rất không chuyên nghiệp.

Quả nhiên không sai! Đồng Thư Nhã vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng cũng hiểu được trong khoảng thời  gian này hắn vì sao lại khác thường cùng với những hành vi buồn cười, rốt cuộc là đang làm cái quái gì.

“Ngu ngốc!” Cô cười.

Cô cho tới bây giờ chưa từng thấy qua, có ai theo đuổi con gái theo đến mức thảm như vậy!

“A! Ngu ngốc” Hắn sửng sốt, có  người sẽ thích ngu ngốc sao?(Chết cười mất, ông nói gà bà nói vịt a~)

“Chị kỳ thực là muốn nói trứng vịt? Là trứng luộc trong nước trà?” Có khả năng lắm, mỗi lần bọn họ đi ra ngoài  ăn mì, cô thường hay kêu thêm trứng .

“Ngu ngốc” Cô lặp lại thêm một lần nữa. Lúc này ngữ khí có chút dịu dàng khó có thể  phát hiện ra.

Những người theo đuổi cô không ít, trong số tất cả những người theo đuổi, chỉ có hắn là ngốc nhất, chỉ biết dùng cách làm thô sơ, Ngu công dời núi chạy đi theo sau phía mông cô, thế nhưng cố tình….. Cũng lại là một kẻ làm cho cô động lòng nhất.

“Lần sau không cần lại ở dưới lầu nhà tôi đứng gác hứng gió. Có thời gian thì nên ngủ nhiều một chút!”

“A, nhưng là….” Hắn còn chưa nói tới nếu không đến sớm, cô căn bản sẽ không chờ hắn a!

“Còn nữa, cũng đừng có  rảnh một chút liền chạy đến phòng học của tôi dự thính”

“A…”

Lần này còn tệ hơn, vừa mới há mồm, đã bị đánh gãy, hoàn toàn không có cơ hội kháng án. “Nếu tôi muốn cậu đi theo cùng, sẽ nói cho cậu biết”.

Sợ cô không nói cho hắn a!

Hắn rầu rĩ, thật không tình nguyện.

“Tử Cần, cậu không cần gấp, tôi nói rồi, tôi sẽ chờ cậu”. Cô rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng mà nói với hắn.

“ Di?” Đề tài khi nào thì nhảy đến cái này.

Trước kia, cô vội đưa bữa tối cho hắn, hắn thở gấp chạy xuống dưới lầu, cô đều nhẹ giọng nói: “Từ từ sẽ đến, tôi sẽ chờ cậu”.

Thời khóa biểu của hắn đầy cả sảnh đường, cô thì ít hơn rất nhiều, thường thường đều là cô đợi hắn. Hắn hết tiết học liền vội vã chạy tới  địa điểm hẹn, vì sợ cô chờ lâu lắm, cô vẫn là cười cười rồi nói: “Gấp cái gì, từ từ đến là được rồi, tôi cũng sẽ không chạy trốn!”

Hắn chưa theo đuổi qua nữ sinh, chỉ ngốc nghếch lấy tốc độ rùa bò theo đuổi, suy nghĩ muốn biết cô thích cái gì, muốn yêu thương cô nhiều hơn một chút. Tại đúng lúc này, cô lại vừa khéo nói với hắn câu này: “Đừng nóng vội, tôi nói rồi, tôi sẽ chờ cậu!” Hắn có thể hay không cố gắng ảo tưởng, vụng trộm đem câu nói kia đem nó hiểu như vậy.

“Tử Cần, cứ từ từ theo đuổi, tôi sẽ ở tại chỗ chờ cậu……”

Có thể sao? Có thể sao? Có thể nghĩ vậy để cho chính mình thoải mái hơn một chút, bản thân mình cũng sẽ không chán nản như thế…..

“Vậy chị chờ tôi tỉnh ngủ, chúng ta cùng đi Dương Minh sơn trang xem cảnh đêm”. Thừa cơ cướp đoạt, ông lão hai mươi tuổi này, cực kỳ cố chấp kiên trì muốn hoàn thành trình tự theo đuổi này.

Hắn còn không hết hy vọng? Đồng Thư Nhã thở dài, quyết định nhận mệnh.

“Dạ, đại gia phân phó như thế nào, tiểu nữ tử nhất định là theo.” Núi đao biển lửa đều phụng bồi, nếu không thì làm gì bây giờ?

Có hứa hẹn của cô, hắn thực an tâm ngủ.

Không cần lại hỏi cô làm sao mà biết được. Nhìn chằm chằm vào cánh tay vắt  ngang đây, cô đã thật thói quen, hoàn toàn thấy nhưng không thể trách.

Ở trong lòng yên lặng đếm ngược ba mươi giây, thật không ngoài ý muốn khi  chân cũng gác qua  đây luôn, hoàn toàn đè lên cô.

Người này……. là gấu  koala sao?

Giường đơn của ký túc xá không thể so sánh với giường đôi ở chỗ của cô, cô sắp ngã xuống!

Đưa tay muốn bắt gấu Koala ôm dính trên người xuống, lại bất ngờ nghe được hắn mơ mơ màng màng nới mớ.

Thì ra không chỉ tướng ngủ của hắn khoa trương, ngẫu nhiên còn có thể nói mớ.

Nghe rõ hắn thì thào lải nhải cái gì, cô dịu dàng mỉm cười, đưa tay ôm lấy hắn “Ngu ngốc, tôi cũng vậy”.

Một câu nhỏ như vậy, đơn giản như vậy, lại khiến cho người ta tim đập thình thịch……

“Tôi thích chị , học tỷ…..”

2 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 6 – Chương 6.3

  1. cuối cùng thì cũng xác định được rồi :”))))
    chờ xem những màn hài hước sau này của hai người ^^
    thanks bạn :”D

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s