Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 7 – Chương 7.2


Chương 7.2

Edit: Kally

Beta: sechan

“Tôi biết chị biết a, chỉ có điều muốn nói rõ ràng với chị từ đầu đến cuối thôi. Khi tôi ra đời, ba ba đã giúp tôi coi qua số mạng, nói đứa nhỏ này sẽ không có số đại phú đại quý, đối với sự nghiệp cũng không có chí lớn, cả đời đều bình thường thuận lợi, không có gì thay đổi quá lớn. Một chút tai họa nhỏ và khó khăn dĩ nhiên là có, nhưng cũng không có bệnh nặng hay tai họa lớn gì. Nói rõ ra thì tôi  chính là đứa có phúc khí nhất trong tất cả bảy người con. Cho nên, từ nhỏ đến lớn, mọi người luôn nói với tôi rằng Cần cù có  thể bù đắp kém cỏi.”

Cần cù có thể bù đắp kém cỏi! Đúng là một câu nói rất hay!

Theo trình độ ‘ Kém cỏi’ của hắn, đúng là cần phải rất cần lao, thật cần lao!

Quan Tử Cần khó chịu trừng người, đừng tưởng rằng hắn không biết được là cô đang cười trộm!

“Các anh chị thường khi dễ cậu sao?” Anh tư thì độc miệng, anh hai thì lén lút đem những đồ ăn mình không thích cho hắn, chị út thì thường hay trêu cợt hắn…….. thời thơ ấu của hắn có thật là bi  thảm như vậy không?

“Một chút thôi! Kỳ thực bọn họ rất thương tôi!” Cũng giống như học tỷ vậy, mở miệng thường thích trêu cợt hắn, nhưng khi gặp chuyện thì bảo vệ hắn hơn bất cứ ai.

Giống như lúc trước, chuyện hiểu lầm học tỷ mang thai, nói hắn bạc tình bạc nghĩa, anh hai nghe được nửa đêm lập tức liền chạy tới. Hơn nữa, toàn bộ quá trình đều bảo vệ hắn ở phía sau người. Lúc ấy hắn biết rõ, nếu tình huống có chút không khống chế được, anh hai tuyệt đối sẽ che chở cho hắn, không cho hắn chịu bất kỳ thương tổn gì.

Nghĩ đến điều này, hắn từ trên xuống dưới đánh giá cô một lần. “Chị thật sự là con gái của  đại ca hắc đạo?”

Không giống, không giống, không giống, một chút cũng không giống a! Cô rõ ràng là xinh đẹp như vậy, có khí chất như thế, thành tích lại tốt, ai có thể đem đại ca hắc đạo với cô cùng liên tưởng với nhau?

“Là thật nha, lừa cậu làm cái gì?” Cô ít nhất cũng đã nói qua một trăm một lần đi! Hắn vẫn cứ cho rằng cô hay nói đùa?

Loại chuyện này nói cho một trăm người nghe, một trăm người cũng sẽ không tin đi, làm sao có thể trách hắn?

“Cả cuộc đời của ba tôi cơ hồ đều là lớn lên trên đường phố, cũng không đọc qua sách vở gì, ông nói rằng ông là một người dân quê mùa, nhưng con gái ông thì nhất định phải rất có khí  chất, ngàn vạn lần đừng giống như ông. Cho nên từ nhỏ đến lớn, tôi đều nhận được sự giáo dục tốt nhất. Cái tên Thư Nhã này chính là hy vọng tôi có văn nhã cùng với phong độ tri thức”.

“Cho nên lúc trước……. những người đó thật là phải bảo vệ chị?”

“Ừ, đúng rồi! Cậu đừng cho rằng là hắc đạo đại ca thì nhất định rất hung ác, kỳ thực ba tôi cũng giống như người nhà của cậu,  rất là thương tôi! Lúc ông ấy tuổi còn trẻ từng rất hoang đường, có một đống tình nhân, sau đó không hiểu tại sao có tôi. Ông đối với người phụ nữ đã sinh ra tôi, cũng không đặc biệt có cảm tình gì, ở trên định nghĩa của xã hội, ông cũng không phải là một người tốt gì, nhưng ông ấy lại tuyệt đối chính là một người cha tốt. Đem hết tất cả khả năng cùng tình cảm của một người cha tất cả đều dành hết cho đứa con gái duy nhất là tôi”.

“Cho nên bây giờ ông ấy rửa tay gác kiếm cũng là vì chị sao?”

“Ừ, bởi vì lúc năm tôi bảy tuổi, từng bị bắt cóc”.

“A!” Hắn vẻ mặt  kinh ngạc.

Từ bắt cóc này ở trong cuộc sống của hắn thật xa lạ, mọi người thường hay nửa nói giỡn, nếu có người bắt  hắn, cha mẹ chắc là thật bất ngờ, bởi vì một đứa trẻ ngốc như vậy cũng có người muốn bắt? Quên đi, nếu ngươi muốn liền cho ngươi đó, chúng ta sinh một đứa khác xem thử có thông minh hơn không…..

“Trên giang hồ ân oán rất nhiều, có lúc người ta sẽ không để tâm cậu là người già, phụ nữ hay trẻ em vô tội. Tôi lúc đó tuy rằng không có việc gì, nhưng phải nằm viện hết một thời gian. Sau khi xuất viện, tôi bắt đầu học võ  phòng thân, ở trong hoàn cảnh này, nếu không thể tự bảo vệ chính mình, có thể sẽ liên lụy đến người khác. Bất quá sau chuyện này, ba tôi hạ quyết tâm rửa tay gác kiếm, không lăn lộn ở trên giang hồ nữa”.

Quan Tử Cần mở to mắt nhìn cô, miệng hết mở lại đóng, hết đóng lại mở, không nói ra được một câu.

Đồng Thư Nhã thấy vẻ mặt hắn ngu ngơ, liền bổ sung thêm một câu: “Lần này là thật, không có nói đùa, sau lưng tôi lúc ấy còn để lại một vết thương”

Cởi bỏ hai nút áo, để lộ ra vết sẹo trên lưng chứng minh.

Hắn không phải không tin cô, chỉ là suy nghĩ, một bé gái tuổi còn nhỏ như vậy, đã bắt buộc phải học cách bảo vệ chính mình, để tránh liên lụy người khác…..

Bảy tuổi, hắn đang làm gì? Chắc là đang chơi trò chơi, xem phim hoạt hình, oán giận bài học quá nhiều, mỗi ngày đều vui vẻ không phiền não, còn cô thì phải  sống trong cuộc sống ăn nay lo mai. (ăn bữa hôm nay lo bữa ngày mai)

Tuy rằng bây giờ cô nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng mà lúc đó cô nhất định rất sợ hãi, dù sao cũng chỉ mới là một bé gái bảy tuổi.

Khó trách cá tính cô lại độc lập kiên cường, thông minh lại có chủ kiến như  thế! Một đứa bé lớn lên ở trong hoàn cảnh vậy, bản thân không khôn khéo chút, làm sao sống sót được?

Quan Tử Cần không khỏi  đau lòng, một phen nhào về phía cô, tới khi phát hiện mình đang làm gì thì đã đem cô ôm chặt vào lòng rồi!

“Tử Cần?”

“Chờ một chút”. Giọng nói hắn rầu rĩ, mặt vùi vào tóc cô, ôm chặt cô không buông.

Hắn cảm thấy….. rất đau lòng, muốn đem cô ôm chặt vào lòng,  thương cô thật nhiều.

Chờ một chút? Phải chờ cái gì? Chờ hắn ăn đậu hủ đến no sao?

Kỳ thực thì cô cũng không phải thật sự muốn giãy dụa, cô còn đợi hắn ôm một cho đủ rồi mới lành  lạnh hỏi: “ Ôm thật sự rất thuận tay, có phải muốn sờ xuống thêm một chút nữa?”

Nếu không lên tiếng, nói không chừng tay kia của hắn đang sờ qua sờ lại tấm lưng trần cô, còn muốn đi xuống tháo luôn cả nội y.(Anh này ~~)

“ A!” Hắn kinh hô một tiếng, cả người như  ở trong mộng mới tỉnh, chợt nhận ra mình làm cái gì, vội vội vàng vàng đẩy cô ra. “Không phải, không phải, tôi, tôi không phải, không phải……” Không phải muốn ăn đậu hủ của chị.

Trời ơi! Hắn xem cô như là bao cát ném lại trên giường?

Đồng Thư Nhã bị cảm còn chưa hết, lại bị ngã đến đầu choáng mắt hoa, nhất thời không phát ra được âm thanh nào.

“Học tỷ……..” Giật mình khi thấy bản thân dưới tình thế cấp bách lại làm ra cái chuyện ngu  xuẩn gì, tiếng gọi thật là chột dạ.

“Quan Tử Cần, tôi rốt cuộc làm gì không vừa mắt cậu?” Cô thật bất lực, bất lực hỏi.

Dẫn cô đi hóng gió, hại cô bị cảm mạo, lại thừa dịp thân thể cô không khỏe, coi cô như là một bao rác đem quăng……..

Sau đó, chuyện ngắm cảnh đêm hại con gái nhà người ta bị cảm mạo thật nặng, bị các anh chị cười thật lâu.

3 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 7 – Chương 7.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s