Ta là Tây Môn Xuy Tuyết thê – Chương 23


Chương 23 : Trở lại Vạn Mai sơn trang

Edit: Rubik

Beta: ss Nhã

Trong lòng không ngừng tính toán, trên tay ôm chặt oa nhi, nó hình như ngủ, ta sợ gió đông làm nó lạnh. Bởi vì mình tùy hứng, nó cũng phải chịu khổ, lần sau nhất định phải chuẩn bị vạn toàn, không để nó phải chịu khổ thêm mới được.

“Trước hết quyết định như vậy đi!” Đột nhiên dường như nghĩ đến cái gì, hỏi hắn: “Ta năm nay bao nhiêu…”

“…” Tây Môn Xuy Tuyết trầm mặc một chút.

“Nàng không phải cũng quên rồi?!”

“Mười tám…”

Mười tám! Ta sợ hãi than, vậy chẳng phải là mười bảy đã gả cho hắn. Thật đúng là kết hôn sớm a!

“Vậy còn ngươi?”

“Hai mươi lăm…”

Ta lại hỏi dò: “Ta sinh nhật ngày nào?”

“A?”

“Chính là… Cái kia, sinh nhật…”

“8/8…”

“Của ngươi?”

“8/8.”

Thật đúng là khéo, sau đó lại chỉ vào oa nhi nói: “Còn nó?”

“8/8…”

Trừ bỏ tám tháng sơ bát chẳng lẽ vốn không có ngày khác? Ta rút trừu khóe miệng nói: “Đừng nói cho ta đây là trùng hợp…”

“Nàng cùng Yến Âu là trùng hợp.”

“Còn ngươi ?”

“Ta vồn không có sinh nhật, là nàng nói chia sẻ sinh nhật cho ta!”

Lại là tình tiết cẩu huyết trong phim ảnh, nam chủ thân thế đáng thương nữ chủ liền lấy sinh nhật mình chia cho hắn, sau đó nam chủ cảm động, sau đó liền cùng nhau …

“Kỳ thật hôm nay là ngày ngươi nói chuyện cùng ta nhiều nhất …”

“…”

“Kỳ thật…”

“Cái gì?”

“Ta thật sự lại vừa đói lại vừa khát…”

“…”

Sau đó ta phát giác Tây Môn Xuy Tuyết người này là thật quá mức lạnh lùng, hắn sẽ không chủ động an ủi ngươi. Ví dụ một một cô gái trong tình huống này nói vừa đói lại vừa khát, người đàn ông ít nhất cũng an ủi trước: em cố chịu một chút. Mà vị này không chỉ không rên một tiếng, ngay cả điểm tỏ vẻ cũng không có.

Hơn nữa ngựa còn càng chạy càng chậm, ta liền giả buồn nói: “Uy, Tây Môn…” Ta nên xưng hô như thế nào? Tây Môn Xuy Tuyết? Tây Môn trang chủ? Hoặc hay là cha đứa nhỏ? Càng nghĩ, ta ta lại càng muốn nói ác một chút: “Tây Môn đại quan nhân…”

“Cái xưng hô gì …”

Thời đại này không có đại quan nhân sao?

“Vậy Tây Môn quan nhân…”

“Đây là xưng hô của các cô nương thanh lâu, nàng học ở đâu…”

Ta đứng hình, nói: “Kêu chơi thôi…”

“Cái kia, Tây Môn Xuy Tuyết, ngươi có thể cưỡi mau chút không…” Vẫn là hô thẳng tên đi!

“Không thể!”

“Vì sao?”

“Có người ở gần.”

Có người ở gần không phải càng nên chạy sao? Vì sao ngược lại dừng lại…

“Không cần sợ, bọn họ không dám ra tay.” Tây Môn Xuy Tuyết rất lạnh lùng bình tĩnh nói.

Ý tứ là hắn càng đi chậm như vậy, bọn họ càng không dám động thủ tuỳ tiện sao?

Đây là cái gọi là chiến thuật tâm lý, nếu ngươi đi vội vã, bọn họ sẽ cảm thấy ngươi không nắm chắc cho nên trực tiếp xông lên tập thể tấn công. Nhưng là nếu ngươi nhàn nhã như thể đi có mục đích, bọn họ sẽ cảm thấy ngươi đại khái căn bản không có đặt bọn họ trong mắt, cho nên sẽ không dễ dàng ra tay.

“Người Phái Nga Mi sao?”

“Đúng!”

Vì thế ta đột nhiên nghĩ tới Lưu Chính, ta tuy rằng muốn chia rẽ hắn và Đoạn Ngọc Lâm, nhưng là lại chưa từng nghĩ tới làm cho bọn họ âm dương cách trở nhau. Nhưng biết tin Đoạn Ngọc Lâm đã chết, hắn phải làm sao bây giờ? Sẽ tiếp tục tìm ta báo thù sao? Sau đó nếu ta bị hắn giết, oa nhi của ta cũng sẽ tìm hắn thay ta báo thù, vì thế thù này hận này như vòng xoáy vĩnh viễn tiếp tục nối nhau không buông được.

Đây là giang hồ sao? Mặt run rẩy một chút, nói: “Dù sao nơi này phong cảnh không tồi, chúng ta cũng không thiếu thời gian, cứ đi chậm rãi như vậy thôi…”

Cứ như vậy, ta đói bụng cùng Tây Môn Xuy Tuyết một nhà ba người ung dung tự tại về tới Vạn Mai sơn trang.

Về phần như thế nào đi vào ta cũng không biết, bởi vì ta giống oa nhi, bởi vì chạy như điên từ nửa đêm nên đã mệt tới cực điểm, trực tiếp ngã vào trong lòng Kiếm Thần đại nhân tràn ngập cảm giác an toàn mà ngủ say .

Tỉnh lại đã là buổi chiều, kinh ngạc thấy oa nhi không ở bên, chỉ có mình ta nằm ở trên giường. Mạnh mẽ nhảy dựng lên, kêu lên: “Oa nhi… Oa nhi… Con ở nơi nào… Mau ra đây…”

Trong phòng không có tiếng, ta liền xông ra ngoài. Kết quả trực tiếp chạm mặt Kiếm Thần, bị hắn nhấc lên.

“Oa nhi đâu?”

“Tiểu Ngũ đưa nó đi ăn cơm…”

Chân mềm nhũn ra, từ lúc đến đây cho tới bây giờ, rất ít khi mở mắt ra không thấy oa nhi, cho nên tự nhiên sẽ thập phần căng thẳng. Đột nhiên phát hiện mình càng ngày càng có bộ dạng làm mẹ, nếu thật sự có một ngày chính mình sinh tiểu hài nhi, chỉ sợ cũng không cần lo lắng vấn đề hộ lý.

“Quay lại ngồi, ta gọi người đưa cơm và đồ ăn vào cho nàng.”

“Cám ơn!”

Đại khái đây là lần đầu tiên khách khí như thế với Tây Môn Xuy Tuyết, hắn thế nhưng sợ run một chút, sau đó trực tiếp xoay người gọi người. Chỉ chốc lát sau, vài món đồ ăn nhẹ ngon miệng bưng lên, ta bất chấp hình tượng, dùng tốc độ nhanh nhất đem cơm đưa vào miệng, xoa xoa nói: “Cái này no rồi…”

Sau đó ta nhìn thấy Tây Môn Xuy Tuyết vẫn bị ta bỏ qua khóe miệng hình như đang run rẩy một chút, nói: “Thu thập một chút đi theo ta…”

“Đi đâu?”

“Đổi phòng…”

“Vì sao?”

“An toàn!”

“Hảo!” Đột nhiên phát giác chính mình cũng hành động thật khốc, nói chuyện cũng càng ngày càng ngắn gọn. Bất quá vì an toàn, đổi phòng thì đổi đi, ta đổi chẳng khác nào oa nhi đổi, oa nhi an toàn là tốt rồi!

Kết quả sau khi nhìn thấy phòng, ta có cảm giác muốn chạy, bởi vì nơi đó cách vách với Tây Môn Xuy Tuyết, vốn là một gian thư phòng, hiện tại quét tước xong thành phòng cho ta cùng với oa nhi.

Hơn nữa đổi thành phòng trong cùng gian ngoài, phòng trong trừ bỏ một cái giường lớn, một cái giường nhỏ cùng một cái bàn thì ngay cả cửa sổ cũng không có. Cùng gian ngoài bị một tấm bình phong ngăn cách thành ra có chút ánh sáng nhưng cũng không mạnh cho lắm. Mà gian ngoài có một nhuyễn tháp, có thể dùng để đọc sách hoặc dùng nghỉ ngơi tạm thời.

“Vì sao có hai giường…”

“Nó cũng nên có giường tự ngủ…”

Ân! ? Để một đứa nhỏ mới chừng hai tuổi ngủ một mình?

“Sẽ rơi xuống …”

“Ta sẽ gọi người làm song chắn.”

“Sẽ khóc .”

“Sẽ không…”

Xem ra Tây Môn Xuy Tuyết thật đúng là hiểu biết con mình , oa nhi thật sự là tuổi càng lớn sẽ càng không khóc.

“Ta đây ngủ không được …” Được rồi, thừa nhận đi! Chính mình không ôm oa nhi thì ngủ không được, nhược điểm này sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết .

“…”

Tây Môn Xuy Tuyết không nói tiếp, mà là trực tiếp đi khỏi phòng.

Tức giận? không giống… Ta đem gánh nặng buông xuống, nghĩ nghĩ nếu không có cách nào trở về thì cũng viết phong thư báo bình an cho Mai Tử đi, tuy rằng hai người cũng không biết chữ, nhưng nhưng Tôn tiên sinh ở gần đó là người nhiệt tình, trong thôn có thư từ gì đều nhờ hắn đến đọc.

Lúc mới tới ta còn mượn hắn quyển sách chép chữ, luyện tập viết chữ phồn thể.

Viết thư xong, đem hạt giống Hoa Mãn Lâu tặng cho ta lấy ra một chút gói lại, đem thu bao kín giao cho Tiểu Ngũ để hắn giúp ta nhờ ngựa tuần thành đưa đi.

Nhìn lại bao hạt giống hoa kia, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là nên gieo đi, nhìn xem ra là cây hoa mào gà, vốn sinh trưởng ở vùng á nhiệt đới Châu Phi và Mỹ Châu. Đừng thấy nó ở thời đại chúng ta rất phổ biến, ta thay Hoa Mãn Lâu trồng rất nhiều hoa, lại ở thôn một thời gian, cũng chưa từng nghe người nào đề cập đến loại hoa này. Cho nên xem như giống cực kì hiếm thấy đi! Hoàn hảo cây hoa mào gà dễ trồng, dễ sống. Hơn nữa hoa nở rực rỡ, xinh đẹp, lại có mùi hoa nhẹ nhẹ, là loại hoa ta cực thích.

 ta có tra trên google, đúng là hoa mào gà thật , nhưng theo ta thấy hoa này bthường làm gì có mùi thơm nhỉ, hay là tại ta k ngửi thấy :S

Tắm rửa thay quần áo đi vào hoa viên, vốn là chỗ Tây Môn Xuy Tuyết dùng để luyện kiếm, nhưng là vì đủ loại hoa, hắn hiện tại đành ra ngoài trang luyện kiếm.

Ta có chút ngượng ngùng , kỳ thật chỗ này còn lớn như vậy, đang nghĩ có phải có chút giọng khách át giọng chủ không. Nghĩ nghĩ, kêu lão Tề cùng ta đem chậu hoa dồn bớt về phía bên phải, dành ra một chỗ rất lớn. Ta đem bồn hoa từ từ phân nửa theo giống và mùi hương để bọn họ sắp xếp thành lối đi, lại đem nhữngchậu mới ra nụ chuyển qua xếp thành hình tròn phía sau núi giả, tiếp đó cho người giẫm phẳng, vậy là thành một chỗ lớn cỡ sân bóng cho hắn luyện kiếm.

Oa nhi sớm bị Tiểu Ngũ ôm lấy, thấy chỗ đất rộng ấy, nói: “Kiếm…”

“Ừ, đây là dành cho cha con luyện kiếm. Tiểu Ngũ, ngươi kêu Tây Môn Xuy Tuyết đến, hỏi hắn có vừa lòng chưa” Dù sao cùng ở dưới mái hiên, hơn nữa ta còn là người sống tạm, tạo dựng quan hệ tốt với chủ nhà vẫn là điều quan trọng.

Nhưng là Tây Môn Xuy Tuyết sau khi đến đó xem xong, nghe ta nói vậy, liền cho ta hai chữ: “Rất ồn …”

Dĩ nhiên là nơi này ồn, cho nên cho dù địa phương đủ lớn hắn cũng sẽ không tới chỗ này luyện kiếm ? Ta đây không phải đã lãng phí mấy giờ đồng hồ sao !

Thở dài, xem ra còn phải nghĩ biện pháp đếm chỉnh sửa lại chỗ này, bằng không thì trồng toàn hoa mào gà đi.

“Thích hợp nàng luyện kiếm…” Tây Môn Xuy Tuyết lại bồi thêm một câu.

, tự mình đào hố tự mình nhảy.

“Uhm… Phải không, chúng ta đây khi nào bắt đầu?”

“Ngày mai, buổi sáng một canh giờ.” Nghĩa là buổi sáng luyện kiếm một canh giờ , hẳn là có thể chấp nhận đi!

“Buổi chiều tạp học loại, một canh giờ…”

Buổi chiều cũng muốn làm theo sao? Hơn nữa tạp học loại là cái gì?

“Cái gì là tạp học loại…”

“Cái khác như vũ khí, ám khí, đạt tới mức nhận độc dược , sát khí, đạt tới năng lực phản ứng …”

“Ngươi xác định ngươi không phải muốn huấn luyện ra một thiên hạ đệ nhất sát thủ?” Ta ngay lập tức ra tay ngăn cản, sợ hắn nói thêm gì nữa, ta cũng nhanh biến thành vạn năng hiệp. ( đại hiệp vạn năng)

“Này chính là chút tri thức thô thiển để tự bảo vệ mình, cách sát thủ một khoảng cách lớn.” Tây Môn Xuy Tuyết ý tứ thực rõ ràng, ngươi cách sát thủ khoảng cách còn xa, như vậy thứ nhất sẽ không dùng suy nghĩ.

“Nương, cố lên…” Oa nhi nắm chặt nắm tay nhỏ, cổ vũ ta đang ngồi phát sầu!

“Có cái gì là tiệp kính không?”

“Có!”

“Làm như thế nào?” Ta vui mừng nhảy dựng lên hỏi.

“Cái này lúc trước nàng có tập qua, chỉ cần nhớ lại việc trước kia thì không cần học lại.”

“Xì… Nói cũng như không.”

“Ta nghe thầy thuốc nói qua, nếu một người mất trí nhớ là vì đầu va chạm, như vậy va chạm một lần nữa ở vị trí đó có thể nhớ lại. Vậy không biết phu nhân lần trước đụng vào chỗ nào?” Tiểu Ngũ thực quy củ nói. Nhưng là ta đã có suy nghĩ xúc động muốn bóp chết hắn, nói: “Vạn nhất đâm chết thì sao?” Lần trước Tôn Tú Thanh không phải là chết như thế này sao…

“…” Tiểu Ngũ trầm mặc.

“Vậy đành học.” Tây Môn Xuy Tuyết nói xong, liền xoay người, nhưng trước đó liếc mắt một cái nhìn hoa giống trên tay ta nói: “Không cần lại trồng một đám hoa cỏ kỳ lạ…”

“Đây là cây hoa mào gà, không phải kỳ lạ…” Ta trực tiếp cãi lại, nhưng là đang nói xuống, người trước mắt đã không thấy.

Thật khinh công rất giỏi a, chờ ta học xong sẽ ở trước mặt ngươi chơi trò mất tích… Nhưng là viễn cảnh tốt đẹp đó không có khả năng phát sinh, trừ phi sư phó của ta là Tư Không Trích Tinh…

5 thoughts on “Ta là Tây Môn Xuy Tuyết thê – Chương 23

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s