Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 7 – Chương 7.4


Chương 7.4

Edit: Kally

Beta: sechan

Bất quá…….. Giống như từ sau khi quen biết học tỷ, những cái xui từ trên trời rơi xuống này hình như tỷ lệ phát sinh càng ngày càng ít, đặc  biệt là thời gian này lại càng hài lòng như ý đến không thể hơn được nữa!

“Tử Cần, tôi đã nói cho cậu chưa, thật ra, ba tôi cũng từng coi số mạng cho tôi rồi!”

“Di, thật vậy chăng?” Thế cô có thể hay không đại phú đại quý? Có tài vận hay không? Vẫn là cùng với  hắn giống nhau  đều xui xẻo như vậy?

“Ông nói, tôi có số giúp phu vận( dượng phu ích tử)” Người con trai được cô lấy, cuộc sống sẽ thật bình an trôi chảy. (Chị lấy anh cho anh đỡ xui đi, tội nghiệp bé Cần mà!)

“Ừ.” Cực độ tán thành. Khó trách gần đây một đống chuyện xui xẻo không có tìm đến hắn.

Cô bật cười, gõ nhẹ lên cái đầu đội nón bảo hiểm của hắn. “Cậu gật đầu cái gì đây?”

“Tôi cảm thấy rất có đạo lý nha, học tỷ là người rất tốt, người con trai nào tương lai có thể lấy được chị thì rất là có phúc khí” (a Cần biết nịnh đầm ghê)…….. Không biết………. hắn có hay không có cái phúc khí kia cưới được cô?

Tên ngốc này, cũng nói được lời ngon tiếng ngọt sao? Quả nhiên là được một đám quân sư quạt mo dạy dỗ có khác mà!

Trong lòng giống như  là ngâm trong nước đường, so với mật còn ngọt hơn, cô lặng lẽ siết chặt hai tay, chặt chẽ ôm eo của hắn, cả người dựa sát vào trên lưng hắn, phảng phất tựa như dù cho đi đến chân trời góc biển, cô cũng sẽ cùng đi với hắn !

Quan Tử Cần không phải là người chết, cũng không phải là cái  đầu gỗ, đương nhiên là có cảm giác. Cô cả người đều dựa đi lên như  vậy, hắn thậm chí còn cảm giác được, dựa sát trên lưng hắn là thứ mềm mại làm cho người ta mơ màng vô hạn.

Đòi mạng, này, này quá kích thích!

“Tử Cần, sao cậu không nói lời nào?”

“Không, không có  gì” Thanh âm quẫn bách.

Xúc giác trên lưng, vô cùng mãnh liệt a. Dáng người của học tỷ rất tốt………

Đồng Thư Nhã nghiêng đầu, nhìn ở bên dưới nón bảo hiểm, thấy bên tai hắn hồng thấu, không cần đoán cũng có thể xác định chắc chắn là cả khuôn mặt cũng đều hồng thấu.

A, hắn đang ngượng ngùng!

Thật đáng yêu, nam nhân thanh thuần ngây thơ a!

Nhưng mà bạn có biết, con người thường vui quá hóa buồn không!

Cô còn chưa kịp mở miệng nói thêm cái gì……..

“A, Tử Cần, cẩn thận……. oa…..” Cô kêu thảm thiết.

Đúng vậy, không sai, rõ ràng! Bọn họ ‘ Té xe’!

Rõ ràng chính là nguyên một con đường cái rộng thênh thang, cũng không có người với  xe gì, cũng không phải vì tránh con mèo hay con chó gì, cả một con đường dành cho hắn chạy, vậy mà hắn vẫn leo lề.

Thần kỳ nhất là, người bị thương như cũ vẫn là cô, mà hắn lại hoàn toàn lông tóc vô thương ( không có chút tổn hao gì)

Kế tiếp chuyện cảm nặng, Đồng Thư Nhã nhìn lại chân trái thảm hại được bao thạch cao của mình, cô không biết nên nói gì, ngay cả khí lực để thở dài cũng không có.

Mà cái kẻ gây tai họa ở đằng trước kia, đầu cúi xuống cơ hồ sắp đụng phải sàn nhà, hoàn toàn không có  mặt mũi  nhìn cô.

“Tử Cần, lại đây”

Hắn ngoan ngoãn tiến lên, chuẩn bị tinh thần để hứng chịu tức giận của cô.

Hắn hại cô bị thương, chân đang yên yên đẹp đẹp lại té thành như vậy, hắn nghĩ, bất luận kẻ nào cũng sẽ tức giận đánh hắn mấy đấm.

“Cởi áo khoác”

Ừ, cởi  áo khoác thì đánh có vẻ đau, hắn ngoan ngoãn cởi.

Đồng Thư Nhã kéo cao ống tay áo của hắn bắt đầu kiểm tra, thấy ở chỗ khuỷu tay bị trầy da, cô không khỏi giương mắt nhìn hắn  “Cậu không phải nói là không bị thương?”

“Ách” Thật sự không có phát hiện, cô vừa mới nói ra hắn mới bắt đầu cảm giác được đau.

“Chậc, thần kinh không ổn định” Cô hơi bất đắc dĩ, quay đầu nói: “Y tá tiểu thư, phiền toái chị giúp em xử lý kiểm tra miệng vết thương của hắn một chút”

Sau khi dùng thuốc sát trùng chống viêm, y tá giúp hắn bôi thuốc nói hắn “Bạn gái em rất thương em đấy!”

Hắn cười gượng “Còn không phải, tuy nhiên em đang tích cực theo đuổi!”

“Cố lên a, cô gái này đối với em không tệ, em mà theo đuổi được mà nói thì em sẽ rất tốt số”

“Em cũng cảm thấy  như vậy” Chính  là không biết, cô còn muốn cho hắn theo đuổi không? Hắn lại làm chuyện ngu xuẩn, hơn nữa, còn hại cô thiếu chút bị té gãy chân…….

Nhưng mà, cô từ đầu đến cuối đều không mắng  qua hắn một câu, ngay cả nhăn mặt cũng không có. Còn hắn thì ngược lại hổ thẹn gần chết!

Bởi vì chân cô bị thương có điều bất tiện, nên hắn xin phép với  ký túc xá cho ở bên ngoài tạm trú một thời gian, dọn đến chỗ cô ở để tiện chiếu cố cho sinh hoạt cuộc sống hằng ngày  của cô, có thể thấy rõ sau đó hắn rất có thành ý  bồi thường.

Bạn học của cô sau khi biết được bọn họ xảy ra tai nạn xe cộ, không có lương tâm cười gục ở trên bàn “Ông trời của tôi! Tiểu học đệ quả thật là quỷ xui xẻo nha”

Từ sau khi Thư Nhã quen biết hắn, gặp thật là nhiều tai nạn, đầu tiên là vì hắn mà trăm năm mới  cúp tiết một lần, thế nhưng lại vừa hay là ngay lúc đó lại có điểm danh, rồi lại đến bị cảm nặng, bây giờ ngay cả chân cũng đều bị thương đến………..

“Qủy xui xẻo là để cậu kêu sao?” Đồng Thư Nhã lành  lạnh quăng ra  ánh mắt cảnh cáo. Nam nhân của cô, sao có thể mặc cho người ta tùy ý cười nhạo được chứ?

“Tương Doanh học tỷ cũng không nói sai………” Hắn rất tự mình hiểu lấy, anh chị nhà hắn sau khi biết chuyện, cũng là cười đến té ghế,  thẳng kêu hắn là thiên binh đến không thể tin được.

Vì sao hắn nói chuyện yêu đương, lại gây ra nhiều trò cười như vậy?

Bọn họ bây giờ, đều nhất trí đồng tình ‘ Học tỷ của em’, cô  gái này thật là thê thảm………

Muốn cố gắng mà nói chuyện yêu đương một lần, hắn lại đem đến nhiều tai nạn và khó khăn như vậy, thế nhưng còn không có đem cô dọa chạy. Đúng là dũng khí có thừa, nên đem bằng khen đại biểu người tốt việc tốt trong ban tặng cho cô……..

One thought on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 7 – Chương 7.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s