Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 10 – Chương 10.2


Chương 10.2

Edit: Kally

Beta: sechan

Lão ba bên kia cũng giống thế, luôn nhét một đống AV, đồ dùng tình thú cho cô, sợ cuộc sống tình dục của bọn họ nhất thành bất biến (ko suôn sẻ) , cô sẽ không có tính phúc…….

Cô thật khó mở miệng nói với lão ba, bạn trai vẫn còn là bậc sơ cấp, cha bày ra bực trận như thế, thật sự là sẽ dọa chết hắn.

Sáng sớm tỉnh lại, cũng không có gì ngoại lệ, bạn trai lại dính lên người cô.

Từ lúc kết giao đến nay, hắn ngủ lại càng lúc càng thoải mái, chỉ cần có thể dính trên người cô, các loại tư thế kỳ quái gì đều có.

Cô chính là đang suy tư, làm thế nào dưới sự trấn áp của đại quân mà phá ra vòng vây để giúp hắn chuẩn bị tốt bữa sáng, vừa mới động đậy thân thể, dưới sự ma sát của da thịt, cảm nhận được mẫn cảm bộ vị đã bị áp bách………

Ba ngày hai hôm thân mật ngủ chung, cũng sớm thật thói quen, cũng không có gì để ngạc nhiên…….. giương mắt chống lại ánh mắt của quân địch đang đặt trên người cô,  không biết khi  nào thì hắn đã tỉnh lại, mở to ánh mắt sương mù vừa say mê lại vừa có vẻ dày vò nhìn cô.

Đòi mạng, hôm nay làm sao có cái loại tư thế này? Bộ vị vừa mẫn cảm vừa yếu ớt nhất của hắn vừa vặn đặt ở giữa hai chân cô…..

Có thể mấy ngày hôm nay bị bao cao su, cùng với những thứ ‘Hòan mỹ tình ái’ làm cho đầu óc choáng váng, trong đầu hắn bây  giờ chỉ có phía dưới kia là thân thể lung linh, sau đó bắt đầu miên man suy nghĩ, cuối cùng lại đối với cô có suy nghĩ vẫn vơ.

Thân mật cực hạn nhất của bọn họ chỉ tới chừng mực là ở trong lúc hôn môi, không khống chế được tháo nội y của cô, đụng chạm qua đường cong thân thể, mà đòi mạng là hiện tại hắn chỉ nghĩ đến thân thể tốt đẹp của cô, cùng với bóng loáng mê người da thịt xúc cảm……..

Giống như……………cảm giác bị áp bách quá nặng!

Đồng Thư Nhã hiểu rõ khẽ vuốt hai  gò má nóng lên của hắn, dịu dàng hỏi: “ Tử Cần, cậu muốn sao?”

Tử Cần, cậu muốn sao? Cậu muốn sao? Cậu muốn sao……

Những lời này giống như là một quả bom uy lực mười phần, nổ đến cho đầu óc của hắn choáng váng, đạo đức đóng băng…….

Hắn nuôt nuốt nước miếng “ Chị chờ một chút”.

Nói xong hắn hỏa tốc từ trên giường nhảy dựng lên, chạy về hướng phòng tắm.

“ Tử Cần?” Hắn đang làm gì thế? Nghĩ tự mình giải quyết, thế tại sao còn kêu cô chờ một chút?

Đầy bụng nghi hoặc đứng dậy xem, phát hiện thì ra hắn đang đánh răng?

Đến lúc nào rồi mà hắn còn có tâm trạng đánh răng?

Cô đúng là không thể tin được, hỏi hắn: “ Cậu…….. muốn bình tĩnh?” Thế cũng nên rửa mặt hoặc dùng nước lạnh tắm chứ ai lại dùng đánh răng để bình ổn dục hỏa?

“Ưm….ngày…….” Miệng đầy bọt đánh răng, hàm hồ nói.

“ Không phải? Thế là gì a?”

“ Lịch sự” Súc miệng xong, phun đầy bọt kem đánh răng ra. Trong sách nói, đây là lễ tiết căn bản của tình yêu, buổi sáng thức dậy còn chưa đánh răng mà hôn nhau, giống như  không được sạch sẽ cho lắm!

Đã hiểu ra ý của hắn, Đồng Thư Nhã há hốc mồm, líu lưỡi.

Ân, xác định khoang miệng mỗi một chỗ cũng đã chà sạch sẽ, lấy tốc độ chạy trăm mét nhào về phía cô.

“ Phốc……… Ha ha ha!” Cô nhịn không được nữa, cất tiếng cười to.

Đây là thiên binh từ đâu tới a? Tên đã lên dây vận sức chờ phát động rồi, vậy mà  hắn vẫn còn có thể nghĩ  đến chuyện đánh răng, không biết có cần dâng hương tắm rửa, trai giới ba ngày để tỏ ra thận trọng hay không a! ha ha ha…..

“ Này không buồn cười” Hắn rầu rĩ trừng cô.

“ Không, không phải vậy……..” Chẳng qua  là cảm thấy hắn thật là đáng yêu.

Liều  mạng nín cười, vỗ vỗ vai hắn “ Đây là thói quen tốt, thật đấy!” Chẳng qua là ngay tại loại mấu chốt thời khắc đó mà còn có thể làm rõ ràng  như vậy, thật sự là rất khôi hài.

“ Thế có muốn làm hay không?”

“ Chờ một chút, đến lượt tôi đánh răng”. Hắn đã tôn trọng cô như thế, cô không tỏ ra thận trọng lại, thật không tốt cho lắm.

Tốt lắm, cô cũng đánh răng xong, hai người nhìn nhau, ai cũng không nhún nhích, im lặng hồi lâu, đồng thời đều nhục chí rũ vai xuống.

Cảm giác cũng bị mất luôn!

Tại thời khắc mấu chốt đó, thật sự rất kích động muốn làm, quản cái gì đạo đức quan niệm khỉ gió gì của hắn, còn không có kết hôn sẽ không làm. Nay, tỉnh táo  lại, bị cô cười một tiếng, cộng thêm bọn họ chà răng chà tới chà lui, bao nhiêu dục hỏa đều tắt hết, nếu tiếp tục muốn làm nữa thì cũng giống như là lạ……

“……. Tôi đi làm bữa  sáng” Vuốt cái mũi, yên lặng xoay người.

Haiz, hay là chờ đến đêm tân hôn của hắn thì tốt hơn!

Trước khi tốt nghiệp, Quan Tử Cần nắm tay cô, dẫn cô đi trở về nhà ở Vân Lâm làm khách.

Khi hắn ở bên ngoài dừng chân một năm, cô đã từng mấy lần gặp qua mấy anh em nhà Quan gia. Bất quá lần này là hắn chính thức dẫn cô đi về ra mắt các thành viên trong gia đình.

Nói người này thiếu đầu óc, thế nhưng hết lần này tới lần khác, hắn rất rõ ràng bản thân mình đang làm cái gì. Vừa bắt đầu liền vô cùng kiên định nói với cha mẹ mình: “ Không cần xem cô ấy là khách, cô ấy là người mà con muốn lấy về nhà”.

Cô đương trường thẹn thùng lại không biết như thế nào đáp lại, gật đầu cũng không được mà lắc đầu cũng không xong, cho nên cô chỉ có thể vụng trộm nhéo hắn một phen.

Loại sự tình này nói ngay trước mặt cô như thế thật là ngượng ngùng a!

Hết lần này tới lần khác, hắn vẫn thiếu đầu óc, kêu ai da còn kêu siêu lớn tiếng, cũng theo bản năng chất vấn cô: “ Tại sao nhéo tôi, chị không muốn gả a?”

“……….”

Về sau, má Quan  cũng có nói chuyện riêng với cô: “ Đứa con này của bác rất là thẳng thắn, một khi đã nhận định đó là chuyện của cả một cuộc đời, học không được xoay chuyển hướng khác. Trong tất cả các đứa con của bác, nó không phải là đứa ưu tú nhất và theo tính tình này của nó, thành tựu tương lai cũng không lớn nhất, nhưng nó được cái rất thành thật. Con đừng thấy các anh chị em trong nhà nhìn giống như là rất khi dễ nó, thật ra trong nhà này,người mọi người thương yêu nhất chính là nó”.

“ Nó không phải thật hiểu biết, về phương diện này, con cần nhiều bao dung nó. Bất quá, nó sẽ toàn tâm toàn ý đối đãi với người mà nó muốn dắt tay cùng đi  đến già, cho người đó thật nhiều  hạnh phúc”.

Quan Tử Tu đối với cô nói chỉ có ba chữ: “ Nén bi thương”.

“…………” Ai kêu bọn họ chọn ngay thời điểm tâm tình hắn kém nhất mà trở về, đã vậy bạn trai cô còn không thức thời dốc sức đi hát bài ca chia tay ai oán kích thích người khác, bị người xấu nết tổn hại hai câu cũng đành chịu thôi.

Sau đó lại là Quan Tử Tề, người này cho đến nay là người mà cô cực kỳ có ý kiến nhất đây.

‘Có một loại dự cảm, yêu là phải xa cách, tất cả những ký ức hồi tưởng lại chỉ còn là mảnh vỡ, không thể cảm thụ hết vui vẻ, yêu luôn luôn là niềm đau ngắn ngủi, anh chỉ muốn biết đáp án cuối cùng của em. Có một loại dự cảm, muốn quay lại quá khó khăn……..’

Người nào đó ca hát đúng là hưng trí quá, còn rất khi dễ người ta đi ca bài hát buồn bã ai oán. Nghe vậy, Quan Tử Tề ở bên ngoài cười to, nói với cô: “ Bạn trai của em đúng là rất muốn chết, có tin hay không, nhiều nhất ba ngày, hắn nhất định sẽ bị đánh cho bẹp dí”.

Phỏng chừng anh ba cũng chỉ có thể nhẫn nại đến trình độ kia thôi.

Cô nghiêng người dựa vào bên tường, thái  độ nhàn nhã: “ Sẽ không nha, em cảm thấy hắn hát rất hay.” Hơn nữa còn thận trọng suy nghĩ phải giúp đi hắn đăng ký thi hát mới được.

2 thoughts on “Cần cù bù ngốc nghếch – Chương 10 – Chương 10.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s