Sủng dưỡng nô tỳ ngốc – Chương 8 – Chương 8.2


 Chương 8.2

Editor: darkAngel

“Diễm chủ…” Dưới cái nhìn lạnh lùng của hắn, nàng vội vàng sửa miệng, “Diễm, Tiểu Thạch Đầu sẽ ở cùng chàng cả đời, hai đời, ba đời, Tiểu Thạch Đầu chỉ thừa nhận chàng, chàng là chủ tử, là trượng phu, là người quan trọng nhất của Tiểu Thạch Đầu.”

“Ngươi thực ngoan, khi về ta sẽ mang đường cho ngươi ăn.” Cung Diễm cười cười cắn vành tai nhỏ của nàng.

Đưa hắn ra ngoài phòng, nhìn cho đến khi thân ảnh hắn biến mắt, Tiểu Thạch Đầu vẫn còn đứng ngây ngốc, trên mặt tràn đầy nét cười ngọt ngào.

Nhu Lệ vẫn lui tới Diễm Thiên Điện quét tước như thường, đem dáng vẻ si ngốc của nàng thu hết vào mắt.

“Khó trách Anh tỷ tỷ vui vẻ như vậy, chuyện vui lớn như vậy, đổi lại là ta, ta cũng mừng rỡ đến cười toe toét.”

“Ta cũng không ngờ Diễm chủ tử lại đột nhiên nói muốn cưới ta.” Nàng ngồi xuống sân ở phía trước hành lang, tay nhặt lên một đóa hoa cầm lên ngắm nhìn, không khỏi nghĩ đến chuyện gặp được Cung Diễm mười mấy năm trước.

Khi đó nàng cả người hôi bẩn, là đứa nhỏ ăn xin mà sống, thường bị người bắt nạt, ăn cũng không đủ no, mặc cũng không đủ ấm, càng không có chỗ nào để che mưa tránh gió để có thể ngủ yên, mà nay nàng lại có được tất cả hạnh phúc, sẽ có người yêu thương nhất là chồng, kiếp này không uổng.

“Anh tỷ tỷ, tỷ có muốn để cho lâu chủ vĩnh viễn đều sủng tỷ như vậy?” Nhu Lệ đột ngột hỏi.

“Đương nhiên muốn.” Tiểu Thạch Đầu gật đầu cười, “Ai lại không hy vọng trượng phu sẽ sủng ái mình cả đời.”

“Tuy trước mắt lâu chủ rất yêu thương Anh tỷ tỷ, nhưng một khi nữ nhân tuổi lớn sắc suy, nam nhân sẽ thay lòng đổi dạ, tìm một nữ nhân trẻ tuổi mỹ mạo hơn tìm niềm vui mới.”

“Diễm chủ tử, hắn sẽ không.” Tiểu Thạch Đầu không biết tự tin từ đâu, kiên định nói.

“Cái đó khó nói, loại chuyện này ai cũng không thể nói chính xác được, nhưng thật ra ta biết có một phương pháp, có thể khiến cho nam nhân vĩnh viễn không thay lòng.”

“Có thật không?” Tiểu Thạch Đầu mang vẻ mặt hoài nghi, nàng không tin trên đời có loại chuyện này.

“Anh tỷ tỷ, người ta nói rằng thà tin là có, tỷ không ngại thì nghe chút, đây là tập tục lưu truyền rất lâu ở quê nhà ta, rất nhiều nữ tử xuất giá đều làm như vậy, nghe nói còn rất linh nghiệm đấy, hơn nữa chỉ cần đủ thành kính, còn có thể bảo hộ người yêu quý cả đời không tai không nạn đấy.”

“Có chuyện này thật sao? Vậy phải làm như thế nào?” Tiểu Thạch Đầu nghe nói khiến cho có chút tâm động.

“Đó là buổi trưa tìm một căn phòng nhỏ hẻo lánh không ai ở, đốt một trăm ngọn đèn cầy, sau đó một mình lẳng lặng ngồi bên trong, thành tâm hứa nguyện với thần linh. Một lúc sau đi ra là được.”

Nhu Lệ lại nói: “Nếu Anh tỷ tỷ muốn làm, cần phải nhanh lên, hai ngày sau là đại hôn của tỷ, ngày mai nhất định có rất nhiều chuyện phải làm, muốn hứa nguyện thì chỉ còn có hôm nay.”

Tiểu Thạch Đầu có chút do dự.

“Nhưng nếu để Diễm chủ tử biết việc này, tám phần hắn sẽ tức giận ta làm chuyện mê tín này. Hắn luôn luôn không tin những cái này.” Nàng có chút muốn làm, nhưng cũng có vài phần hiểu rõ, thật ra cái kia chỉ là để cầu cho yên lòng thôi.

“Ta không nói, tỷ không nói, chỉ cần một canh giờ lúc giữa trưa, lâu chủ sẽ không biết.”

“Ta vẫn cảm thấy không tốt lắm, ta không dám giấu Diễm chủ tử, hay là ngày mai ta chờ hắn, có rảnh sẽ làm.”

“Thì ra Anh tỷ tỷ sợ lâu chủ đến không dám cầu phúc cho hắn, nói như vậy, hay là Anh tỷ tỷ không phải thật sự muốn gả cho lâu chủ, mà là bị ép.”

“Không phải như thế, có thể gả cho Diễm chủ tử là phúc khí lớn nhất đời này của ta.” Nàng nói rõ.

Nhu Lệ nghi ngờ nói: “Anh tỷ tỷ, không phải ta muốn hoài nghi, nhưng một nữ nhân ngay cả việc cầu phúc cho nam nhân của mình cũng không đồng ý, rất khó khiến người ta tin tưởng tỷ thật sự thích lâu chủ. Hơn nữa, không nói linh hay không, ít nhất có thể làm chút việc cho lâu chủ, cũng là tương đối an lòng đi.”

Tiểu Thạch Đầu chần chờ, bị nàng thuyết phục.

“Được rồi, cần phải tìm phòng nhỏ hẻo lánh ở đâu?” Tuy rằng là mê tín, chưa chắc có ít hay không, nhưng có còn hơn không, Diễm chủ tử tốt với nàng như vậy, quả thật nàng cũng nên làm gì đó cho hắn.

“Ta biết phía sau núi có một căn phòng bỏ hoang, bây giờ ta đi giúp Anh tỷ tỷ chuẩn bị một trăm ngọn đèn cầy, cho tỷ mang đi.” Nhu Lệ nói xong liền vội vàng rời đi.

Chỉ chốc lát sau đã trở lại, trong tay nàng cầm theo một cái rổ giao cho Tiểu Thạch Đầu.

“Anh tỷ tỷ, chuyện này tự mình đi mới đủ thành tâm, trăm ngàn không thể để cho người khác biết đấy, nếu không sẽ không linh nghiệm.”

“Ừm.” Tiểu Thạch Đầu lặng lẽ cầm rổ đi một mình đến sau núi, trước giữa trưa đã tìm được căn phòng nhỏ mà Nhu Lệ nói.

Căn phòng kia vô cùng cũ nát, che kín mạng nhện cùng bụi bặm. Nàng khẽ đẩy cửa, đi vào, sau khi lau dọn một chút, lấy đèn cầy ra, để từng cái từng cái. Nhìn sắc trời, ước chừng đã đến giữa trưa, lúc này nàng mới châm đèn cầy, nhưng mới đốt được vài cái, trước mắt nàng bỗng đen đi, ngã xuống đất.

Lúc này bên ngoài phòng bị dội dầu lên, người nọ giương tay lên, mồi lửa trong tay nhẹ nhàng rơi xuống.

“Đồ ngu, ngươi tự đến chỗ Diêm Vương mà thành thân đi.”

Trong nháy mắt, phòng nhỏ đã lâm vào biển lửa.

One thought on “Sủng dưỡng nô tỳ ngốc – Chương 8 – Chương 8.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s